Dã quỳ thương nhớ
2022-12-07 01:25
Tác giả:
Thu An
blogradio.vn - Còn đâu chiếc chòi lá cũ chiều mưa, còn đâu bó hoa dã quỳ hái vội, còn đâu nụ hôn đầu bỏng cháy, Vân nghe tim mình như thắt lại. Hoàng hôn đổ bóng dưới chân đồi buồn man mác. Tình chỉ đẹp khi còn dang dở, nghĩ mà đúng. Mối tình đầu của Vân đẹp như những bông hoa dã quỳ hoang dại kia, giờ chỉ còn là kỷ niệm.
***
“Chị Vân ơi, Bảo Lộc mùa này đẹp lắm, đi chơi không?” Thảo- cô em đồng nghiệp quê Lâm Đồng rủ Vân về chơi.
“Uh, chắc mùa này lạnh sương mù đẹp lắm ha, đi”. Vân đáp gọn lỏn.
Hai chị em lên chuyến xe đêm, mất năm tiếng đồng hồ di chuyển cả hai lên tới nơi.
Nhà Thảo nằm dưới chân đồi, xa xa phía trên núi là những vạt mây trắng bồng bềnh vắt ngang rẫy cà phê. Trời lạnh mù sương hư ảo như truyện. Vân với lấy chiếc khăn quàng qua cổ rồi mở cửa bước ra ngoài. Hơi lạnh phà vào mặt khiến cô khoan khoái.
Những con đường đất đỏ ngoằn ngoèo, đám hoa dã quỳ vàng rực ven đường nhạt màu hiện lên. Vân chìm đắm trong mớ ký ức lộn xộn. Mười lăm năm chớp mắt như một giấc mơ vừa mới tỉnh.
Bố mẹ đi xuất khẩu lao động năm Vân vừa học hết lớp 9. Cô được bố mẹ đưa vào Nam ở chung với gia đình chú Trong Bảo Lộc ba năm cấp ba. Đó là những ngày tháng Vân cảm thấy cô đơn nhất nhưng cũng là những ngày tháng mộng mơ da diết nhớ thương.
Nhà chú thím Vân làm nông như bao gia đình khác ở Bảo Lộc. Từ một cô bé quanh năm quen với việc cấy gặt nay Vân học thêm công việc hái chè, thu hái cà phê phụ gia đình chú.
Ngày mới nhập học trường mới cô giới thiệu Vân mới chuyển từ ngoài Bắc vào, đề nghị cả lớp giúp đỡ và hỗ trợ Vân. Vân nhớ như in những lần thầy cô gọi tên trả bài, n với l lẫn lộn cô bị mấy bạn cùng lớp cười. Những từ ngữ địa phương Vân hay sử dụng ở quê vào đây không ai hiểu. Cô thu mình trong vỏ ốc vì cảm thấy mình không hòa nhập được.
Vân vẫn hoàn thành tốt việc học dù cô không hòa nhập với cả lớp. Cô hầu như không tham gia các hoạt động chung trừ những dịp bắt buộc. Ngoài giờ đi học Vân theo chú thím lên những quả đồi cao hái chè, làm cỏ, bẻ tược, hái cà phê.
Con đường mòn dẫn lên rẫy chú thím là con đường Vân nhớ mãi. Mùa cà phê chín cũng là mùa hoa dã quỳ nở rộ. Ven đường tầng lớp những bông hoa vàng rực. Ở xứ này chẳng ai coi nó là hoa, họ coi như một loài cỏ dại. Vân lại thấy chúng đẹp lạ thường, dịu dàng hoang sơ.
Vân đưa mắt nhìn ra xa lốm đốm những màu vàng nhạt. Mùa này hoa dã quỳ nở rộ, bao nhiêu kỷ niệm lại ùa về trong cô.
Vân nhớ rất rõ đó là mùa cà phê. Hôm ấy chú thím chở cà phê về trước còn Vân đi bộ về sau, nửa đường đi trời đổ mưa. Vân chạy nhanh vào cái chòi ven đường trú mưa. Vài phút sau cũng có một chàng trai chạy vào. Vân bối rối ngại ngùng định đi về trong mưa thì anh cản lại và bắt chuyện.
Sau buổi chiều mưa hôm ấy, chẳng biết vô tình hay cố ý, chiều nào Huy cũng đợi đúng lúc Vân đi ngang qua về cùng. Những mẩu chuyện không đầu không cuối, những tiếng cười khúc khích khẽ vang lên. Vân nghe lòng mình tươi mới lạ thường. Lâu lắm rồi cô mới cười nhiều đến vậy.
Vân vẫn thu mình trong vỏ ốc mỗi khi đến lớp. Sáng đi học, chiều Vân lại theo chú thím vào rẫy. Ngày nắng cũng như ngày mưa Vân đi ngang cái chòi chờ đợi ánh mắt thân quen đi về. Mười bảy tuổi, lần đầu tiên Vân biết rung động trước một người khác giới.
