Phát thanh xúc cảm của bạn !

Dấu Chân Online 39: Đón xuân nơi cực Bắc

2011-07-08 17:39

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

"Ai về thăm quê hương tôi
Nơi biên cương là đây
Có đường đi trên mây lên tới cổng trời..."


Giai điệu trầm bổng của bài hát Hà Giang quê tôi (nhạc sỹ Thanh Phúc) với nhạc ngựa xen lẫn tiếng khèn Mông quen thuộc luôn hiển hiện trong nỗi nhớ của những người con Hà Giang trên mọi nẻo đường.
 


Một năm có bốn mùa, mùa nào Hà Giang cũng đẹp, vẻ đẹp lạ lùng, hoang sơ, kỳ vĩ mà không nơi nào trên đất nước Việt Nam này có được. Miền cực Bắc thân thương, quê tôi, quanh năm muôn hoa đua nở. Mùa Hạ với hoa ban; Mùa Thu hoa Tam giác mạch; Mùa Đông vàng rực hoa Cải; Mùa Xuân hoa Đào, Lê, Mơ, Mận đua nhau khoe sắc. Có thể nói thiên nhiên như bù đắp cho những khó nhọc của miền Cao nguyên đá bằng cảnh quan tuyệt diệu và sức sống mãnh liệt trên từng gốc cây, ngọn cỏ. Hà Giang đẹp với những dãy núi tai mèo trùng điệp, với những mẹ già ngồi bên khung cửi dệt nên những chiếc váy áo sặc sỡ đủ mầu, những cô gái người Dao, người Tày, người Giấy, người Mông má ửng hồng, bước chân thoăn thoắt, dù xuống chợ, đi nương hay gùi nước, gùi củi nhưng đôi tay không bao giờ ngơi nghỉ, những đôi tay nhuốm màu chàm cứ quay đều quay đều theo guồng quay của con sợi, cuộn lanh; Những chàng trai say trong điệu khèn, điệu iếu, điệu cọi gọi bạn; những phiên chợ thấm đậm tình người, chợ chỉ đến để vui chơi, gặp gỡ, giao lưu mà không bán, không mua.

Tôi đã đi nhiều nơi, đến nhiều vùng đất nhưng không có nơi nào thấy thân yêu và cho tôi nhiều cảm xúc như nơi này. Quê hương, dù đi xa mấy, dù cuộc sống có bao biến động, đổi thay, vẫn mãi giữ trong tim những tình cảm trọn vẹn. Năm nào cũng vậy, từ 23 tết, tôi đã rục rịch chuẩn bị khăn gói về nhà, cũng có năm do công việc, về, đi vội vã hơn nhưng dường như chẳng năm nào tôi ăn tết xa quê.

Cha Mẹ tôi vẫn dạy các con, Tết là ngày đoàn tụ gia đình, bữa cơm chiều 30 không thể thiếu các thành viên cũng như không năm nào mẹ không tự gói giò, gói bánh. Nghề làm bánh là nghề gia truyền từ đời ông bà nội với đủ loại bánh Chưng, bánh Giày, bánh Nếp, bánh Tẻ, bánh Rán, bánh Nhãn, bánh Gai, bánh Mật... Nghề bánh cũng đã theo cha mẹ những tháng năm bao cấp khó nhọc để nuôi lớn chị em tôi, nên với riêng gia đình, chẳng có năm nào là không tự gói bánh thậm chí bố và các anh chị còn đi gói hộ rất nhiều bánh cho các nhà họ hàng, làng xóm. Nồi bánh Chưng nhà tôi năm nào cũng nhiều nhất, to nhất. Ngoài bánh Chưng vuông thông thường, mẹ tôi còn gói thêm bánh Gù, loại bánh đặc trưng của đồng bào dân tộc Tày để tưởng nhớ đến ông bà ngoại và gửi về Hà Nội làm quà tết, để nhắc nhở con cháu luôn nhớ về quê hương, nguồn cội.

Cũng lâu rồi nhà tôi mới mổ lợn tết, con lợn đen 50kg được dì mang từ trong quê ra, thịt rất ngon và không hề có mỡ, mẹ xả thịt chia đều cho mấy nhà và giữ lại một phần để gói bánh, một phần để làm lạp sườn và thịt treo gác bếp. Tôi khoái nhất món thịt treo của mẹ, món thịt khi ăn có vị thơm của rượu, vị cay của tiêu, ớt, vị nồng của khói hun bên bếp than hồng rực suốt những ngày đông mà tôi vẫn gọi là "mùi vị đặc biệt" mà không thể lẫn vào đâu. Giờ, món thịt treo của mẹ không chỉ được mọi người trong gia đình yêu thích mà rất nhiều bạn bè, đồng nghiệp của tôi và các chị ở Hà Nội đều muốn ăn và mùa đông năm nào cũng nhờ mẹ tôi làm, vừa là để dùng trong gia đình những ngày tết, vừa để làm quà biếu những người thân yêu.

