Hạnh phúc đôi khi chỉ là sự trở về
2016-07-25 01:27
Tác giả:
Giữa những bộn bề bon chen chốn Hà Thành, tìm được cho mình một khoảng lặng bình yên là điều không tưởng. Chỉ việc bước chân chậm chạp, nặng nề và u ám trên con đường lắm kèn cưa cũng là điều làm Chương mệt mỏi. Anh tưởng như thế giới của anh đang dần tan nát khi đến đi về đâu anh cũng không biết nữa. Anh chẳng dám về quê, khi mà anh bỏ học ở trường đại học đã hai tháng rồi, vậy mà anh vẫn gọi điện bảo mẹ gửi tiền vào tài khoản cho hàng tháng, để anh kèn cưa game thủ. Tới lúc nhận ra mình vào ngõ cụt mất rồi, thì cậu chẳng còn dám quay đầu lại.
Lê đôi chân mệt nhọc trên con đường dọc phố trọ quen thuộc, người anh nóng ran lên từng hồi khi nghĩ rằng, tới tiền đóng phí trọ cũng không có. Gọi điện về cho mẹ ư, tiền mẹ gửi mới được hai tuần, chẳng nhẽ giờ lại… Rồi anh gạt phắt cái ý nghĩ kinh khủng đó đi. Trong lúc đang suy nghĩ rối bời, anh đụng phải chân của một thằng nhóc nào đó đi bán vé số thì phải. Cậu nhóc kêu lên đau điếng. Nhưng! Ô kìa… nó ngậm miệng lại ngay tức thì, rồi nó gọi:
- Anh Chương! Anh Chương đây mà.
- Là mày à. Thằng bán vé số.
- Dạ. Sao rồi, Liên Minh Huyền Thoại á, hôm nào anh cho em chơi ké với team anh nha.
- Team cái gì? Tan rồi nhóc ạ,
- Sao vậy ạ?
- Thì thua. Hết tiền hoạt động đội rồi.

Thằng nhỏ bán vé số này tên là Tiền. Nhưng cái tên khác hẳn so với gia cảnh nhà nó. Nhà nó nghèo rớt mồng tơi. Cậu nhóc mới chỉ chạc 12 tuổi, không học hành, hằng ngày chỉ đi bán mấy cái vé số kiếm cơm nuôi mẹ bị bệnh. Những lần đi bán vé số, cái miệng rao vặt của nó rất được việc. Nó thường gào rất to mỗi khi gặp khách giàu, rồi thì chiêu trò nịnh nọt, cuối cùng dù không muốn thì người ta vẫn phải nôn ra vài đồng bạc cho khỏi bị mang tiếng là keo kiệt. Lần đầu gặp Chương, cậu ta cũng gào to hệt như thế. Nhưng anh hồi đó vẫn còn là một sinh viên ngoan ngoãn, và kể như nó không cần gào, anh cũng mua giúp nó vài cái vé số. Thằng nhóc rách rưới và đen nhẻm, thường xuyên đói cơm, nên anh thường đưa nó vào phòng trọ, cho ăn cơm, cho nghỉ trưa luôn. Thành phố vốn đông đúc vào náo nhiệt, những số phận bươn chải như anh và nó cũng phải tự thương cảm lấy nhau mà sống. Anh thường nghĩ vậy.
Rồi đến một ngày, anh cũng bị cái guồng quay của xã hội đẩy đưa, và rồi vấp ngã lúc nào không hay. Từ một sinh viên ngoan ngoãn, anh lười nhác, bỏ bê bài vở, nghiện game, rồi chơi với bạn xấu, nghỉ học, rồi cuối cùng dẫn đến bỏ học. Trong niềm day dứt khi nghĩ mẹ già ở nhà chờ ngóng con trai, khi thua game, thua độ, anh chằng còn một tài sản nào.
Lúc này, anh càng buồn hơn nữa khi nhận ra, mình còn đang làm hỏng thêm một đứa trẻ nghèo nhưng hiếu thảo kia. Nó vì thường xuyên vào nhà anh, thấy anh chơi game, nó cũng thích rồi bị nghiện theo.
- Nhà nghèo, mày đừng để như anh, nghiện game còn nghèo hơn nữa đấy.
