Phát thanh xúc cảm của bạn !

DCOL94: Vòng quanh thế giới trên xe đạp - Phần 1: Những trang nhật kí đầu tiên

2013-07-21 08:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Jun


Mãi một năm sau, dù đã biết nhiều hơn về Guim, song những hình ảnh này vẫn luôn đọng lại mỗi khi tôi hình dung về chuyến đi của anh. Sự đam mê và tình yêu cháy bỏng của chàng trai xứ Catalan này đã cuốn tôi vào một cuộc phiêu lưu giống như một câu chuyện cổ tích. Tôi sẽ đi vòng quanh thế giới trên chiếc xe đạp điện, cùng với người đàn ông mà tôi yêu.

Tôi chưa bao giờ hình dung rằng mình sẽ đi vòng quanh thế giới, và dù có nằm mơ, tôi cũng không nghĩ rằng mình sẽ thực hiện chuyến đi này bằng xe đạp điện. Tuy nhiên, tình yêu có phép màu biến những điều không thể thành sự thực. 

Tình yêu đã đưa Guim quay trở lại Việt Nam sau chặng đường dài 15.000km. Tôi gặp anh một năm trước vào một ngày mưa đầu tháng 9, lúc ấy trông anh lếch thếch đầy bụi bẩn cùng chiếc xe đạp và chiếc xe kéo chở hành lý của mình. 

Mãi một năm sau, dù đã biết nhiều hơn về Guim, song những hình ảnh này vẫn luôn đọng lại mỗi khi tôi hình dung về chuyến đi của anh. Sự đam mê và tình yêu cháy bỏng của chàng trai xứ Catalan này đã cuốn tôi vào một cuộc phiêu lưu giống như một câu chuyện cổ tích. Tôi sẽ đi vòng quanh thế giới trên chiếc xe đạp điện, cùng với người đàn ông mà tôi yêu.

Thật là tuyệt, nhưng tôi đã biết gì về chuyến đi này chứ? Là người thành phố, một bước ra khỏi nhà cũng leo lên xe máy, lại quen với những tiện nghi sẵn có như điện thoại, rồi internet, còn chưa kể đến những thứ không tên của phụ nữ như quần áo, giày dép, mỹ phẩm nữa... Đã có lúc tôi nghi ngờ về khả năng tham gia chuyến đi này của mình. 

Tuy nhiên, tôi tin rằng cuộc phiêu lưu sẽ đưa tôi đến những miền đất xa lạ, cho tôi gặp gỡ những con người tuyệt vời và khám phá những bất ngờ thú vị trên thế giới, vậy thì những lo lắng kia chỉ là chuyện nhỏ, còn chần chừ gì nữa!

Việc đầu tiên cần làm là chuẩn bị kiến thức cần thiết về du lịch bụi. Guim đã có 9 tháng chuẩn bị trước ngày khởi hành, còn tôi chỉ có 1 tháng duy nhất. Tôi tận dụng 1 tháng ngắn ngủi của mình để tìm hiểu mọi thông tin về lộ trình, điều kiện ăn ở, giấy tờ cần thiết để làm thủ tục visa, và quan trọng nhất là học hỏi kinh nghiệm từ những người đã thực hiện những chuyến đi vòng quanh thế giới trước đó. Tôi đã rất ngạc nhiên khi biết có hàng trăm phụ nữ đã thực hiện chuyến đi qua các nước, qua các châu lục bằng rất nhiều phương tiện khác nhau như xe đạp, xe máy hay du lịch bụi "hire – hiking".

Việc tiếp theo cần làm đó là thuyết phục gia đình. Bố mẹ tôi vô cùng lo lắng và họ không thể hình dung làm sao cô con gái của họ có thể đạp xe suốt 2 năm trời. Tuy nhiên, tình yêu và sự quyết tâm của chúng tôi đã thuyết phục được gia đình và bạn bè. Sự lo lắng đã dần được thay thế bằng lòng tin tưởng, bằng những lời khích lệ và ủng hộ. Và như vậy, tôi đã sẵn sàng cho chuyến đi của mình và sẵn sàng để đón nhận những trải nghiệm mới.

