Hạnh phúc đáng giá bao nhiêu?
2019-09-10 01:30
Tác giả:
Trần Hạ Lam
blogradio.vn - Xin cho tôi về lại thủa hoang sơ, lúc mà tâm hồn vẫn còn đang lớn, khi mà bản thân còn chưa gai góc, nhuốm màu cuộc sống. Xin hãy cho tôi trở lại những ngày hồn nhiên, trong trẻo, được sống với ước mơ thủa nhỏ, sống với con đường mà mình chọn lựa.
***
Đoạn đường từ công ty trở về căn phòng trọ lúc nào cũng dài hun hút, trên con đường sáng đèn của thành phố nhiều đèn đỏ tôi hay trầm mình một vài phút để tận hưởng cảm giác thảnh thơi, cảm giác mà chẳng thể có được trong giờ hành chính. Tôi làm việc theo quy trình cỗ máy, mỗi ngày lập lại với những hoạt động giống nhau, không thêm, không bớt. Cuộc sống thành thị đã có lúc hiện ra trong tâm trí với màu hồng thật đẹp, nơi mà tôi có thể thỏa sức làm những việc mình thích, có thể chinh phục những đam mê lớn nhất của cuộc đời mình. Nhưng cuối cùng tôi đã thực sự phải bỏ dở ước mơ cũng chỉ vì bốn chữ “Cơm, áo, gạo, tiền”.

Tôi nghĩ, vốn dĩ con người sống trên cuộc đời ngày, có hạnh phúc hay không cũng là do bản thân mình, muốn sướng, muốn khổ, muốn thành công hay thất bại cũng là tự lực, chẳng một điều gì có thể chi phối hoàn toàn kết quả của cuộc sống mỗi người, song tự lực chính là thứ chiếm vị trí nhiều nhất. Tôi đã sống tự lực rất nhiều, tôi cố gắng dấn thân vào những điều lớn lao, cố gắng có cho mình những thứ được cho là xa xỉ. Và rồi khi đã có được cho mình công việc với đồng lương rủng rỉnh, tôi lại cảm thấy mình đã mất đi điều gì đó quan trọng.
Tôi không còn thời gian để gọi về cho gia đình mỗi tối, không còn thời gian để vẽ cho mình những bức tranh yêu thích, không còn thời gian để nghe những bản nhạc mà tôi tâm đắc, tôi nhìn lại quãng đường mà tôi đã đi qua, nhìn lại ước mơ thủa nhỏ, tôi cảm thấy mình đã đánh mất nó rồi. Tôi từng mơ ước trở thành họa sĩ, tôi vẽ hàng trăm bức tranh từ khi nhỏ xíu, tôi nung nấu ước mơ của mình một cách cháy bỏng. Nhưng rồi cấp ba, đại học, công việc đã mang tôi đi xa lắm. Những khi đó tôi lại cố gắng gồng mình, cố làm cho mình trưởng thành thêm một chút, cố bản lĩnh để đương đầu, nhưng rồi khi có được tôi lại cảm thấy trơ trọi vô định, phải chi tôi không gắng gồng, chịu buông bỏ thì có phải tôi đã hạnh phúc với ước mơ của mình.

Đêm thành phố sáng lúc nào cũng sáng đèn, lúc nào cũng làm chói mắt những kẻ ở xa, nhưng với những kẻ trơ trọi như tôi đèn thành phố luôn làm mình bỏng rát, luôn khiến mình phải cố gắng gượng ép mà thích nghi. Tôi hay dừng một vài phút trước đèn đỏ để tự vấn bản thân, đặt cho mình những câu hỏi vô định. Hôm nay tôi hỏi tôi rằng. “tôi ơi, tôi có muốn hạnh phúc phúc không”
Tôi nghĩ thầm trong đầu về hạnh phúc, về hình ảnh của hạnh phúc, hạnh phúc hiện ra trong tâm trí tôi lúc này là bữa cơm mẹ nấu, những bức tranh rực màu và những bài nhạc du dương mà tôi thích. Tôi muốn hạnh phúc, muốn trở lại như thủa hoang sơ, muốn làm những điều khiến tôi say mê mà không cần gắng gồng, không cần gượng ép. Tôi muốn là tôi của ngày nhỏ, được nũng nịu với mẹ về sắc màu của cuộc sống, được hôn lên tóc mẹ vào mỗi buổi đêm, được nắm mắt an yên nghe mẹ kể chuyện cuộc đời. Có lẽ, hạnh phúc bây giờ là buông tay những thứ xa hoa, để trở về là tôi của thuần túy, trở về là tôi với ước mơ họa sĩ, trở về là tôi để được sống hạnh phúc.
© Trần Hạ Lam
Mời xem thêm chương trình:
Muốn hạnh phúc phải biết buông bỏ nỗi buồn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống











