Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con là con gái và con mong có mẹ ở bên ( Thì thầm 236 )

2013-03-05 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Mẹ kính mến

Thường thì đầu thư người ta hay chúc những điều tốt đẹp nhất cho người nhận thư, con thì cũng chẳng biết chúc mẹ gì nữa, thôi thì con chỉ chúc mẹ mạnh khỏe và sớm có thể ra khỏi nơi ấy. Chắc thư con sẽ dài vì trước khi viết cho mẹ bức thư này trong lòng con chứa rất nhiều tâm sự và buồn, rất buồn mẹ à!

Có lẽ người ở tòa án đã đến chỗ mẹ rồi, họ đến để giải quyết việc li hôn của bố mẹ. Con biết chắc mẹ buồn phải không mẹ? Mẹ trách chúng con chứ? Nhưng không, con nghĩ rằng mẹ đừng nên trách chúng con. Mẹ nên hiểu người làm cho chúng con có 1 kết quả như ngày hôm nay là mẹ, mẹ đã xa chúng con, xa bố để đi tìm niềm vui và tự do riêng của mẹ.

Là những đứa con chúng con nào muốn thấy cảnh gia đình li tán, bố mẹ bỏ nhau! Chúng con cũng muốn có cả bố lẫn mẹ, gia đình sung vầy như bao gia đình khác, cũng muốn sự quan tâm chăm sóc từ bàn tay của mẹ lắm chứ. Bố đã quá khổ, 7 năm qua bố đã cố gắng gắn bó nuôi chúng con, chẳng nghĩ đến việc đi bước nữa sợ chúng con phải sống cảnh dì ghẻ con chồng mà thêm khổ, nếu giờ bố có ý định lấy người khác về thì chúng con cũng sẽ chẳng có lí do gì mà phản đối cả. Bố là người đàn ông, chịu đựng 7 năm đã là quá đủ rồi nếu như người khác thì sẽ chẳng được như bố đâu. Bố thương và nghĩ cho chúng con, có lấy người về cũng chỉ để lo cho chúng con để chúng con có thể yên tâm học hành mà thôi. Dẫu rằng con biết dù người ta có tốt bao nhiêu thì cũng sẽ không thể bằng mẹ ruột của mình, vì chỉ tình máu mủ mới có thể hi sinh cho con cái. Nếu như gia đình mình vẫn như xưa, hạnh phúc đủ cả bố lẫn mẹ thì tốt biết bao nhiêu mẹ nhỉ? Nhiều lần con đã nghĩ tại sao tình cảnh này lại xảy ra với mình, với gia đình của mình nhỉ, càng nghĩ con càng thấy buồn và tủi mẹ à!

Thì thầm 236  được thực hiện bởi BumBum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

Ảnh minh họa

Con là con gái, trước thì không sao nhưng khi đã đến tuổi dậy thì với bao nhiêu là những điều thầm kín, những sinh hoạt cá nhân mà không thể nói với bố_ con mong lắm có 1 người mẹ lúc này. Mẹ có nghĩ rằng con cần tình cảm của mẹ như thế nào không? Những khi vui, khi buồn con biết tâm sự cùng ai? Với bố? Không phải không mẹ. Khi cần mua một cái quần áo trong, một cuốn băng vệ sinh khi ngày ấy con đến xin bố sao? Càng không được phải không mẹ? Từ khi con bị hành kinh đến nay bố chưa hề biết bởi con cũng chẳng bao giờ con xin tiền bố mua cuôn băng nào. Mỗi khi gần đến ngày con lại nhịn ăn sáng để mua, có những khi bất ngờ đến mẹ biết con bối rối thế nào không khi chẳng nhờ được ai đi mua hay hết tiền chẳng có mà mua. Lúc đó con đã nghĩ “ nếu như có mẹ thì tốt biết bao”. Trước đây thật sự thiếu đi 1 người mẹ con thấy nó chẳng làm khó con nhưng bây giờ con mới cảm nhận được. Nhiều đêm một mình con co ro với chiếc khăn lạnh lẽo, con cần lắm hơi ấm của một người mẹ, nhất là những đêm đông rét đậm rét hại. Và con đã khóc, khóc rất nhiều, nước mắt làm tuôn làm lạnh từ thể xác vào trong lòng con. không biết mẹ có hình dung được và nghĩ đến những gì con phải chịu đựng không?