Tuần Thứ nhất - Quen với đường trường và ô tô tải



Vợ chồng tác giả Thùy Anh - Guim Valls Teruel

Hơn 200km đầu tiên từ Hà Nội đến cửa khẩu Na Mèo là thử thách đầu tiên của tôi với chiếc xe đạp điện. Thời tiết lạnh và đầy mưa phùn làm bánh xe của chúng tôi nặng hơn vì đầy bùn đất. 

Vốn chưa quen với đường trường và xe tải, nên tôi luôn giật mình khi nghe tiếng còi xe hay mỗi khi một chiếc xe tải vụt qua. Sự căng thẳng của tôi khiến cho đoạn đường cao tốc Hồ Chí Minh dường như kéo dài đến vô tận. Thỉnh thoảng có vài chiếc xe to đi sát bên cạnh tôi và những tài xế này tỏ ra không mấy thân thiện khi họ cố tình đẩy tôi ra bên lề đường. Tuy nhiên, chỉ sau khoảng 100 cây số đầu tiên, tôi bắt đầu quen với chiếc xe đạp của mình, quen với ô tô tải và mọi thứ trở nên dễ dàng hơn. Đấy là những khoảnh khắc đầu tiên của tôi trước khi trở thành một cua–rơ chính hiệu.

Thử thách thứ hai của chúng tôi đó là phải chinh phục những đỉnh núi cao ngất. Khoảng 450km kéo dài từ Quan Sơn – Thanh Hóa sang đến tận Phoukhun – Lào chỉ toàn núi và núi. Những khúc cua với độ dốc lên đến 15% luôn khiến tôi nản lòng. Số hành lí cùng với chiếc xe nặng hơn trọng lượng cơ thể tôi, tuy nhiên, chừng đó mới chỉ bằng một nửa số hành lí trong xe kéo của Guim.

Thật dễ hiểu, chúng tôi đã vật lộn với chặng đường này khó nhọc thế nào. Lần đầu tiên trong đời tôi đối diện với nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng của mình, đó là ngày đầu tiên chúng tôi đặt chân đến Lào. 
Trước mặt chúng tôi là đoạn dốc dài 20km và cao tới 1.720m, không còn cách nào khác, chúng tôi phải vượt qua, nếu muốn tìm chỗ ngủ trọ trong đêm nay. Lúc đó đã 5h chiều, xe của tôi và Guim vẫn còn nguyên mỗi người một viên pin, như vậy chúng tôi có khả năng vượt qua được 20km này. Nhưng chúng tôi đã hoàn toàn nhầm. 

Những khúc cua với độ dốc đến chóng mặt cùng toàn bộ số hành lí như kéo ngược chúng tôi xuống chân núi. Chỉ leo được khoảng 5km, cả 2 chiếc xe đều hết nhiên liệu. Sương mù xuống núi nhanh đến mức tôi không kịp nhận ra trời đã tối từ lúc nào.

Dù gắng hết sức, nhưng chúng tôi không thể đạp thêm được vòng quay nào. Tôi và Guim quyết định xuống dắt bộ và đẩy xe lên. Được khoảng 10 phút, tôi hoàn toàn kiệt sức, chỉ cần thả nhẹ tay phanh là chiếc xe lại trôi ngược xuống. Guim quyết định để tôi đi bộ một mình, còn anh sẽ lần lượt đẩy từng xe lên núi.

Cứ leo được một đoạn khoảng 20 mét là anh dừng để tìm chỗ đỗ xe, và quay ngược xuống đẩy tiếp xe thứ hai lên. Dù biết mình không còn sức nhưng tôi vẫn cố gắng bám vào xe và đẩy cùng anh, đã có lúc tôi gần như phải bò bằng cả 2 tay trên mặt đường. Tôi bật khóc vì kiệt sức và tuyệt vọng.

Chúng tôi cứ đi như vậy suốt 2 tiếng đồng hồ, trời tối đen như mực, mà vẫn chưa thấy đâu là đỉnh núi. Chúng tôi phải dùng 2 chiếc đèn pin để nhìn đường. Suốt 2 giờ đồng hồ không có một chiếc xe ô tô nào chạy qua. Tôi lo sợ nghĩ đến việc phải ngủ lại giữa lưng chừng núi, nhưng đã là núi thì làm sao có chỗ đất bằng để dựng lều chứ? 