Năm nay, Hà Giang đón năm mới đầu tiên với tên gọi Thành phố, nghe cứ là lạ làm sao. Bởi mọi thứ, vẫn không có nhiều thay đổi. Nhà cửa không mọc nhiều thêm, người cũng chẳng đông hơn là mấy, mới 9h tối, ra đường đã thiếu vắng bóng người và xe cộ. Thị xã ngã ba sông, tôi quen gọi thế, vẫn vẻ yên bình và tĩnh lặng đến lạ lùng. Cầu Yên Biên vẫn bình dị soi bóng bên dòng Sông Lô nối đôi bờ thị xã, mà giờ là Thành Phố. Thành phố ngã ba sông. Có lẽ, giờ ít ai dùng lại cái tên này, phần vì thời gian, phần do dòng sông Miện xanh tươi đã ngày càng cạn nước do phá rừng đầu nguồn cùng rất nhiều lý do của những cá nhân không có ý thức bảo vệ môi trường, giờ sông Miện chỉ còn như dòng suối bé, bị bên đục của dòng Lô nuốt chửng. Dòng Lô thì có quá nhiều những máy khai thác cát sỏi quần thảo, quá nhiều những sự phá vỡ dòng chảy của những tàu Vàng từ vài năm trước cùng việc chặn dòng làm thủy điện phía đầu nguồn (biên giới Việt Trung) nên đã đỏ lại càng đỏ hơn. Khu phố chợ giờ có đông vui tấp nập hơn nhờ những cửa hàng trang hoàng đầy ánh đèn điện nhấp nháy cùng vô số hàng hóa được mang lên từ miền xuôi xen lẫn những quầy hàng bày bán đặc sản miền núi như Cam sành Bắc Quang, chè Shan Tuyết Hoàng Su Phì, gạo Xín Mần, Yên Minh. Nghe cha tôi kể, trước kia khu vực cầu Yên Biên rất thanh bình với những hàng cây cổ thụ đứng sừng sững dọc hai bờ sông, nơi đây cũng là chỗ buộc Ngựa của những chàng trai cô gái xuống chợ mỗi ngày cuối tuần. Những năm 60, giao thông ở Hà Giang vẫn còn khó khăn, mọi việc đi lại, thồ hàng đều trên yên Ngựa và cầu Yên Biên - nơi hò hẹn của những đôi trai gái xưa chính là "Cầu Thanh Niên" trong bài hát của nhạc sỹ Thanh Phúc.

Tết năm nay, Hà Giang lên Thành phố, tôi về mà ngỡ ngàng với việc chính quyền cho làm lại toàn bộ vỉa hè của tất cả các con phố trong nội thành nhờ tiền dự án chỉnh trang đô thị được phê duyệt. Đành rằng là làm đẹp, đành rằng là nâng cấp, đành rằng là có tiền của Nhà nước cho nhưng sao tôi cứ thấy xót xa, tiếc nuối bởi mới hai năm trước đây, cả khu phố nhà tôi vừa mở cuộc vận động nhà nước và nhân dân cùng làm, tất cả các tuyến đường đều được lát đá đỏ au, nhiều nơi vết xi măng vẫn còn mới và đẹp vô cùng. Vậy mà nay lại bì cày xới, đào tung lên và làm lại. Tôi thầm nghĩ, số tiền ấy sao không cho dân nghèo, những vùng xa xôi hơn, họ còn khổ cực lắm, tết chả có cơm ăn, áo mặc, nhiều gia đình không có nổi 50 nghìn lo tết nhất cho con. Lại thấy mình lẩn thẩn.

Tết này, con phố nhỏ nhà tôi cũng đẹp hơn, lộng lẫy hơn. Tất cả các hàng cây hai bên đường được trang hoàng bằng đèn mầu xanh đỏ, nhấp nháy giống như đường Điện Biên Hà Nội những ngày Đại lễ. Ai đã từng lên Hà Giang đều nhận thấy, từ nhiều năm nay, những lá cờ đỏ sao vàng luôn tung bay trước mỗi nhà dân trên địa bàn tỉnh lỵ cũng như trung tâm các huyện, thị dù ngày lễ tết hay trong cả những ngày thường. Cột cờ được làm theo một mẫu chung thống nhất, sơn hai mầu trắng, đỏ. Đó cũng là một dấu ấn riêng của Hà Giang so với các vùng miền khác.

Đặc biệt, khi đến với Hà Giang, du khách không thể không đặt chân lên Lũng Cú, đỉnh cực Bắc tổ quốc. Trên bản đồ Việt Nam, Lũng Cú được coi là chóp nón đầy kiêu hãnh, nơi mà “cúi mặt sát đất, ngẩng mặt sát trời”. Hiên ngang ngự trên bầu trời là lá cờ Tổ Quốc. Lá cờ có chiều ngang 9m2, rộng 6m2, tổng diện tích là 54m2 (con số tượng trưng cho 54 dân tộc anh em của Việt Nam) 54 mét vuông. Lũng Cú cách trung tâm huyện Đồng Văn 25 km, cách thị xã Hà Giang 154 km.

Nhắc đến Lũng Cú, bỗng dưng, tôi lại ước được đến một bản làng xa xôi nào, cùng đồng bào vùng cao đón Xuân trong không khí của lễ hội với muôn ngàn điều lý thú, được đánh yến, ném còn hay tập thổi khèn lá, khèn môi, được nhảy quanh đống lửa và hát những làn điệu dân ca của người Mông, Dao, Tày, Giáy, Lô Lô, Pu Péo...

Một Mùa Xuân mới đã về…

(Dấu Chân Online 39 chuyển thể từ bài viết cùng tên của bạn đọc Hà Linh Ngọc)

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Cha mẹ nào chẳng vui khi ngày tươi ngày tết một năm chỉ có ba ngày, con cháu sum họp quay quần bên nhau, đó là hạnh phúc của gia đình nó lớn lao và quý giá biết chừng nào. Nhưng có cha mẹ nào không buồn, khi có con cháu đủ đầy nhưng ngày tết thiếu đứa này rồi lại vắng đứa kia.

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Anh rồi đã gặp gỡ những người xuất chúng hơn em. Em sau đó cũng thu dọn tư trang của mình, lặng lẽ rời đi. Dù chuyện này hẳn sẽ tốn chút thời gian nhưng ngần ấy những hạnh phúc ngày cũ, rồi cũng tự giác lui về sau, không làm phiền chúng ta của hiện tại.

back to top