Không anh, em cũng không cô đơn
2015-04-13 03:18
Tác giả:
Đoàn Hòa
blogradio.vn - Bởi độc thân đâu phải là cô đơn. Em vẫn tìm thấy em giữa những cuộc chơi cùng nhóm bạn. Em vẫn thấy mình giữ thiên nhiên bao la xanh mát. Em thấy mình như cơn gió lướt qua những nỗi buồn và đi tìm niềm vui bất tận. Ở đây, em không cô đơn.
Gửi anh, người yêu cũ của em!
Em không nhớ chúng ta đã đi qua nhau như thế nào? Đến bây giờ cảm giác trong em cũng chỉ còn lại những miền kí ức xa xôi khó gọi tên mà em đã cố lưu giữ. Mỗi ngày hôm qua trôi đi không còn là tiếng nói tiếng cười của anh xen lẫn trong cuộc đời em nữa. Em tự thấy thời gian trôi qua thật nhanh. Để khi trên những con đường quen thuộc mà em đi qua không còn hình bóng anh nữa. Bất ngờ, trong mỗi giấc mơ của em, anh nhạt nhòa dần và tan vào dòng dĩ vãng.
Quên anh nhanh chóng và bất ngờ hơn em tưởng. Em trở về với em, cô gái mang tên của Gió và những chuỗi ngày tự do bất định giữa cuộc đời này. Bạn bè em hay gọi em là FA hay bà già trông miếu. Nhưng với em, FA là những chuỗi ngày:
Khi FA, em rong ruổi trên suốt những chặng đường. Không còn lo nghĩ về những cuộc gọi của anh. Em đi để thực hiện ao ước của em, tuổi trẻ của em. Khắp Sơn La, Mộc Châu, Sa Pa, Lào Cai… Những cuộc khám phá dài, đi phượt cùng nhóm bạn dày đặc và kín mít trong thời gian biểu của em. Có khi em cũng vẩn vơ với một vài suy nghĩ về anh. Nhưng rồi cũng chẳng được bao lâu. Bởi lẽ em hiểu hạnh phúc không được vun đắp bởi một bàn tay mà cần nhiều hơn thế những hơi ấm và sự yêu thương. Ngắm nhìn những vạt mây mù giăng qua cửa sổ, vắt vẻo, tròng trành mà tự do. Những đồi hoa ban trắng muốt nao lòng, đến những ngôi nhà mờ ảo chìm trong sương sớm. Hay những đồi hoa ngập trời Tây Bắc. Đó là em, cô gái mang trong mình ước muốn của Gió.

Khi FA, em lại cùng lũ bạn quỷ sứ bù khú đàn đúm quên thời gian. Mỗi tối cuối tuần, thay vì hẹn hò với anh, em hẹn hò với cả đám bạn. Hát hò, tung tăng khắp phố. Em lại điên cuồng với bọn nó mà không phải lo giữ giữ tứ, dịu dàng e lệ như khi đi với anh. Bọn em quậy tưng bừng rồi hùng hồn tuyên bố những câu xanh rờn mà chỉ có thể là FA: “ chỉ có con gái mới mang lại hạnh phúc cho nhau”. Rồi đến “ trẻ không hư già đổ đốn” hay “ tuổi trẻ là phải ngông cuồng”. Đúng là ngông và cuồng thật. Bởi những khao khát đã bùng nổ khi gặp những kẻ Fa cùng cảnh ngộ.
Khi FA, buổi tối em thức thâu đêm xem phim. Nhưng là phim hành động Mỹ chứ không phải phim Hàn khóc sướt mướt. Em từng ngồi khóc ỉ ôi khi xem I miss you có anh Yoochun đẹp trai nhưng thất lạc người yêu. Hay âm thầm ngưỡng mộ mối tình đẹp lung linh của Triệu, Thâm trong Bên nhau trọn đời. Bây giờ, em cười nắc nẻ khi xem Mr Bean, Tom và Jerry,…
Khi FA, điện thoại em đúng nghĩa chỉ để xem giờ và báo thức. Rồi có khi cũng buồn ủ rũ vì không có ai để nói chuyện. Nhưng cái buồn với em thật chẳng bao lâu, thay vào việc ngồi gặm nhấm cái buồn ấy, em online facebook và “chém gió” tưng bừng trên mạng. Khi FA, em ngồi nhà ăn mì gói và lướt facebook thay vì ra ngoài đường loăng quăng và hít bụi trong những dịp Noel hay các ngày lễ. Rồi thấy Giáng sinh của mình đúng là ấm áp với chăn bông và căn phòng nhỏ.
Anh! Có khi nào thời gian quay trở lại và anh vẫn muốn yêu em không? Anh có bao giờ muốn biết rằng cuộc sống của em khi không có anh liệu có cô đơn? Xa em, anh đến với nước Anh xa xôi để hoàn thành khóa học cho tương lai nhưng anh chắc rằng tương lai của anh không có em trong đó. Em và anh buông tay trong im lặng và có thể coi đó là điều yên bình nhất mà em mang lại cho anh.
Không anh, em lại trở về với những thói quen thất thường.
Không anh, em là gió: luôn thay đổi và bất định.
Không anh, em cá tính và mạnh mẽ hơn.
Không anh, nhưng cô đơn không bất tận.
Bởi độc thân đâu phải là cô đơn. Em vẫn tìm thấy em giữa những cuộc chơi cùng nhóm bạn. Em vẫn thấy mình giữ thiên nhiên bao la xanh mát. Em tìm thấy mình trong những chuyến đi phượt cùng bạn bè đi chơi hay đi tình nguyện. Em thấy mình như cơn gió lướt qua những nỗi buồn và đi tìm niềm vui bất tận.
Ở đây, em không cô đơn.
Đoàn Hòa
Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.












