Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đâu phải câu chuyện cổ tích nào cái kết cũng có hậu phải không em?

2019-12-30 01:28

Tác giả: Thanh Long


blogradio.vn - Ngày hôm nay nhìn em bước đi trên phố, một thoáng lướt qua cũng đủ tái tê lòng. Hình như vì bên anh em nhỏ bé yếu mềm, mà anh quên rằng thật ra em cũng giỏi giang lắm. Cô bé của anh đầy bản lĩnh và tài năng, một mình em có thể tạo ra một khoảng trời rộng lớn, như hoàng hậu trong câu chuyện ngày xưa ấy, mạnh mẽ trên đường đời, tự kiếm tìm những thứ mình ước mong.

***

Anh vẫn còn nhớ ngày mình còn yêu nhau nhiều lắm. Khi ấy, anh có thể ngồi hàng giờ nghe em kể về những câu chuyện đã sớm quen thân. Ngày ấy chỉ bật cười lắc đầu bảo em vẫn còn trẻ con lắm, cô bé nào chẳng có lúc phải lớn khôn, có ai sống mãi một mình một đời đầy đơn côi. Rồi có lúc mỏi gối chùn chân, em vẫn sẽ ao ước có một bờ vai vững chãi che mưa chắn nắng, vẫn cần những cái ôm thật chật xua đi những mệt nhọc khó khăn. Em phụng phịu nói rằng thế thì thôi em sẽ chọn vai để trở thành hoàng hậu, làm công chúa chẳng cần phải lo âu, nhưng nếu ngày mai bầu trời tươi xanh chẳng còn nữa, nàng công chúa chỉ biết khóc mà thôi. Anh vẫn nhớ khi ấy mình vuốt tóc em đầy trìu mến, sợi tóc mềm mại chạm khe khẽ nơi tim: “Thôi thì em thích đóng vai ai cũng được, anh vẫn sẽ theo em đến cuối đất cùng trời".

Ấy thế mà vẫn có ngày hoàng tử của em đi lạc, sa vào nhiều nuối tiếc lỡ lầm chẳng cách nào cứu vãn.

Ngày em biết anh lừa dối em để tay trong tay với một người con gái khác, anh chỉ biết cô bé của anh sẽ mãi chẳng quay về. Em mỉm cười xót xa chờ đợi một lời giải thích nơi anh, đôi mắt biết cười ngày ấy giờ vụn vỡ đớn đau, giọt nước mắt đong đầy nơi khóe mắt, nhưng anh chẳng còn tư cách lau đi, mọi lời bao biện đã sớm nghĩ từ lâu giờ bỗng nghẹn ứ nơi cổ họng. Buông tay nhìn bóng lưng em rời xa, thấy thế giới bỗng chỉ còn hai màu trắng đen buồn bã đầy u uất. Nàng công chúa rời khỏi cuộc đời anh đem mùa thu đi mất, để lại cõi lòng một mảnh trống vắng tối tăm. Nhưng anh biết mình chẳng thể quay về như xưa, một ánh nhìn thoáng qua của em giờ đây đã trở thành xa xỉ, nỗi ân hận day dứt cào xé con tim.

Chàng hoàng tử lạc đường, lạc mất luôn cả nàng công chúa tưởng như sẽ cùng nhau nắm tay đi về mãi mãi. Bóng chiều loang ra xa mãi rồi vỡ tan chẳng còn trong veo màu nắng ngày xưa.

Mình xa nhau chắc cũng đã lâu rồi em nhỉ? Ấy vậy mà với anh, kí ức ngày ấy vẫn vẹn nguyên và mới mẻ đầy thảng thốt, như chỉ vừa mới hôm qua.

Nhiều khi nằm một mình trống vắng trong đêm, anh vẫn thường nghĩ về em như thói quen, vẫn nhớ về những ngày tháng mình bên nhau. Anh chỉ mong được trở về những ngày còn con trẻ, được yêu em và được em yêu. Đó là những ngày mà ta vô tư làm đủ thứ trên cuộc đời mà chẳng ngại ngần cáu gắt, em tựa vào bờ vai anh bình yên như thế, còn anh chỉ cần ngửi màu nắng vương trên mái tóc người anh thương, mọi câu từ chẳng cần nói ra mà lòng mình đã đủ mãn nguyện thật nhiều.

Nhiều khi bần thần dạo bước trên lối cũ đường xưa, anh bỗng ngơ ngác nhìn người ta tay nắm chặt tay mà lòng thầm ao ước. Hóa ra hạnh phúc lại có hình hài như thế, vậy mà anh cứ mải tìm kiếm đâu đâu.

Xa em rồi với nhiều nỗi tiếc mong, em đi rồi đem tình yêu đi mất, anh như đứa trẻ ngày ngày được mẹ cho kẹo đường ấm áp, bỗng một ngày chẳng còn được ủi an. Hóa ra anh vẫn còn trẻ con như thế, chỉ đòi yêu thương mà chẳng chịu cho đi. Anh ích kỉ đòi về mình những điều tốt đẹp nhất, nào biết chăng bao dung cũng có bến bờ, tình yêu không được tưới tắm sẽ có ngày khô cạn, cố níu giữ chỉ khiến mình thêm những vụn vỡ đớn đau.

Anh làm sai nên chẳng dám mong được em tha thứ, cứ để anh một mình dằn vặt với khổ đau, để anh biết cuộc đời mình đã từng có một dáng hình lướt qua đời khắc cốt ghi tâm, mà anh lại khiến mầm tình yêu chưa kịp chồi nõn búp, đã vội thổi tàn ngọn lửa le lói cuối đường kia, tự mình tham lam cơn gió nhẹ lướt qua, khiến mình rơi vào tối tăm chẳng lối thoát.