Nhìn Guim khó nhọc đẩy lần lượt từng chiếc xe qua mỗi khúc cua, mà vẫn liên tục động viên tôi, bỗng thấy thương anh vô cùng. Cuối cùng, vào lúc tôi tuyệt vọng nhất, thì có mộtchiếc xe bán tải chạy qua, và họ đã đồng ý chở chúng tôi đến bản làng đầu tiên dưới chân núi. Họ chính là những người bạn Lào đầu tiên mà chúng tôi gặp.

Với trải nghiệm kinh hoàng vừa rồi, chúng tôi nhận ra rằng không bao giờ được chủ quan vượt núi vào buổi chiều tối, dù có dư năng lượng đến bao nhiêu chăng nữa. Dù sao cũng không quá muộn để rút ra bài học này, vì hơn 300 cây số đồi núi trước mắt vẫn đang chờ đợi chúng tôi.

Tuần thứ 3 - Khám phá đất nước và con người Lào

Có thể nói, Lào là một đất nước lí tưởng để đạp xe. Những con đường dài hun hút chỉ lác đác vài bóng xe qua, bản làng nối tiếp bản làng, tôi có cảm giác như thời gian chưa chạm đến nơi này. Mỗi nơi chúng tôi đi qua, những người dân hai bên đường luôn vẫy tay và nói “Sabaidee" (Xin chào), còn lũ trẻ thì thường chạy bám theo xe chúng tôi, hoặc cố gắng đuổi theo để chạm được vào tay chúng tôi.


Phụ nữ Lào (Ảnh: Guim Valls Teruel)
Người Lào là những vị chủ nhà rất hồn hậu và luôn cố gắng làm hài lòng bạn, chính vì vậy họ rất ít khi nói “No", kể cả với những điều họ không biết hoặc không hiểu, họ luôn nói “Yes", hoặc đơn giản là gật đầu. Nụ cười là điều dễ bắt gặp ở mọi lúc, mọi nơi. Tôi đã nhận ra điều này khi đến khám dạ dày tại một bệnh viện ở thị xã Phonsavan.

Từ bác sĩ, y tá đến nhân viên bán thuốc, ai cũng niềm nở và giúp đỡ chúng tôi tận tình. Ban đầu tôi cứ nghĩ họ đối xử đặc biệt với chúng tôi vì tôi là khách du lịch và lại đi với một “ông Tây", nhưng tôi nhận thấy họ cũng ân cần không kém với những người dân địa phương đến khám.

Đây là điều hiếm khi thấy tại các bệnh viện Việt Nam. Ba tuần đi dọc nước Lào thật không đủ để tôi khám phá hết vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và con người ở đây.

Sự thanh bình của đất nước này như một tấm khăn thấm hết những bận rộn và lo toan của cuộc sống đô thị mà tôi vẫn mang theo từ bấy lâu. Như một thứ thanh lọc tâm hồn, tôi chợt nhận ra vẻ đẹp của sự bình an trong chính mình vào một buổi chiều ngồi ngắm hoàng hôn trên dòng sông Mê Kông. Và đó chính là trải nghiệm tuyệt vời thứ 4 mà chuyến đi kỳ lạ này mang đến cho tôi.

Còn những vẻ đẹp nào nữa của thiên nhiên và của con người mà tôi chưa được chiêm ngưỡng? Còn những miền đất nào nữa đang chờ đón tôi? Sự tuyệt vời và cả những điều tồi tệ, thật khó mà biết bất ngờ nào sẽ đến, nhưng tôi thấy mình tràn đầy năng lượng và sẵn sàng chờ đón những thử thách cam go phía trước.

Bài và ảnh : Thùy Anh và Guim Valls Teruel

Được thể hiện qua giọng đọc: Jun

Kỹ thuật : Jun

Khám phá ngay chuyến du lịch Ngất ngây biển trời Boracay 
(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ emailaudiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top