Hà Nội thương tôi những ngày miên man hoài niệm
2018-08-07 01:22
Tác giả:

Khi tôi học lớp bảy, suối nguồn văn học trong tôi bắt đầu dậy sóng. Tôi chìm sâu trong từng con chữ để cảm nhận những nét đẹp làm bao người thổn thức của đời. Khi ấy cuộc sống của tôi trôi qua thật chậm, bởi những cảm xúc trong tôi cứ lững lờ, dùng dằng không chảy. Chính tình yêu văn học và chút bối rối trước cái đẹp của tuổi mới lớn ấy đã dẫn tôi tới mảnh đất kinh kỳ xưa, nhưng lạ thay nét cổ kính bao đời không hấp dẫn tôi bằng những đợt gió heo may khi mùa thu tới.
Tôi xem nơi này là quê hương thứ hai của mình và còn hơn như thế nữa. Đó cũng là lí do tôi chọn Hà Nội cho những trải qua quảng đời sinh viên bỏng lửa của mình. Hà Nội với bao mơ ước, bao xúc cảm mãnh liệt của một thời tuổi trẻ nồng nhiệt. Mặc nhiên tôi tự nhận Hà Nội là của riêng tôi. Và nếu ví nơi này là một người con gái đẹp thì tôi tự cho mình cái quyền được khám phá tới tận cùng người thiếu nữ đặc biệt ấy.
Lần đầu gặp mặt, Hà Nội đón tôi bằng dòng người tấp nập nhưng cũng không khiến tôi quá ngỡ ngàng. Tôi chấp nhận tất cả những gì thuộc về nó, dù xấu hay đẹp.
Hà Nội xô bồ lắm, tới mức người ta có thể chen nhau trong từng suy nghĩ với bao toan tính và sự ích kỉ. Cũng dễ hiểu thôi! Vì kế mưu sinh họ phải tự tìm cách để tồn tại. Nhưng dù Hà Nội “góp”, Hà Nội “bốn phương”, đào sâu trong vẻ đẹp của nó thì Hà Nội vẫn thế, vẫn cổ kính kiêu sa với những thành quách, vẫn như bà hoàng kiêu hãnh với quá khứ hào hùng bốn nghìn năm, quay cuồng trong cái nắng gay gắt, những đợt gió mùa đông bắc lạnh co ro, Hà Nội vẫn dành cho người ta một mùa thu nhẹ dịu và thổn thức…
Thu Hà Nội là mùa thu đẹp nhất, mùa mà khiến người ta không khỏi nhung nhớ khi nghĩ về. Thu ấy khiến tôi si mê, nhưng cũng đã lấy đi trong tôi biết bao giọt nước mắt khi màn đêm buông xuống... Nghiện cô đơn, tôi nghiện cả chút se lạnh của mùa thu Hà Nội. Biết đấy là mùa của hoài niệm, mùa của bao tình yêu tan vỡ, của chia xa, của những vết sẹo chằng chịt, nhưng tôi vẫn chờ đợi nó, yêu nó đến lạ...

Nghẹn lòng mà nhớ, tình yêu của tôi bắt đầu từ mùa thu và cũng chờ đến thu mà vỡ. Thành ra thu Hà Nội khiến tôi hạnh phúc vì những cảm xúc đầu đời nhưng cũng khiến tôi điên cuồng và đau khổ vì sự ra đi vô tình của nó. Ấy vậy, tôi không ghét thu mà vẫn chờ thu đến để tự cười một mình và tự lau nước mắt. Tôi nhận ra một điều cũ kĩ rằng hạnh phúc hay đau khổ suy cho cùng cũng là một vị của đời. Mà đời thì rộng lắm nếm bao nhiêu cho đủ. Tại sao phải trốn tránh khi những dư vị ấy đã là một phần của cuộc đời ta?
Chiều chiều lang thang trên những cung đường lá bay, tôi thấy nỗi buồn vì có thu mà trở nên tươi đẹp. Hà Nội đã ấp ôm, lắng nghe từng nhịp run rẩy của trái tim tôi, gợi nhắc tôi về một thanh xuân nhiều niềm vui và cũng không ít nỗi buồn. Thanh xuân ấy có những vấp ngã đầu tiên, những khờ dại, và một phần dành riêng cho một người từng đến rồi đi mất.
Nghĩ cho cùng, tôi yêu Hà Nội vì nó nuông chiều những cảm xúc trong tôi. Hà Nội hiểu tôi và cũng nhiều suy tư như sinh ra để ôm trọn mọi than thở của đời. Tôi thích sự yếu đuối hiếm hoi này. Thích cái mùi hoa sữa dìu dặt không phải ai cũng thích. Hà Nội dành riêng cho những tâm hồn đa sầu đa cảm, cho tôi và cho tất cả những tâm hồn có nhiều vết xước như tôi.
Bỗng nhiên tôi nhớ tới tới Trịnh Công Sơn và nhớ cả những câu hát không phải về thu nhưng về Hà Nộ “Những giỏ xe chở đầy hoa phượng, em chở mùa hè của tôi đi đâu…’’ Chẳng biết sẽ đi về đâu, cũng chẳng biết ai đã chở những nỗi lòng đi khắp thành phố. Chỉ biết rằng tôi đang ở đây, đang yêu Hà Nội đến say đắm. Và nếu Hà Nội là một cô gái, có lẽ tôi đã si mê em mất rồi…
© Hoaemily – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.








