Phát thanh xúc cảm của bạn !

Góc đường xưa

2021-08-13 01:25

Tác giả: ZOOM7


blogradio.vn - Thỉnh thoảng, khi nhớ về góc đường xưa bao kỉ niệm trong tôi lại ùa về với tiếng từ chiếc đài radio, khu chợ của công nhân nghèo và những thanh âm phải thật sự để tâm mới nhìn thấy.

***

Con đường với hàng cây cao xanh lá che bóng mát rượi, mỗi khi cơn gió lướt qua nghe rì rào như tiếng bản nhạc êm dịu. Dọc hai bên lề đường có những người ngồi bày bán các món đồ trên những tấm bạt nhựa được ra trải ra trên lề đủ các loại đồ cũ từ cái radio, cục sạc pin điện thoại, cái tai nghe, ly chén dĩa, tua vít…

Họ ngồi đó nhìn ra người đi xe trên đường rồi nhìn người đi bộ, lâu lâu lại nói vài câu chào mời khi có xe đi chậm chậm nhìn xem. Có khi cả ngày cũng không có khách ghé, họ ngồi tựa vào thân cây rồi rít một vài hơi thuốc.

Họ lấy chiếc radio cũ mở đài nghe tin tức nghe những bản nhạc đủ loại rỉ rả, rồi lại ngồi trầm ngâm theo tiếng nói được phát ra từ chiếc cát - xét.  Lâu lâu lại có người đi ngang ghé vào hỏi vài món đồ có khi mua khi không, nhưng thường những buổi chiều tan ca làm về nhiều người đi ngang cũng hay ghé nơi này để tìm những thứ họ cần, con đường bình thường xe cộ đã nhộn nhịp lại xôn xao trong phút chốc.

Bên kia đường những tiếng kêu chim chíp của những con chim bay lượn đầy vẻ mệt mỏi trên cành cây trong khuôn viên của lăng thờ và tiếng kêu yếu ớt của những con chim trong lồng. Đến ngày lễ hội hay ngày rằm người ta lại đi viếng lăng, dâng hương đó cũng là lúc những người bán chim để cho khách mua phóng sanh nhộn nhịp hoạt động. Nhưng khuôn mặt sạm nắng ôm những chiếc lồng chứa những con chim mệt mỏi xơ xát đến chào mời khách, nhìn những sinh vật tội nghiệp yếu đuối ánh mắt đầy lo âu khiến cho người ta xót xa, bỏ tiền ra mua và thả chúng bay trên những tàn cây trong lăng, nhưng chúng cũng bay chẳng được bao xa, phần vì đói và mệt mỏi kiệt sức. Khi ấy những người bán chim lại lấy cây vợt gạt lên tàn lá mà những chú chim vừa ra khỏi lồng đậu trên nhành cây, chúng lại sa lưới, hình như chúng không có ý phản kháng vì không còn sức lực nữa.

cho_-_do_-cu

Chợ nằm kế lăng hầu như hoạt động suốt ngày đêm nhộn nhịp, dọc hông chợ người ta bán đủ các loại quần áo, đủ màu sắc, những chiếc quần jean bạc màu, những chiếc balo đủ kiểu dáng, người đi mua thường là công nhân, người lao động nghèo, học sinh sinh viên…về đêm những quầy bán đồ nhậu di động hoạt động họ đặt cái bàn xếp và vài chiếc ghế cóc.

Họ bán từ những chai rượu chuối hột, nếp than đến bia…kèm với mồi là những con khô mực, khô đuối…những người ghé đa phần là những người lao động nghèo sau một một ngày làm việc vất vả tìm đến. Họ cùng nhau vài ba người kêu một vài xị rượu rồi uống lao xao với những câu chuyện kể rôm rả không đầu không đuôi rồi ra về với dáng liêu xiêu, khắc khổ.

Chiếc xe lam màu vàng nghệ với những lớp sơn bong tróc cũ kỹ, trên xe có người bán hàng với những chiếc giỏ to tướng chứa trái cây, gánh rau xanh…có người là sinh viên học sinh tay mang chiếc cặp sách, có người già đi khám bệnh, có người đi làm ở xí nghiệp…Họ ngồi trên băng ghế đặt dọc hai vách của xe, tay vịnh trên thành xe cho khỏi ngã vì những cú thắng gấp hay quẹo cua bất chợt của bác tài.

Thỉnh thoảng một vài người họ nói vài câu bâng quơ, có khi họ nói với nhau những câu chuyện trên tivi, những chuyện thời sự, hay những bộ phim đình đám vừa chiếu. Một vài người thì lơ đãng ngó ra sau nhìn khoảng trống rỗng của thân xe phía sau ngắm dòng người xuôi ngược trên con phố, có khi chiếc xe chao đảo vì vấp phải ổ gà những người ngả vào nhau rồi nhìn nhau cười, tay nắm chặt hơn thành xe. 

Chiếc xe kêu tạch tạch lâu lâu lại nhả ra cuộn khói đen kịt làm những người đi xe máy phía sau vội lấy tay che mặt, dòng người vẫn vội vã nối đuôi nhau. Chiếc xe buýt màu xanh lá chạy ngang trên đường, ghé lại trạm đón khách, tiếng xe êm như không có tiếng động, từ cửa xe toát ra hơi mát của máy lạnh, những người trên xe bước xuống trên tay cầm những chiếc điện thoại thông minh chăm chú lượt nhìn vào màn hình. 

goc_-_duong_-_xua

Họ vội vã bước đi nhưng chốc chốc lại đưa chiếc điện thoại lên để nhìn màn hình. Những người bán đồ cũ dọc hay bên đường giờ ít dần chỉ còn lại một vài người, thi thoảng họ ngẩng lên nhìn người qua lại xong lại dán mắt vào màn hình điện thoại để nhìn xem những món hàng họ đã chụp đăng lên có ai like hay bình luận gì không.

Họ mỉm cười khi có sản phẩm có lượt like nhiều hay bình luận nhiều về nó, có khi bán được khi không bán được hàng nhưng họ luôn bận rộn với thế giới online. Bên kia đường cũng chỉ còn vài lồng chim lác đác để khách mua phóng sinh khi viếng lăng nhưng người bán chim cũng ít còn chào mời như ngày xưa. 

Họ ngồi đó trên tay với chiếc điện thoại và có vẻ như rất bận rộn với thế giới bên trong chiếc điện thoại, người mua chim để phóng sinh nhiều lúc phải gọi họ để mua, có khi đó là điều hay vì khách là những người thực tâm muốn phóng sinh chứ không phải là người bỏ tiền ra mua để thoát khỏi cảnh chèo kéo cho xong như ngày xưa.

© ZOOM7 - blogradio.vn

Xem thêm: Được sống là món quà vô giá

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

back to top