Khu chợ ở cuối con đường
2021-07-02 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - Người ta vẫn không thay đổi tên chợ, nhưng khu chợ đã đổi mới nhiều hơn. Các hàng quán được bày biện đẹp đẽ, có kệ bàn gọn gàng nhìn sạch sẽ và tươm tất hơn xưa, nhưng Hiền tìm hoài mà chẳng thấy có bóng ai thân quen của ngày trước nữa, toàn là những gương mặt rất lạ. Hiền bỗng thèm những tiếng gọi thưở nào
***
Chắc chắn khu chợ đó có từ rất lâu, ngay từ những ngày Hiền còn bé xíu xiu, sáng sáng được má dắt theo đi chợ, Hiền nhớ nó đông đúc và ồn ào suốt ngày, đến tận xẩm tối mới tan chợ.
Chợ có cái tên rất ngộ
Chợ chồm hổm
Sau này lớn lên Hiền mới biết người ta đặt tên chợ như vậy là do những người buôn bán tại chợ đều có cách ngồi giống nhau, nên mọi người gọi vậy luôn, cho phân biệt với những khu chợ khác. Khu chợ ở quê Hiền không sầm uất như những nơi khác, người ta chỉ bán thực phẩm ăn uống hàng ngày như gạo rau thịt cá, còn nếu muốn mua sắm những thứ khác thì phải đi đến những khu chợ lớn trên thành phố.
Lúc còn nhỏ, cứ mỗi sáng là Hiền rất hay ăn ba món ăn quen thuộc, hôm thì cô ăn xôi bắp, hôm ăn bánh mì, có hôm lại ăn bánh canh. Bây giờ lớn lên xa quê rồi mà Hiền vẫn rất nhớ hương vị của những món ăn sáng một thời tuổi thơ, dù người ta vẫn bán nhan nhản khắp nơi những món ấy nhưng sao không giống với hương vị của ngày xưa ở quê cô.
Hiền nhớ bà bán xôi bắp nhất, bà to khỏe mập mạp, nói giọng Huế ngọt lịm, gánh xôi của bà rất đắt hàng, chỉ khoảng 9 giờ sáng là hết sạch, hai tay bà cứ nhanh nhẹn thuần thục trong việc gói xôi, hồi đó làm gì có hộp đựng như bây giờ, chỉ là tờ giấy báo ở dưới rồi bên trên là một tấm lá chuối, xôi mềm dẻo, có thêm nhiều nhân đậu xanh và muối mè, có cả dừa bào từng sợi và một chút hành phi thơm, giống như các hàng xôi hôm nay vẫn làm vậy, nhưng nhân đậu xanh của bà làm đặc biệt lắm, Hiền không biết cách diễn tả, nó mềm mịn và ngọt bùi, cứ cho vào miệng là cứ như thấm vào lưỡi rồi tan ra làm ai cũng ghiền. Bà biết nên cứ cho nhiều nhân vào mỗi gói xôi, vì người mua thích vậy.
Sau này bà mất, chẳng còn được ăn món xôi bắp của bà nữa, ai cũng nhắc cũng nhớ đến bà, mà cũng chẳng có ai bán món xôi đó ở chợ nữa.
Còn món bánh canh của bà Chín cũng rất đắt hàng, nhất là bán cho mấy đứa con nít và người lớn tuổi. Tô bánh canh có nước trong ngần, thêm vào mấy miếng chả cá nhỏ và một ít hành lá và tiêu rắc lên, vậy thôi, nhưng người nào ăn là sẽ nghiện vì vị nước dùng ngọt thanh, mà giá lại rất bình dân. Bà Chín ngối bên này lề đường đối diện với bà bán xôi bắp, nhưng không hẹn nhau mà cứ tầm 9 giờ là hai bà dọn hàng về.
Bây giờ bà Chín cũng mất rồi, và cũng thật lạ là cũng chẳng có ai bán tiếp món ăn đó.
Những hôm Hiền có việc vội thì cô ăn bánh mì, ổ bánh mì nóng hổi đậm đà nhân bên trong làm Hiền ăn hết rồi mà vẫn thấy thòm thèm.
Lúc nhỏ Hiền được ba cưng lắm, ba Hiền chạy xe lam, cứ mỗi tối về nhà ba lại hay cho Hiền một ít tiền tiêu vặt, Hiền nhớ những đồng cắc nhỏ tròn ba dúi vào tay cô, ba nói cho con ăn sáng, con thích ăn gì cứ ăn, vì má Hiền hiếm khi ăn sáng bên ngoài, má toàn ăn cơm ở nhà thôi.
Lớn lên một chút, Hiền phụ má việc nhà, đi chợ, chăm sóc em gái, ngoài những giờ đi học ở trường, nên cô không quên được hình ảnh khu chợ đó, nhắm mắt lại Hiền vẫn nhớ như in vị trí các cô các bác quen thuộc hay ngồi như nào, vì tính Hiền đã mua gì đó mà cô thấy ưng ý là cô sẽ mua ở hàng đó hoài, nên rất nhanh Hiền trở thành bạn hàng của mấy cô mấy bác trong khu chợ, họ quen mặt Hiền nên hôm nào cô không mua là họ hay thắc mắc.
