Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Dã quỳ thương nhớ

2022-12-07 01:25

Tác giả: Thu An


blogradio.vn - Còn đâu chiếc chòi lá cũ chiều mưa, còn đâu bó hoa dã quỳ hái vội, còn đâu nụ hôn đầu bỏng cháy, Vân nghe tim mình như thắt lại. Hoàng hôn đổ bóng dưới chân đồi buồn man mác. Tình chỉ đẹp khi còn dang dở, nghĩ mà đúng. Mối tình đầu của Vân đẹp như những bông hoa dã quỳ hoang dại kia, giờ chỉ còn là kỷ niệm.

***

“Chị Vân ơi, Bảo Lộc mùa này đẹp lắm, đi chơi không?” Thảo- cô em đồng nghiệp quê Lâm Đồng rủ Vân về chơi. 

“Uh, chắc mùa này lạnh sương mù đẹp lắm ha, đi”. Vân đáp gọn lỏn.

Hai chị em lên chuyến xe đêm, mất năm tiếng đồng hồ di chuyển cả hai lên tới nơi.

Nhà Thảo nằm dưới chân đồi, xa xa phía trên núi là những vạt mây trắng bồng bềnh vắt ngang rẫy cà phê. Trời lạnh mù sương hư ảo như truyện. Vân với lấy chiếc khăn quàng qua cổ rồi mở cửa bước ra ngoài. Hơi lạnh phà vào mặt khiến cô khoan khoái. 

Những con đường đất đỏ ngoằn ngoèo, đám hoa dã quỳ vàng rực ven đường nhạt màu hiện lên. Vân chìm đắm trong mớ ký ức lộn xộn. Mười lăm năm chớp mắt như một giấc mơ vừa mới tỉnh.

Bố mẹ đi xuất khẩu lao động năm Vân vừa học hết lớp 9. Cô được bố mẹ đưa vào Nam ở chung với gia đình chú Trong Bảo Lộc ba năm cấp ba. Đó là những ngày tháng Vân cảm thấy cô đơn nhất nhưng cũng là những ngày tháng mộng mơ da diết nhớ thương.

bong-mot-ngay-nguoi-ay-am-tham-roi-xa-ban

Nhà chú thím Vân làm nông như bao gia đình khác ở Bảo Lộc. Từ một cô bé quanh năm quen với việc cấy gặt nay Vân học thêm công việc hái chè, thu hái cà phê phụ gia đình chú. 

Ngày mới nhập học trường mới cô giới thiệu Vân mới chuyển từ ngoài Bắc vào, đề nghị cả lớp giúp đỡ và hỗ trợ Vân. Vân nhớ như in những lần thầy cô gọi tên trả bài, n với l lẫn lộn cô bị mấy bạn cùng lớp cười. Những từ ngữ địa phương Vân hay sử dụng ở quê vào đây không ai hiểu. Cô thu mình trong vỏ ốc vì cảm thấy mình không hòa nhập được.

Vân vẫn hoàn thành tốt việc học dù cô không hòa nhập với cả lớp. Cô hầu như không tham gia các hoạt động chung trừ những dịp bắt buộc. Ngoài giờ đi học Vân theo chú thím lên những quả đồi cao hái chè, làm cỏ, bẻ tược, hái cà phê.

Con đường mòn dẫn lên rẫy chú thím là con đường Vân nhớ mãi. Mùa cà phê chín cũng là mùa hoa dã quỳ nở rộ. Ven đường tầng lớp những bông hoa vàng rực. Ở xứ này chẳng ai coi nó là hoa, họ coi như một loài cỏ dại. Vân lại thấy chúng đẹp lạ thường, dịu dàng hoang sơ.

Vân đưa mắt nhìn ra xa lốm đốm những màu vàng nhạt. Mùa này hoa dã quỳ nở rộ, bao nhiêu kỷ niệm lại ùa về trong cô.

Vân nhớ rất rõ đó là mùa cà phê. Hôm ấy chú thím chở cà phê về trước còn Vân đi bộ về sau, nửa đường đi trời đổ mưa. Vân chạy nhanh vào cái chòi ven đường trú mưa. Vài phút sau cũng có một chàng trai chạy vào. Vân bối rối ngại ngùng định đi về trong mưa thì anh cản lại và bắt chuyện.

Sau buổi chiều mưa hôm ấy, chẳng biết vô tình hay cố ý, chiều nào Huy cũng đợi đúng lúc Vân đi ngang qua về cùng. Những mẩu chuyện không đầu không cuối, những tiếng cười khúc khích khẽ vang lên. Vân nghe lòng mình tươi mới lạ thường. Lâu lắm rồi cô mới cười nhiều đến vậy.

Vân vẫn thu mình trong vỏ ốc mỗi khi đến lớp. Sáng đi học, chiều Vân lại theo chú thím vào rẫy. Ngày nắng cũng như ngày mưa Vân đi ngang cái chòi chờ đợi ánh mắt thân quen đi về. Mười bảy tuổi, lần đầu tiên Vân biết rung động trước một người khác giới. 

phai-lam-sao

Dĩ nhiên mối tình ấy chẳng ai biết, Huy cũng không một lần dám tới chơi ở vì sợ ảnh hưởng tới cô. Cái chòi bằng tranh dưới đồi chè như một điểm hẹn bí mật của hai người.