Dĩ nhiên mối tình ấy chẳng ai biết, Huy cũng không một lần dám tới chơi ở vì sợ ảnh hưởng tới cô. Cái chòi bằng tranh dưới đồi chè như một điểm hẹn bí mật của hai người.
Một năm sau lần gặp gỡ tình cờ ấy, Huy tỏ tình. Vân đã là nữ sinh lớp mười hai. Cô chẳng biết tương lai của cả hai, chỉ biết rằng trái tim đã lỗi nhịp tự bao giờ. Tay cầm bó hoa dã quỳ người yêu tặng Vân tưởng tượng ra bó hoa cưới. Môi khẽ chạm môi dịu ngọt một chiều hoàng hôn dịu dàng.
Những tia nắng cuối ngày nhạt nhòa, yếu ớt, hơi lạnh se sắt giữa núi đồi. Hoa dã quỳ vàng rực dọc lối đi. Vân chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc và ấm áp đến vậy từ khi rời quê vào cao nguyên.
“Em cứ đi Đại học đi, học xong rồi về lại, anh sẽ đợi em.”
“Anh có muốn cùng em xuống Sài Gòn học nghề gì đó không? Chẳng lẽ anh định làm rẫy cả đời?”
Huy ôm chặt lấy Vân vào lòng lặng lẽ không nói gì.
Bố mẹ chia tay từ khi lên chín, anh theo mẹ vào Tây Nguyên. Hai mẹ con côi cút nương tựa nhau mười mấy năm qua trên mảnh đất này. Huy coi đây là quê hương thứ hai. Núi rừng dịu êm, không khí lúc nào cũng dịu mát như chữa lành cho vết thương lòng của mẹ.
Thương mẹ vất vả Huy bỏ học phụ mẹ làm rẫy. Thương mẹ cô đơn nên Huy chẳng dám đi đâu dù anh cũng thích được đến những chân trời mới, học những điều mới. Thương mẹ nhưng giờ anh cũng thương cả Vân. Cô đã xa cha mẹ mấy năm qua, ở đây còn có chú thím. Sài Gòn xô bồ chật hẹp kia Vân có cô đơn?
Vân nhớ da diết cái ôm của anh ngày chia tay. Vân chỉ đi học thôi mà. Sài Gòn- Bảo Lộc hai trăm kilomet chứ nào có xa xôi. Vân tự an ủi như thế.
Cô chưa bao giờ nghĩ mình yêu xa. Một năm với những chuyến xe ngược xuôi Bảo Lộc- Sài Gòn. Những lá thư tay nhung nhớ, những cuộc gọi ngượng ngùng xa thương.
Mùa hè năm Đại học thứ nhất, gia đình chú Vân bán hết rẫy vườn chuyển lại về Bắc. Vân nào ngờ bà ngoại Huy bệnh nặng và mẹ anh cũng muốn về lại quê. Mẹ về quê, anh cũng theo về. Vân cảm thấy mình bị bỏ lại bơ vơ, Bảo Lộc chỉ còn trong niềm nhớ.
Đã không ít lần Huy định vào Sài Gòn nhưng những mùa lụt nước dâng cao tận mái nhà, hai người phụ nữ ốm yếu Huy không đành bỏ đi. Những lá thư tay, những cuộc gọi thưa dần rồi trôi vào quên lãng.
Thấm thoắt hết bốn năm đại học, Vân ra trường ở lại Sài Gòn làm việc. Năm một, hai lần Vân bay ra Bắc thăm gia đình. Cũng đôi lần Vân định về quê tìm Huy, nhưng chợt nghĩ tìm để làm gì?
Vân đâu thể theo anh về miền Trung, cô còn có cả tương lai ở đây. Bố mẹ Vân đã vất vả bao năm, tới lượt cô phụ giúp nuôi hai đứa em còn ăn học. Chúng cũng phải chịu cảnh xa bố mẹ, thiếu thốn như cô. Nghĩ vậy Vân lại chuyên tâm vào công việc, cất mảnh tình cũ đã ngủ yên.
Chiều nay Vân mượn xe máy nhà bé Thảo chạy ngang lối cũ vô rẫy chú. Đường mòn năm nào nay đã trải bê tông đủ xe ô tô chạy. Cái chòi xưa nay đã thành một homestay tên nửa Tây nửa ta lạ hoắc. Riêng hoa dã quỳ vẫn được người ta giữ lại, rực rỡ đôi bờ.
Còn đâu chiếc chòi lá cũ chiều mưa, còn đâu bó hoa dã quỳ hái vội, còn đâu nụ hôn đầu bỏng cháy, Vân nghe tim mình như thắt lại. Hoàng hôn đổ bóng dưới chân đồi buồn man mác. Tình chỉ đẹp khi còn dang dở, nghĩ mà đúng. Mối tình đầu của Vân đẹp như những bông hoa dã quỳ hoang dại kia, giờ chỉ còn là kỷ niệm.
© Thu An - blogradio.vn
Xem thêm: Năm tháng vô tình, chính mình rồi cũng khác | Radio Tâm sự
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
