Nó lắc lắc cái đầu xấu hổ:
- Em có chơi đâu. Là em hỏi anh chơi thế thôi. Chứ nhà em, đủ ăn còn là mong ước xa vời.
- Ừ. Mà chú mày lâu nay làm sao, mà sao lâu lâu anh không gặp.
- Dạ.
Rồi sau đó Tiền kể lại chuyện mẹ nó bị ốm, chuyện bố nó phá quấy mẹ nó ra sao vì nghiện rượu… Nó kể mạch lạc và trôi chảy, chỉ dừng lại những lúc lấy tay lau nước mắt, hoặc bị những tiếng nấc xé lòng.

- Vậy là tại chuyện gia đình nên mày phải tạm thời dừng việc lại. Mẹ mày bệnh gì?
Anh hỏi
- Dạ. Bệnh lao lực.
Hai người ngồi xuống trên một cái ghế đá, dưới những nhánh cành cây trứng cá mát mẻ. Những cơn gió mùa thu thổi nhẹ đến, làm bay bay những chiếc vé số được cậu nhóc nắm chặt trên tay.
- Chơi với mày lâu rồi mà chưa có biết lắm về gia cảnh nhà mày. Kể cho anh nghe đi.
Rồi nó kể thật.
- Nhà em ở cuối con phố này. Mỗi lần trời mưa to, hai mẹ con ngồi trong nhà phải đội nón vì dột. Nước mưa chẳy từ mái ngói xuống như trút nước. Mẹ em thường phải lấy rơm, hoặc ngói vỡ đắp lại. Đắp được chỗ này lại dột qua chỗ khác. Trong nhà em chẳng có gì nhiều: chỉ có một cái bàn thờ phật treo tường, vài cái ghế con để ngồi ăn cơm, mẹ em đóng bằng đinh và mấy miễng gỗ nhỏ, một cái phản mục, mọt gặm gãy một chân kê thay bằng chồng gạch vỡ. Một cái vườn tược nhỏ xíu trồng được có một cây mướp, với vài thứ rau dền, rau mồng tơi ăn qua ngày tháng. Một mảnh sân con trước nhà phủ đầy rêu xanh, trời mưa mà không đi dép thể nào cũng bị ngã…
- Thế còn ba mày?
- Dạ. Ông ta đi lấy vợ mới rồi, nhưng vẫn thường hay về nhà hạnh hạ mẹ em đòi mua rượu cho uống.
Rồi anh anh em chúng nó cứ ngồi mãi thế thôi. Chợt nó hỏi:
- Anh bây giờ sao rồi. Chuyện học hành ấy.
- Tao bỏ học rồi mày ơi. Nghiện game, tiền má cho tao tiêu hết rồi. Bây giờ tới trả tiền trọ cũng không nổi nữa.
- Anh Chương đừng bỏ học nhé. Em không được đi học vì nghèo, chứ em thích học lắm. Mẹ em bảo sau này nhà em đầy đủ hơn, mẹ sẽ cho em đi học lại.
Anh nhìn nó, cảm thấy thương cảm mẹ con nó vô cùng. Anh đứng phắt dậy.
- Đi nào?
- Đi đâu ạ?
- Còn mấy cái vé số?
- Dạ. 10 tấm nữa.
- Về phòng trọ của tao, tao bảo mấy đứa bạn mua hết cho. Tao không thể tin được ở thành phố này còn có những người nghèo khổ như mẹ con mày.

Rồi hai đứa lủi thủi đi về phía phòng trọ của anh. Chỉ một lúc chúng bạn đã mua sạch. Toàn những đứa sinh viên nghèo, nhưng anh biết, chúng bạn cũng như anh, rất thương đứa bé. Sau chuyện thua game, cả lũ cùng túng bấn, nhưng tình bạn cao cả vẫn hiện lên trong sáng. Thằng Huy, đứa bạn thân của anh, cũng khá thân với nhóc bán vé số. Nó dắt vào tay thằng bé tờ hai trăm nghìn đồng, nói với nó:
- Anh mới thua game, không có nhiều tiền, chỉ có từng này, anh gửi mua hoa quả cho mẹ chú. Anh chúc mẹ chú mau khỏi bệnh nhé. Mai anh về quê rồi.
- Anh về quê hả?
