Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hãy để con là đôi mắt của ba

2021-03-28 01:20

Tác giả: Trinh Nguyễn


blogradio.vn - Năm nay con 24, ba vừa tròn 60, mấy năm qua của ba gắn liền với cây gậy gỗ, con đường đi của ba chẳng rõ ràng, cũng chẳng hề dễ dàng nhưng mà ba yên tâm, ước mơ của ba vẫn còn đó, chẳng mất đi đâu cả. Con sẽ cùng ba đi đến những nơi mà ba từng muốn đến, dùng đôi mắt của con để kể cho ba nghe những thứ con thấy được. Ước mơ của ba rồi sẽ được thực hiện chỉ là theo một cách khác thôi, ba nhé.

***

Hôm nay con vừa hoàn tất công việc của cả một ngày dài, bản kế hoạch của con được khách hàng duyệt qua, đang giai đoạn bắt đầu. Áp lực công việc đè nặng lên con được cởi bỏ một phần. Nhìn tấm ảnh trên bàn, bất chợt cảm giác ân hận kéo đến thì ra con bỏ lỡ nhiều thứ đến vậy.

Năm con lên 5, ba đi biển xa nhà. Lúc ấy con còn nhỏ quá để hiểu được những điều ba trải qua, là gió, là sóng, là mồ hôi và cả nước mắt. Mẹ hay kể, cơm ba ăn ngoài biển là những bữa cơm vội, chén cơm với sóng biển, có khi còn là cơm thiu của ngày cũ.

Năm con lên 10, nhà mình không khá giả vì vậy mỗi lần bạn cùng lớp mất thứ gì, người đầu tiên bị nghi ngờ là con. "Tôi tin tưởng con tôi, tôi tin vào nhân cách của một đứa bé 10 tuổi có gì là sai?", "Áp đặt suy nghĩ phiến diện của những người lớn vào một đứa con nít mới là thứ đáng chê trách". Ba lớn tiếng với cô giáo trước mặt tất cả các vị phụ huynh khác chỉ vì muốn bảo vệ con. Ngày ấy con chỉ thấy ba thật ngầu, những thứ sâu xa con chưa thể nghĩ tới được.

Năm con 18, con chuẩn bị cho kì thi Đại học phía trước, áp lực của một kì thi lớn khiến con thu mình lại, ít giao tiếp với ba. Con hay cáu gắt mỗi khi ba nhắc nhở con ăn uống đầy đủ, con của ngày đó đáng trách quá ba nhỉ?

ba5

Năm con 18, trước kì thi hai ngày, ba bảo ba không đi cùng con được, ba xin cho con đi cùng với chuyến xe hỗ trợ của nhà trường. Con khóc, con lớn tiếng, con trách mắng ba không quan tâm, không yêu thương con. "Sao ba không giống những người ba khác". Lúc đó ba chỉ im lặng rời đi.

Năm con 18, ngày thi chính thức, con bước vào phòng thi mà không có ba ở phía sau cánh cửa. Con đã đọc được ở đâu đó rằng "Mối quan hệ giữa những người trong gia đình sẽ thuộc một trong hai dạng hoặc là biết rất rõ về nhau, hoặc giống như những người xa lạ". Con đã từng nghĩ mình rất hiểu ba, hiểu được tính cách, hiểu được cảm xúc của ba thông qua những việc xung quanh nhưng rồi con nhận ra, con chẳng hiểu gì về ba cả. Con của những năm 18 tuổi hiển nhiên xem những điều ba làm là điều nên làm, những gì con nhận được là điều con nên được nhận.

Năm con lên 5, vì muốn cho con một ngày sinh nhật đầy đủ, có bánh kem, có bạn bè mà ba chấp nhận kéo dài chuyến đi biển thêm một ngày, chẳng may trời nổi gió mạnh. Mẹ nói đêm đó cả nhà như ngồi trên đống lửa, chẳng ai có thể chợp mắt trừ đứa bé 5 tuổi như con, thật may, ba an toàn vào bờ. 

Năm con lên 10, chỉ vì muốn chứng minh con không làm gì sai, ba lặn lội đến từng nhà, gặp từng đứa bạn của con, nói chuyện với từng vị phụ huynh để hỏi rõ mọi chuyện. À thì ra, công bằng mà con nhận được, đổi bằng mồ hôi của ba.

ba1

Năm con 18, mặc cho những cáu gắt hàng ngày của con, mỗi đêm luôn luôn là một ly sữa nóng đặt lên bàn, một tô bún làm vội chỉ vì sợ con đói. Lúc đó con chẳng hề biết, con không thức khuya một mình, đằng sau cánh cửa luôn có ba đồng hành cùng con.

Năm con 18, ngày thi chính thức, con bước vào phòng thi với ước mơ về của một cuộc sống mới, còn ba chính thức mất đi ước mơ của đời ba với một đôi mắt quấn đầy khăn trắng, năm ấy ba vĩnh viễn mất đi thị lực. Đến giờ con mới nhận ra suốt cuộc đời ba chưa bao giờ nghi ngờ năng lực của con, nhân cách của con, chỉ có con nghi ngờ tình thương của ba. 

Năm nay con 24, ba vừa tròn 60, mấy năm qua của ba gắn liền với cây gậy gỗ, con đường đi của ba chẳng rõ ràng, cũng chẳng hề dễ dàng nhưng mà ba yên tâm, ước mơ của ba vẫn còn đó, chẳng mất đi đâu cả. Con sẽ cùng ba đi đến những nơi mà ba từng muốn đến, dùng đôi mắt của con để kể cho ba nghe những thứ con thấy được. Ước mơ của ba rồi sẽ được thực hiện chỉ là theo một cách khác thôi, ba nhé.