Ngày hôm nay nhìn em bước đi trên phố, một thoáng lướt qua cũng đủ tái tê lòng. Hình như vì bên anh em nhỏ bé yếu mềm, mà anh quên rằng thật ra em cũng giỏi giang lắm. Cô bé của anh đầy bản lĩnh và tài năng, một mình em có thể tạo ra một khoảng trời rộng lớn, như hoàng hậu trong câu chuyện ngày xưa ấy, mạnh mẽ trên đường đời, tự kiếm tìm những thứ mình ước mong.

Đâu phải câu chuyện cổ tích nào cũng kết thúc có hậu, cũng đâu phải cô bé nào cũng ước ao được trở thành nàng công chúa ngủ say đợi hoàng tử đánh thức. Ai cũng đã từng phạm phải những sai lầm. Nhưng có đôi khi chỉ cần sai một bước, cả đời sẽ mất nhau, đến nỗi lạc nhau một lần...là lỡ nhau một đời.

© Thanh Long - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: Người mà tôi đã từng rất thương

Thanh Long

“Hãy sống như một trái dứa. Đầu đội vương miện, dáng đứng hiên ngang. Bên ngoài gai góc, bên trong ngọt ngào.”

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bình yên đi qua mùa bão nổi

Bình yên đi qua mùa bão nổi

Chỉ cần chúng ta sống với những nhiệt thành của tuổi thanh xuân, những niềm tin thật thà, chân thành vào cuộc đời và bỏ lại những nỗi cô đơn, hoài nghi khép mình sau mỗi lần đổ vỡ, chúng ta tự khắc bình yên đi qua bốn mùa, dẫu là mùa bão nổi.

Miền Trung đang cần lắm những bàn tay ấm áp

Miền Trung đang cần lắm những bàn tay ấm áp

Đã đến lúc chúng ta phát huy tinh thần dân tộc trên khắp các mặt trận. Cả nước đồng lòng, chung sức thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua, mọi kẻ thù đều sẽ phải lùi bước. Sách vở, nhu yếu phẩm cần thiết, tiền bạc, ai có gì giúp nấy, ai có sức dùng sức, ai có của dùng của. Xin đừng khoanh tay đứng nhìn, miền Trung cần lắm, cần nhiều hơn những bàn tay ấm áp.

Một ngày nào đó em sẽ can đảm để thích anh

Một ngày nào đó em sẽ can đảm để thích anh

Em ngốc lắm phải không, chỉ một bước chân thôi có lẽ em sẽ có được câu trả lời nhưng em đã không làm vậy. Nhưng có thể một ngày nào đấy em sẽ can đảm hơn bây giờ và em mong khi em can đảm để thích anh, anh cũng mở lòng xoa đầu em một cái.

Hóa ra anh lại là người đưa tôi ra khỏi giấc mơ

Hóa ra anh lại là người đưa tôi ra khỏi giấc mơ

Sự xuất hiện của anh như một ánh sáng không chỉ với riêng tôi mà với cả ba mẹ.

Cảm ơn các anh - những chiến sĩ áo xanh dũng cảm

Cảm ơn các anh - những chiến sĩ áo xanh dũng cảm

Suốt mấy tuần rồi trời đổ mưa Miền Trung ơi, thương mấy cho vừa Thủy điện Rào Trăng người gặp nạn Mong đợi từng giây, ai đến chưa?

Bao nhọc nhằn của mẹ con nhớ mãi không quên

Bao nhọc nhằn của mẹ con nhớ mãi không quên

Mới đó mà cũng đã ngót mười mấy năm. Mười mấy mùa đám giỗ, tôi vẫn không sao quên được cái thời “nghèo khó” thuở nào mẹ còn sống nhưng nỗi nhọc nhằn của mẹ tôi ngày xưa ấy, tôi khắc ghi mãi chẳng lúc nào quên.

Chúng ta sẽ cùng quên vì đã là quá khứ

Chúng ta sẽ cùng quên vì đã là quá khứ

Nhưng bây giờ cả anh và cả em Sẽ cùng quên vì đã là quá khứ Bởi đã từng nói "sẽ", nhưng mãi "sẽ" chẳng thành.

Chúng ta chẳng thể yêu mãi một người phải không anh?

Chúng ta chẳng thể yêu mãi một người phải không anh?

Tôi rồi sẽ ổn thôi, sẽ sống tiếp cuộc đời mình, dần tập quen với cuộc sống không có anh ở bên. Có lẽ tôi cũng sẽ yêu người mới, một người thật sự dành cho mình. Chúng ta, cuối cùng cũng chẳng thể yêu mãi một người phải không anh?

Bởi duyên mỏng nên chẳng có lý do gặp lại

Bởi duyên mỏng nên chẳng có lý do gặp lại

Chúng tôi từ hai người lạ, trở nên quen biết trong một chuyến hành trình ngắn ngủi, rồi lại trở thành người xa lạ. Nếu có tiếc, chỉ tiếc duyên mỏng nên chẳng có lý do gặp lại. Cũng không còn sợi dây nào hàn gắn chúng tôi lại, nếu có thì đó có thể là mảnh kí ức trên hòn đá cuội khắc tên tôi hay trên mảnh khăn tay tôi tặng.

Yêu thương đã đến lúc phải buông rồi

Yêu thương đã đến lúc phải buông rồi

Một đoạn tuổi trẻ đi qua, yêu thương có, đau thương có nhưng chỉ còn là kí ức. Yêu thương đến một lúc em cũng phải buông rồi. Em mong anh gặp được người anh thương, sẵn sàng chạy về hướng cô ấy dù khó khăn trắc trở. Mong em gặp được người em tin, sẵn sàng đợi anh ấy dù phía bên kia là giông bão cuộc đời.

back to top