- Ừ! Tất cả 5 đứa bọn anh cùng về. Phải không Chương?
Không chờ Chương trả lời, anh nói tiếp:
- Đàn ông thanh niên có lỗi thì về nhận thôi. Hết tiền thì về khai thật.
Thằng nhóc “dạ” thật lớn, to như việc nó đi giao bán vé số. Chào mọi người, nó nhìn Chương mỉm cười, rồi chạy vụt ra phía cửa, hưởng về phía cuối con phố, nơi có ngôi nhà nghèo khổ của nó ở phía Nam thành phố này.
Chương nằm dài xuống ghế, vẻ mặt tiếp tục chán nản, y như nó không thấy sự hiện diện của 4 đứa bạn ngồi vây bên cạnh. Huy, đứa bạn trong nhóm mà anh thân nhất, mở lời trước:
- Sao mày không về quê đi mày. Mày sợ mẹ mày la mày chứ gì. Tao nè, muốn mẹ tao la tao còn không được nữa.
Anh ngạc nhiên khi nhận ra, ừ, phải rồi, nó làm gì còn mẹ mà la mà mắng.
Đi chuyến xe dài Hà Nội - Tuyên Quang để về quê. Lúc xuống xe, anh chạy như bay trên con đường đất đỏ, cây cỏ um tùm, con đường này dẫn về nơi có ngôi nhà của anh. Anh chạy thục mạng tới mức té ngã dăm lần, bụi bay mù mịt vì đất cát dưới chân anh. Anh thầm nhủ sẽ về kể cho mẹ nghe, cầu xin mẹ tha thứ. Anh cũng sẽ đi học lại năm thứ hai đại học của mình vào tháng chín tới đây, chắc chắn. Anh thầm nhủ “Nhà không cần lớn, miễn trong đó có đủ yêu thương, Tiền à”.
Những giọt nước mắt vì xúc động rơi lã chã trên gương mặt đẫm mồ hôi của anh, ngay khi bước vào tới khoảng sân nhỏ, và người anh nhìn thấy đầu tiên là mẹ.
© Không Thích Bon Chen – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.
Có thể bạn quan tâm: Thèm lắm một bữa cơm nhà
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.
4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này
Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.
Con về đón Tết
Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.
Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay
Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.
Những dấu chân không bao giờ mất
Giữa những bữa cơm gia đình tuổi mười sáu, mười bảy, có những dấu chân âm thầm in lại của yêu thương, tổn thương và những điều chưa kịp nói. Lớn lên rồi mới hiểu, có những ký ức tưởng rất nhỏ nhưng theo ta suốt cả đời.
Một thời thanh xuân ngọt ngào
Có những người bước vào đời ta rất khẽ, nhưng ở lại thật lâu trong ký ức. Anh đến trong những ngày hè đầy nắng gió Cao Nguyên, mang theo mùi hương dịu nhẹ và sự chín chắn của một người đàn ông trưởng thành. Giữa những rung động đầu đời, khoảng cách tuổi tác, gia đình và lựa chọn khiến chúng tôi lạc nhau. Dẫu không đi cùng nhau đến cuối con đường, anh vẫn mãi là một phần thanh xuân đẹp đẽ, dịu dàng và đầy tiếc nuối của em.
Một lần nhớ về Ngoại
Nhà ngoại tôi khá rộng, phía trước có một vườn rau cùng với một cây xoài to choảng đến nỗi phải ba bốn đứa cỡ tôi mới ôm xuể. Mùa xoài về, trái xum xuê đủ cho cả đám con nít trong làng ăn cả tháng. Từ vườn, đi thẳng ra sau sẽ tới gian bếp. Gian bếp được xây bằng gạch, không trát vữa. Bếp được đặt trên một bệ xi măng, phía dưới là một khoảng không gian dùng để chất củi. Mùa đông đến, đây là nơi ấm nhứt nhà. Tôi hay ở dưới này với bà tôi, vừa để giữ ấm, vừa để ăn những món ăn mà ngoại ưu ái cho tôi ăn trước. Khi thì một xiên thịt, một con cá nhỏ, hay đơn giản là một trái bắp nướng. Nằm chếch với gian bếp về phía sau là một chuồng bò kiểu cũ, mái lợp bằng rơm lấy từ ụ rơm to đùng đối diện.






