Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gia đình luôn dang rộng vòng tay đón bạn về

2016-07-14 01:27

Tác giả:


blogradio.vn - Bạn và tôi, chúng ta đều đã lớn, nhưng có những thứ còn non nớt chưa hiểu được, ta thân quen với những người bạn trên mạng xã hội ảo mà quên rằng mình chẳng biết gì về người ta ngoài vài ba dòng chat. Thế mà vài lời ấy lại khiến ta mong đợi, khiến ta quên đi những người đã và đang ở cạnh ra, những người vẫn luôn yêu thương ta và cả những người ta yêu thương. Người vẫn cho đi mà chẳng hề mong mỏi được nhận lại lời cảm ơn từ bạn, đó chính là gia đình, là nơi luôn dang rộng vòng tay đón bạn về.

***

Người ta bảo rằng những kẻ vô tâm đáng nguyền rủa nhất là những kẻ không biêt đến hai chữ gia đình. Cuộc sống ngoài kia quá ồn ào và náo nhiệt, khiến chúng ta đánh mất chính những suy nghĩ thật của lòng mình. Và rồi ta đánh mất yêu thương từng ngày.

Chúng ta hằng ngày vẫn chọn cách sống vội vã, hoặc vì thèm khát quá nhiều thứ trong cuộc sống nên chọn cho mình một chút ích kỷ mà bỏ quên đi những ngày bình yên bên gia đình. Trở về đơn giản chỉ là ăn cùng cha mẹ, người thân một bữa cơm, đã khiến họ vui mừng khôn xiết biết bao nhiêu. Nhưng chúng ta, vì cái gì, mà lỡ dở quên và bỏ mặc gia đình từng ngày…

Cuộc sống chốn thành thị không đơn giản, và tôi biết chúng ta, phần nhiều đều là những người con xa quê, đến nơi đây để kiếm tìm tri thức, kiếm tìm vốn sống để hội nhập với ước mơ đổi đời, hoặc làm giàu. Nhưng mọi thứ ấy đều không thể đôi khác được vai trò của hai chữ gia đình. Nhưng chúng ta ích kỉ lắm luôn sống vô định, và chẳng mấy ai, dành ra lấy một phút đời mình, để nhớ đến bố mẹ, để nghĩ xem giờ này bố mẹ đang làm gì ở nhà: vụ lúa năm nay có được mùa hay không, bố mẹ vác thóc có mệt lắm không, hay là bố mẹ đã ăn cơm chưa….

Về nhà

Bố mẹ đêm không ngủ được, thao thức nhớ con, còn bạn đang nhớ tới người yêu cũ, nghĩ xem làm cách nào để cho bạn gái có thể tha thứ cho bạn.

Lúc bố mẹ đi làm, vác thóc, phụ hồ, mồ hôi nhễ nhại, bạn ngồi trong phòng trọ, bật điều hòa mát rượt và mở laptop vào facebook xem chúng bạn hôm nay đi đâu làm gì, hoặc comment status như những anh hùng bàn phím thực sự.

Bố mẹ hỏi sao hết mùa hè con không về nhà chơi, bạn viện cớ: “Con bận lắm”, nhưng chúng ta có thực bận rộn như chúng ta tưởng. Vì đơn giản một ngày 24 tiếng, chúng ta có làm gì đâu. Ngoài việc sử dụng mạng xã hội, điện thoại nhắn tin luôn tay, và ngồi tếu với chúng bạn cũng lười như mình.

Bạn và tôi, chúng ta đều đã lớn, nhưng có những thứ còn non nớt chưa hiểu được, ta thân quen với những người bạn trên mạng xã hội ảo mà quên rằng mình chẳng biết gì về người ta ngoài vài ba dòng chat. Thế mà vài lời ấy lại khiến ta mong đợi, khiến ta quên đi những người đã và đang ở cạnh ra, những người vẫn luôn yêu thương ta và cả những người ta yêu thương. Người vẫn cho đi mà chẳng hề mong mỏi được nhận lại lời cảm ơn từ bạn, đó chính là gia đình, là nơi luôn dang rộng vòng tay đón bạn về.

Hãy luôn nhớ rằng: Luôn có một nơi để về, mà người ta gọi là nhà!

© Không Thích Bon Chen – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm: Về nhà đi thôi hạnh phúc đây rồi





Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thương em

Thương em

Cuộc sống quả nhiên vô thường, tuổi 20 đẹp đẽ của em đã không thể trọn vẹn, còn bao ước mơ, hoài bão vẫn chưa thể thực hiện. Thương em...

Anh như vị trà

Anh như vị trà

Thế rồi, mùa xuân qua đi Tâm hồn em vẫn ngây thơ lạnh lùng Còn anh, trái tim nồng cháy, Lâu ngày, cũng có lúc chia làm hai.

Tạm biệt những điều đã cũ

Tạm biệt những điều đã cũ

Một năm tưởng dài lê thê Vậy mà trôi nhanh tựa gió Việc làm xong, việc dang dở In dấu hành trình đi qua.

TÌM VỀ KÝ ỨC YÊN BÌNH

TÌM VỀ KÝ ỨC YÊN BÌNH

Có những lúc cho mình khoảng lặng ngồi suy tư, tôi thèm được trở về tuổi thơ. Thèm được sống lại những cảm xúc yên bình trong sâu thẳm tâm hồn một thời xa ngái.

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Hãy để tâm hơn tới những giây phút hiện tại, bởi vì nó mới là thứ có thể mang lại cho bạn hạnh phúc. Tương lai là gì, nếu nó có hãy đưa ra cho tôi xem, và đương nhiên, không ai làm được điều đó.

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

“Bánh trái mùa xưa” - con đường mang theo dấu chân của người tần tảo, chứng kiến tấm lòng thơm thảo, là mái hiên trước nhà của bà già tốt bụng, là tiếng cười reo của đám con nít trong xóm, là tình cảm của hai ông bà già chắt chiu nồng đượm...

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Chắc hẳn ai trong mỗi chúng ta đều mong muốn có một mái ấm hạnh phúc và vun đắp xây dựng cho thật hoàn mỹ nhưng không phải gia đình nào cũng được như ý.

Tuổi Ngông Cuồng

Tuổi Ngông Cuồng

Đây là lần đầu tiên trong suốt mười lăm năm, tớ chịu nhìn nhận lại tính cách của tớ. Cũng đã mười lăm tuổi rồi, tớ muốn mình phải chững chạc và trưởng thành hơn, không thể lúc nào cũng trẻ con, ích kỷ như thế được.

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Lũ trẻ bây giờ con được sinh ra, tự hỏi cái tuổi thơ thiếu thốn kia có gì mà người lớn quanh chúng cứ mãi đoái hoài. Bây giờ không phải tốt hơn sao?

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

“Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng.” – Đó là câu được đề ở bìa của trang sách. Cửu biệt trùng phùng có thể hiểu đơn giản chính là lâu ngày gặp lại, bạn tình cờ gặp một người ngoài đường, bạn nghĩ đó là lần đầu tiên gặp nhau, nhưng Bạch Lạc Mai nói đó chỉ là bạn đang gặp lại cố nhân, một người mà trong vô lượng kiếp trước đã từng đóng một vai trò nào đó trong cuộc đời bạn.

back to top