Con ước ao được như Hường, có cô Sứng chăm lo đến từng miếng ăn cái mặc, cơm nước tinh tươm mỗi khi đi học về. Cả những tâm sự của con gái tuổi mới lớn cô cũng luôn lắng nghe và hiểu cho cậu ấy. Còn con, thương bố đi làm chẳng kiếm được bao nhiêu nên khi thiếu quần áo cũng chẳng dám xin mặc dù nếu xin bố cũng sẽ lo cho, bất đắc dĩ lắm thì lại tích tiền ăn sáng để mua những gì cần. Bây giờ con phải học cả ngày suốt, sáng đi học về lại vội vàng lao đầu vào đống quần áo, thổi cơm, nấu cám cho gà rồi lại vội vàng ăn cơm đi học chiều. Con cần mẹ lắm, cần lắm…nhưng biết sao được_con đã mất mẹ! Cuộc sống đã buộc con phải bắt nhịp với nó.

Bước vào cấp III, con có những người bạn mới, họ chơi với con rất tự nhiên và hòa đồng nhưng con chẳng bao giờ muốn mời họ về nhà chơi, con sợ họ vô tình hỏi “mẹ cậu đâu”, lúc đó con sẽ trả lời sao? Con càng sợ họ biết về gia đình mình mẹ à, con đã quá đau lòng với những lời trêu chọc và xúc phạm của những đứa bạn cùng lớp cấp II rồi. Bao năm qua con đã cố gắng sống thật tốt và giữ nề nếp không để người ta có lí do nói “con nhà không có người dạy”, hàng xóm ai cũng khen anh em chúng con ngoan ngoãn, học giỏi nhưng vẫn có những người luôn rèm pha này nọ, nhất là con_ con gái nên bị ảnh hưởng rất nhiều. Thực sự nhiều lúc con thấy rất mệt mỏi.

Anh Quân giờ đã đạt được ước mơ của mình là bước vào cánh cửa đại học và đó cũng đồng nghĩa với áp lực học tập đè nặng lên con, những lúc như vậy con rất cần có mẹ tâm sự, động viên con. Những gì con phải trải qua không đơn giản như những gì con có thể viết ra đây cho mẹ, có những nỗi khổ tâm con chẳng thể nói ra, mà nói cho ai nghe đây?

Nhiều lúc con thấy hận mẹ vô cùng, hận mẹ tại sao lỡ bỏ chúng con ra đi để con phải sống một cuộc sống thiếu thốn tình cảm và vật chất như vậy. Tại sao thế mẹ? mẹ có nghĩ cho chúng con không, chắc không phải không mẹ? Nếu nghĩ cho chúng con thì mẹ đâu có lỡ bỏ chúng con, thà mẹ cứ đi biền biệt như trước kia con không biết ở đâu, giờ mẹ lại quay về và thành ra như vậy. Thật sự con đã không tin, không tin rằng người mẹ của mình lại lao vào cảnh tù tội, điều mà trước đó con chẳng bao giờ nghĩ tới. Việc mẹ đi tù làm cho cuộc sống con càng nặng nề hơn, con luôn tự ti trước bạn bè, mọi người. Sẽ có những ánh mắt nhìn con, có thể có những người thương hại nhưng cũng có đôi mắt kì thị… sao trước khi mẹ làm để xảy ra việc này mẹ không nghĩ đến chúng con chứ? Con đã lớn rồi, con còn sống với bạn bè, họ là những người nơi khác, ban đầu họ không biết nhưng rồi sau này họ sẽ biết ; họ không nói ra trước mặt con mà họ bàn tán sau lưng con thì sao? Con sẽ khổ tâm lắm mẹ biết không?

Chúng con đã đồng ý cho bố li hôn với mẹ, có thể mẹ sẽ nghĩ chúng con tuyệt tình với mẹ nhưng mẹ có nghĩ rằng anh em cũng muốn như vậy ư? Không, đó là nỗi đau quá lớn với chúng con nhưng vì hoàn cảnh, vì thương bố chúng con phải làm như vậy.

