Hà Nội có mùa thu
2015-08-13 01:00
Tác giả:
Nguyễn Thị Minh Ngân
“Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ, nằm kề bên nhau phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu…”
Ngày còn bé mỗi lần nghe chiếc radio cũ kỹ nhà hàng xóm vang lên câu hát ấy là đôi mắt mẹ lại xa xăm, có cô bé ngốc nghếch hỏi mẹ: “Mùa thu là mùa nào hả mẹ?”, vì đất trời Tây Nguyên chỉ có mưa và nắng, chẳng biết ngày nào có mùa thu. Mẹ cười xoa đầu con gái nhỏ: “Hà Nội có mùa thu con ạ”.
Rồi cô bé cũng được ra Hà Nội thật, nơi ấy có ba, có ông bà nội, có nhiều anh chị em lắm, nhưng ở nơi đó chẳng dành cho mẹ, mẹ vẫn một mình lạnh lẽo và cô đơn. Tự hỏi lòng sao mẹ yêu và nhớ Hà Nội nhiều đến thế, mẹ muốn cô bé ra Hà Nội học để được gặp ba, nhưng có ích gì đâu? Ba đã có gia đình mới, có những mùa thu ấm áp của riêng ba rồi, đâu còn nhớ mùa thu vàng hanh hao sau đôi mắt mẹ những tháng năm mong chờ nữa?

Và cô bé lạc lõng giữa dòng người đông đúc, giữa phố phường chật chội, giữa những ngày giao mùa với cơn ho không ngớt, cô bé nhớ nhà, nhớ núi đồi đất đỏ, nhớ nồi cơm than ấm của mẹ những ngày mưa giăng…cũng là đất trời, chỉ cần mưa nắng thôi là đủ, làm chi phải chuyển bốn mùa để lòng người thêm chênh chao?
Rồi mùa thu cũng đến, sau những ngày nắng nhạt thôi gay gắt trên sân phơi vàng thóc, sau những chiều lộng gió giữa cánh đồng trơ gốc rạ. Mùa về len lén, khe khẽ chạm vào giấc mơ của cô bé mười tám với đôi má ửng đỏ, sáng chớm lạnh, mờ hơi sương, đứa bạn cùng phòng reo vang “Mùa thu về rồi”. Lập cập, cô bé vẫn trùm chăn mà mắt ngóng ra cửa sổ, mùa thu đây ư? Mùa mà cô bé ngày chưa lên mười vẫn nghe qua chiếc đài cũ nhà hàng xóm, mùa mà mẹ vẫn mãi ngóng trông, có phải giấc mơ đêm qua đã thành hiện thực?
Gọi điện báo cho mẹ biết con gái nhỏ đang được sống trong mùa thu như là cổ tích, mẹ cười hiền, bảo con gái khám phá thu Hà Nội đi, để biết nhớ, biết yêu thêm cái đẹp của tạo hóa, để biết tại sao mẹ vẫn một mình cùng ký ức mà không một lần nào muốn sang ngang. Tắt điện thoại, nước mắt đẫm gối, nhỏ bạn đã rời phòng từ lâu cùng người yêu dạo phố. Cô bé một mình đi tìm câu trả lời cho ký ức của mẹ, biết đâu một ngày nào đấy lại là ký ức của chính mình?

Phố vắng người, có một cô bé xinh xắn với tóc xõa chấm vai, áo len mỏng cùng khăn voan màu cánh sen thong dong xuống phố, rụt rè ngắm những đôi tình nhân tay trong tay. Trời se lạnh, cô bé chọn một góc quán cà phê yên tĩnh để nhìn ra mặt hồ loang loáng hơi sương, cà phê chiều thu để nhớ phố núi, để ấm đêm thu Hà thành, để lòng thôi chòng chành về những gì cô bé cảm nhận được sau bao nhiêu hoài niệm của mẹ. Mùa thu đẹp thế, đâu đó vương hương cốm non xanh, trên tay cô bé có hộp ô mai Hồng Lam chua chua, cay cay, ngọt ngọt…sao như thấm vào thịt da cái không khí ấy, mùa thu, mùa của thủy chung, cô bé nghĩ thế khi nhớ về mẹ, có lẽ mẹ đã đợi chờ một điều gì đó ẩn sau mùa thu thay lá, dù điều ấy có khi chẳng bao giờ quay trở về.
Chiều dần buông, cô bé biết thư viện còn mở cửa, tạt vào tìm cho mình hơi ấm, tìm một chút bình yên trên những trang thơ, ngoài kia gió về, lá như cựa mình với những cơn đau xào xạc. Cô bé đi tìm một câu thơ viết về mùa thu, để biết rằng cũng có nhà thơ nào đó hiểu được cảm giác của mình lúc này, nhưng tìm hoài tìm hoài chẳng thấy…
Trên đường về, có hương hoa sữa nào thoáng bay trong gió, góc phố nhỏ có những chùm hoa bé bé xinh xinh đang tỏa hương, cô bé nhảy chân sáo reo vui như ngày được nhận quà của mẹ, chiếc điện thoại đang bật ca khúc quen thuộc: “Hà Nội mùa thu, đi giữa lòng người lòng như thầm hỏi tôi đang nhớ ai! Sẽ có một ngày trời thu Hà Nội trả lời cho tôi! Sẽ có một ngày từng con đường nhỏ trả lời cho tôi…”
Hôm nay đất trời vào thu đã trả lời cho cô bé, đêm nay cô bé sẽ gọi cho mẹ, kể cho mẹ nghe về mùa thu xao xuyến đến nao lòng, sẽ khóc cũng mẹ vì biết rằng cô bé cũng đã yêu thu Hà Nội, như mẹ đã từng yêu!
© Lâm Hạ - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.