.jpg)
Cô Sáu bán rau miệng mồm xởi lởi, rau của cô tươi xanh nhìn mát mắt, mà cô biết cách dọn hàng rất khoa học, sắp xếp đâu ra đó rất thuận lợi cho người mua chọn hàng nên hàng rau của cô nổi tiếng nhất chợ, chẳng lúc nào thấy cô được ngơi tay ngơi chân, người mua phải đợi đến lượt mình, vậy nhưng chẳng ai qua hàng khác mua, cứ nhất mực chờ mua ở hàng cô.
Hôm trước về thăm quê, Hiền dành đi chợ nấu cơm cho cả nhà, không phải vì cô siêng năng mà vì Hiền muốn thăm lại khu chợ xưa, khu chợ mà cứ mỗi lần nhớ đến cô lại thấy nao nao trong lòng và cay cay nơi khóe mắt.
Đây rồi, chợ chồm hổm đây rồi
Người ta vẫn không thay đổi tên chợ, nhưng khu chợ đã đổi mới nhiều hơn. Các hàng quán được bày biện đẹp đẽ, có kệ bàn gọn gàng nhìn sạch sẽ và tươm tất hơn xưa, nhưng Hiền tìm hoài mà chẳng thấy có bóng ai thân quen của ngày trước nữa, toàn là những gương mặt rất lạ. Hiền bỗng thèm những tiếng gọi thưở nào
“Em ơi, hôm nay có cá tươi lắm, mua đi em”
Còn chị bán thịt thì cứ vẫy vẫy Hiền
“Em mua thịt này về luộc là số dách luôn”
Hiền nhìn bao quát một lượt rồi bắt đầu ghé mua, Hiền luôn có cách đi chợ rất nhanh, ở nhà cũng vậy, trong đầu cô đã biết nấu món gì nên khi đến chợ chỉ cần đảo một vòng là cô đã có đầy đủ những thứ cần thiết trong túi.
Hiền đứng tần ngần ở nơi bán xôi bắp, bán bánh canh của hai người đáng tuổi bà ngoại cô một thời, nghe tim mình đầy ứ những cảm xúc, vì cái khẩu trang đã che gần hết gương mặt cô, rồi cả cái gương tối màu nữa, nên chẳng ai nhận ra cô đang xúc động, mà cho dù nhìn thấy rõ cô thì người ta làm sao biết được đó là con bé Hiền ngày xưa vẫn miệt mài với cái giỏ nhựa trên tay, với những bước chân đã quá quen thuộc với khu chợ nhỏ này.
Hiền nhìn cả khu chợ lần nữa rồi quay đi, tự hỏi không biết khi nào mới có dịp quay lại, vì cuộc sống nơi xa cứ cuốn cô đi mỗi ngày, má cô cứ mong cả nhà cô về chơi mỗi lần gọi điện thăm con gái, dù má biết Hiền bận bịu công việc rồi chồng con nữa, khó mà thực hiện được điều má mong.
“Cô ơi, có bánh bòn bon ngon lắm nè cô, năm ngàn ba que, cô mua giúp con”
Hiền quay lại, có lẽ nước mắt đã rơi theo những hồi ức lúc nào mà Hiền không hay, nên cô tháo gương đeo mắt ra để nhìn cho rõ cô bé trước mặt
.jpg)
Cô bé trạc chừng mười mấy tuổi, ngước đôi mắt trong veo nhìn Hiền, trên cái mâm lớn bằng tre là nhiều loại bánh khác nhau, Hiền chạnh lòng, cô bé còn nhỏ tuổi hơn con cô nữa. Hiền vẫn thích món bánh dai dai mà thơm mùi dừa đó, con gái Hiền cũng vậy
“Cho cô chín que”
Hiền đưa tiền cho cô bé, không hiểu sao cô nói thêm
“Con cẩn thận đi trên đường nha con, vì cô thấy mâm bánh lớn quá so với con, coi chừng bị ngã.”
“Con cảm ơn cô”
Chỉ còn hai ngày nữa là Hiền tạm biệt nơi đây, tạm biệt má để quay lại với ngôi nhà thân yêu của gia đình cô. Công việc làm cô hay phải đi đây đó, rong ruổi khắp các nơi, ở nhà có chị giúp việc nên cô cũng yên tâm, ít khi phải bận bịu chuyện chợ búa bếp núc. Nhưng cứ mỗi lần ngang qua bất cứ khu chợ nào, dù lớn dù nhỏ, thì khu chợ quê Hiền vẫn hiện ra trong đầu trong tim cô, rõ mồn một như những con vật bé xíu đủ sắc màu mà người ta hay làm bằng bột để bán làm đồ chơi cho trẻ con vì hồi đó làm gì có những món đồ chơi hiện đại cầu kỳ đắt tiền như bây giờ.
Những hình ảnh đó, khu chợ đó, là ba má Hiền đó thôi, là quê hương một thời thơ ấu của cô mà suốt dặm đường dài phía trước Hiền mãi mang theo.
“Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người”
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Chuyến tàu của thanh xuân l Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






