Lời nguyện ước năm ấy
2018-01-30 01:25
Tác giả:

“Cuối trời mây trắng bay
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa thu đi cùng lá
Mùa thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mang
Mùa thu vào hoa cúc
Chỉ còn anh và em...”
Mỗi năm, vào độ cuối thu là trong tâm hồn tôi lại ngân lên những giai điệu trong trẻo thiết tha của bài thơ tình cuối mùa thu.
Cuối thu năm ấy, trời xanh mây trắng nắng vàng, và tim tôi cũng nở đóa hoa rực rỡ tươi đẹp nhất của tuổi thanh xuân.
Khung cảnh đẹp nhất ngày ấy là dưới hàng cây cổ thụ râm mát, chúng tôi nắm chặt tay nhau cùng sánh bước lên giảng đường. Tôi của tuổi 20 hồn nhiên trong sáng ríu ran đủ thứ chuyện trên đời, anh nhìn tôi âu yếm, thỉnh thoảng đáp lời, rồi cả hai cùng phá lên cười vui vẻ. Con đường như ngắn lại, lá vàng bay vướng vít trên hai mái đầu xanh, đôi ánh mắt nhìn nhau chứa chan tình yêu và hy vọng.
Nhớ những đêm thu lành lạnh, chúng tôi xúm xít bên một hàng ngô nướng, cùng chia nhau nếm thử vị thơm ngọt của một bắp ngô nướng thơm lừng. Với đứa con gái sớm xa nhà từ lâu thiếu hơi ấm của gia đình, bàn tay ấm áp, nụ cười tỏa sáng của anh đã dìu tôi qua suốt mùa đông dài. Cơn gió lạnh không thể nào xua đi được hơi ấm lan tỏa trong tim tôi.
Lần đầu tiên anh đi xa, tôi khắc khoải đếm từng giờ từng khắc mong anh trở lại. Và cũng lần đầu tiên tôi biết phải sống xa một người lại khó khăn đến nhường ấy.

Tôi nén giọt nước mắt mừng vui và thầm nguyện cùng anh làm bạn đồng hành suốt cuộc đời trontg khoảnh khắc anh đã chỉ một ngôi nhà ven đường rồi nói cùng tôi: “Ước gì anh có thể mua mảnh đất, dựng một ngôi nhà nho nhỏ thế này làm nơi tránh mưa tránh gió cho đôi ta.”
Tôi biết, anh đã đặt tôi vào một vị trí quan trọng trong bức tranh vẽ về tương lai của đời mình.
Ai nói rằng hôn nhân là nấm mồ của tình yêu. Điều đó không phải là chông gai cảm trở bước chân những người tuổi trẻ tràn đấy nhiệt huyết.
Khi chiếc xe cài hoa hồng cùng anh xuất hiện đón cô dâu xúng xính trong bộ váy cưới lộng lẫy, vậy là cuộc đời chúng tôi bắt đầu bước sang một trang mới đầy ngọt ngào và thử thách.
Biết bao mùa thu đi qua, tình yêu đắm say ngày nào giờ đã đơm hoa kết trái với một mái nhà ấm áp đầy ắp tiếng cười trẻ thơ. Anh đã cùng tôi nắm tay nhau vượt qua bao khó khăn nhọc nhằn trong cuộc sống. Những nồng nàn và lãng mạn của tuổi trẻ cũng dần qua đi, đối mặt với hiện thực nghiệt ngã, cũng có những lúc anh và tôi cơm chẳng lành canh chẳng ngọt, tưởng chừng phải chia ly. Lại có những ngày bệnh tật đau ốm tưởng rằng hai người phải cách biệt. Nhưng cây trong vườn thay lá, mây trời trôi đi, bốn mùa ngang qua trên mái nhà, tình yêu ngày nào vẫn mãi tỏa sáng trong tim tôi, với nguyện ước không bao giờ thay đổi.
Giờ đây hai ta nhìn nhau cười, khóe mắt đã điểm vài vết nhăn, trên mái đầu thấp thoáng vài sợi tóc bạc. Tuổi thanh xuân trôi qua như một cơn gió heo may. Mỗi sáng mai cùng thức dậy, vì có anh bên mình mà tôi cảm thấy cuộc đời thật an yên. Như lời ca năm ấy vang mãi đến tận bây giờ:
“Thời gian như là gió
Mùa đi cùng tháng năm
Tuổi theo mùa đi mãi
Chỉ còn anh và em
Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu ở lại...”
Cám ơn duyên phận, cám ơn mùa thu, cám ơn cuộc sống này đã đưa anh đến bên tôi, để cho tôi có một tình yêu, một gia đình và một cuộc đời thật trọn vẹn.
© Nhật Lệ - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.