Một năm sau lần gặp gỡ tình cờ ấy, Huy tỏ tình. Vân đã là nữ sinh lớp mười hai. Cô chẳng biết tương lai của cả hai, chỉ biết rằng trái tim đã lỗi nhịp tự bao giờ. Tay cầm bó hoa dã quỳ người yêu tặng Vân tưởng tượng ra bó hoa cưới. Môi khẽ chạm môi dịu ngọt một chiều hoàng hôn dịu dàng.

Những tia nắng cuối ngày nhạt nhòa, yếu ớt, hơi lạnh se sắt giữa núi đồi. Hoa dã quỳ vàng rực dọc lối đi. Vân chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc và ấm áp đến vậy từ khi rời quê vào cao nguyên. 

“Em cứ đi Đại học đi, học xong rồi về lại, anh sẽ đợi em.”

“Anh có muốn cùng em xuống Sài Gòn học nghề gì đó không? Chẳng lẽ anh định làm rẫy cả đời?”

Huy ôm chặt lấy Vân vào lòng lặng lẽ không nói gì.

Bố mẹ chia tay từ khi lên chín, anh theo mẹ vào Tây Nguyên. Hai mẹ con côi cút nương tựa nhau mười mấy năm qua trên mảnh đất này. Huy coi đây là quê hương thứ hai. Núi rừng dịu êm, không khí lúc nào cũng dịu mát như chữa lành cho vết thương lòng của mẹ.

Thương mẹ vất vả Huy bỏ học phụ mẹ làm rẫy. Thương mẹ cô đơn nên Huy chẳng dám đi đâu dù anh cũng thích được đến những chân trời mới, học những điều mới. Thương mẹ nhưng giờ anh cũng thương cả Vân. Cô đã xa cha mẹ mấy năm qua, ở đây còn có chú thím. Sài Gòn xô bồ chật hẹp kia Vân có cô đơn?

loai-hoa-da-quy-tinh

Vân nhớ da diết cái ôm của anh ngày chia tay. Vân chỉ đi học thôi mà. Sài Gòn- Bảo Lộc hai trăm kilomet chứ nào có xa xôi. Vân tự an ủi như thế.

Cô chưa bao giờ nghĩ mình yêu xa. Một năm với những chuyến xe ngược xuôi Bảo Lộc- Sài Gòn. Những lá thư tay nhung nhớ, những cuộc gọi ngượng ngùng xa thương. 

Mùa hè năm Đại học thứ nhất, gia đình chú Vân bán hết rẫy vườn chuyển lại về Bắc. Vân nào ngờ bà ngoại Huy bệnh nặng và mẹ anh cũng muốn về lại quê. Mẹ về quê, anh cũng theo về. Vân cảm thấy mình bị bỏ lại bơ vơ, Bảo Lộc chỉ còn trong niềm nhớ.

Đã không ít lần Huy định vào Sài Gòn nhưng những mùa lụt nước dâng cao tận mái nhà, hai người phụ nữ ốm yếu Huy không đành bỏ đi. Những lá thư tay, những cuộc gọi thưa dần rồi trôi vào quên lãng.

Thấm thoắt hết bốn năm đại học, Vân ra trường ở lại Sài Gòn làm việc. Năm một, hai lần Vân bay ra Bắc thăm gia đình. Cũng đôi lần Vân định về quê tìm Huy, nhưng chợt nghĩ tìm để làm gì?

hoa-da-quy-

Vân đâu thể theo anh về miền Trung, cô còn có cả tương lai ở đây. Bố mẹ Vân đã vất vả bao năm, tới lượt cô phụ giúp nuôi hai đứa em còn ăn học. Chúng cũng phải chịu cảnh xa bố mẹ, thiếu thốn như cô. Nghĩ vậy Vân lại chuyên tâm vào công việc, cất mảnh tình cũ đã ngủ yên.

Chiều nay Vân mượn xe máy nhà bé Thảo chạy ngang lối cũ vô rẫy chú. Đường mòn năm nào nay đã trải bê tông đủ xe ô tô chạy. Cái chòi xưa nay đã thành một homestay tên nửa Tây nửa ta lạ hoắc. Riêng hoa dã quỳ vẫn được người ta giữ lại, rực rỡ đôi bờ. 

Còn đâu chiếc chòi lá cũ chiều mưa, còn đâu bó hoa dã quỳ hái vội, còn đâu nụ hôn đầu bỏng cháy, Vân nghe tim mình như thắt lại. Hoàng hôn đổ bóng dưới chân đồi buồn man mác. Tình chỉ đẹp khi còn dang dở, nghĩ mà đúng. Mối tình đầu của Vân đẹp như những bông hoa dã quỳ hoang dại kia, giờ chỉ còn là kỷ niệm. 

© Thu An - blogradio.vn                              

Xem thêm: Năm tháng vô tình, chính mình rồi cũng khác | Radio Tâm sự

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Thu An

Viết để dành tặng cho những ai có cùng cảm xúc như tôi, đôi khi muốn nói nhưng chỉ có thể gửi gắm tâm tư vào những con chữ… Viết để tôi nhận ra mình vẫn luôn hạnh phúc và may mắn khi có một cuộc sống yên bình, để tôi luôn tràn đầy nhựa sống và yêu thương!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top