© Trinh Nguyễn - blogradio.vn

Xem thêm: Trưởng thành rồi mới thấy cuộc đời chẳng bình yên như khi ở bên ba mẹ | Radio Gia đình

Trinh Nguyễn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tôi vẫn luôn đợi cậu dù bất cứ chuyện gì xảy ra

Tôi vẫn luôn đợi cậu dù bất cứ chuyện gì xảy ra

Hiện tại thì không sao nữa rồi, tôi vẫn dõi theo cậu. Tôi chẳng còn những mộng mơ về đôi ta như lúc đầu nữa rồi, không còn ngốc nghếch chạy theo cậu. Giờ tôi đã có một mục tiêu quan trọng của riêng mình. Tôi chỉ mong cậu luôn hạnh phúc và mỉm cười, không phải buồn phiền vì bất cứ điều gì cả. Và hãy luôn nhớ rằng tôi vẫn luôn ở đây đợi cậu cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa.

Những năm tháng vô tư tuổi 17, có phải đã biến mất rồi không?

Những năm tháng vô tư tuổi 17, có phải đã biến mất rồi không?

Chúng tôi, vốn không biết, bốn năm trôi qua, ai cũng có nỗi khổ của riêng mình, có những vấn đề nan giải trong cuộc sống. Có bao giờ, chúng tôi tự hỏi, con người vô tư tuổi 17 ấy, có phải đã mãi mãi biến mất rồi hay không?”.

Những bài học cuộc sống từ Audrey Hepburn

Những bài học cuộc sống từ Audrey Hepburn

Năm tháng qua đi, những bài học cuộc sống của Audrey Hepburn vẫn còn vang vọng, để khi một ai đó đang cần tiếp thêm động lực cho hành trình sắp tới, chúng hiện hữu như những tia sáng hướng người ta đến một thái độ sống tích cực hơn.

8 tuyệt chiêu phong thủy giúp tăng lương, thăng chức vù vù

8 tuyệt chiêu phong thủy giúp tăng lương, thăng chức vù vù

Để ý một chút chỗ ngồi, bàn làm việc nơi công sở, nếu hợp phong thủy sẽ giúp bạn tăng lương, thăng chức vù vù.

Dù gì thì vẫn phải tiến về phía trước

Dù gì thì vẫn phải tiến về phía trước

Những ngày tháng ấy bình dị biết bao nhiêu. Chỉ có ăn và học. Tôi ước mình vẫn có thể đạp mãi chiếc xe ấy, đi mãi con đường ấy và ăn những bữa cơm không cần thịnh soạn bên chúng bạn bè.

Thanh xuân của em không phải là anh

Thanh xuân của em không phải là anh

Nếu có một ngày mình sẽ lạc trôi Về thanh xuân, để rồi ngơ ngác Nhịp đau xưa, chứng minh mình từng khác Thì cuối đường là ai đó - chẳng thanh xuân.

Tim biết đi đâu tìm cánh cửa tâm hồn?

Tim biết đi đâu tìm cánh cửa tâm hồn?

Trong đêm đen tim im lặng suy tư Mái nhà nào đây sẽ là nơi dừng bước? Ánh lửa xa xăm mời gọi tim phía trước Mệt mỏi tiêu tan, tim vội vã kiếm tìm

Em gọi tên anh hết hôm nay nữa thôi

Em gọi tên anh hết hôm nay nữa thôi

Màn đêm buông xuống kết thúc cuộc sống chưa kịp bắt đầu, kết thúc ngày dài của bản thân tôi và kết thúc cho mối tình mà tôi là người đánh mất. Người ta vẫn thường nói rằng đêm là sự kết thúc của ngày và là sự chuẩn bị cho một ngày mới. Tôi chẳng biết tôi và anh rồi sẽ thế nào, chuyện tình cảm của tôi và anh sẽ ra sao, nhưng chỉ thầm mong anh sẽ vui và hãy thật an nhiên vào những ngày tiếp theo “Lần cuối cùng cho em được gọi tên anh, người em rất yêu”.

5 suy nghĩ tai hại khiến bạn nghèo mãi không giàu, cố mãi không thành công

5 suy nghĩ tai hại khiến bạn nghèo mãi không giàu, cố mãi không thành công

Bạn muốn cuộc sống của mình thay đổi, hãy thay đổi ngay 5 suy nghĩ “tai hại” này. Đừng mơ mộng về cuộc sống giàu sang, về việc thành công sẽ tuyệt vời như thế nào. Thay vào đó, hãy bắt đầu suy nghĩ về những gì bạn cần làm để đạt được mục tiêu đề ra. Niềm tin hạn chế, suy nghĩ sai lầm sẽ khiến bạn nghèo mãi không giàu, cố mãi không thành công.

Tình yêu ở phía bình minh (Phần 2)

Tình yêu ở phía bình minh (Phần 2)

Phải chăng cô đã yêu anh? Cô có nên mạo hiểm một lần nữa, có nên đánh cược sự tổn thương sẽ ập đến bất cứ lúc nào để được bên anh? Cô quay cuồng trong mớ hỗn độn: buông hay níu? Và đến chủ nhật thứ mười mấy, khoảng xa cách đủ để con tim cô nức nở gọi tên anh.

back to top