Mẹ hãy thông cảm cho con vì không đi thăm mẹ, con thật sự không muốn bao năm xa cách mà mẹ con ta lị gặp nhau trong hoàn cảnh đấy. Xin mẹ hãy hiểu cho con!

Rất, rất nhiều điều con muốn nói nữa nhưng thôi, nói ra chỉ khiến con buồn mà chẳng còn tâm trí cho học tập vì giờ nước mắt con cũng đã làm nhòe những dòng chứ trong bức thư rồi. Con không biết nhận được bức thư và sau khi đọc xong mẹ sẽ cảm thấy thế nào. Có thể đây là những lời con muốn tỏ bày cùng mẹ nhưng cũng có thể là những dòng thư con trách móc mẹ. Con xin lỗi nhưng đó là những tâm tư tình cảm của con. Con rất muốn mở lòng với mẹ vì giữa mẹ và con vẫn còn tình mấu tử nhưng những gì mẹ đã gây ra khiến con rất bối rối và con phải chọn con đường này, mẹ ạ. Mẹ hãy đặt vào vị trí của con mà nghĩ cho con, rồi mẹ sẽ hiểu.

Thôi, con dừng bút và con sẽ hỏi thăm địa chỉ của mẹ và gửi cho mẹ.

Con chào mẹ!

Con gái_ Hà

  Gửi từ Ha Thu email: s2thesun171091@

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Thời gian sẽ mang đi tất cả, chỉ trừ một bóng hình luôn hiện hữu trong trái tim mình. Nhưng dù nhớ thương thế nào, luyến lưu đến mấy cũng chẳng thể ngược dòng thời gian để sống lại những ngày tháng cũ.

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Có những thứ bạn muốn thế nào chăng nữa cũng không bao giờ thuộc về bạn. Có những thứ bạn lưu luyến đến mấy cũng chẳng thể giữ lại bên mình. Tình yêu là bài tình ca nhưng bạn không phải người hát. Thứ gọi là duyên phận, cuối cùng cũng chỉ là món nợ phải trả cho người.

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Trong tình yêu, điều buồn nhất chính là hai người vẫn còn yêu nhưng lại phải chia tay. Họ không thể hiểu được lý do rời xa nhau sau đó lại tiếc nuối cả đời người. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một lời hứa hẹn sẽ ở bên nhau, lời hứa suy cho cùng cũng chỉ là lời nói, mà lời nói thì gió bay. “Có những người chia tay không phải vì hết yêu, mà vì quá mệt mỏi để tiếp tục tình yêu ấy.”. Bước qua những tháng ngày ngọt ngào khi chớm yêu, ai cũng sẽ có lúc trải qua giai đoạn "xuống dốc", giống như đồ thị hình sin, có lên đỉnh thì cũng có lúc xuống đáy.

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Khi còn trẻ bạn hãy học cách chế ngự nỗi cô đơn, đó chính là phương pháp để cứu rỗi tâm hồn yếu đuối, để khi tuyệt vọng cũng không từ bỏ, để khi thất bại cũng không cảm thấy chán nản, để khi bị phản bội cũng không cảm thấy như mất cả thế giới. Những người cô đơn, đã tìm cách để sống trong cô đơn, như thế!

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Muốn hạnh phúc, chúng ta phải biết buông bỏ. Buông bỏ quá khứ đau buồn, buông bỏ một người không thuộc về mình để đứng dậy tìm hạnh phúc.

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Người ta chẳng thể làm gì khác với một người đã muốn quay lưng. Không biết những ai giống như tôi đang ở lưng chừng, chỉ biết nhen ngọn lửa sắp lụi tàn để cố sưởi ấm trái tim lạnh lẽo.

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Bạn có tin rằng những người yêu nhau dẫu lạc mất nhau vẫn có thể tìm lại? Duyên phận có thể đến trễ nhưng kịp lúc, ấy mới là cái duyên cả cuộc đời.

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Trong cuộc đời của người con gái, không cần có nhiều người đàn ông theo đuổi, họ cũng chẳng cần những người đàn ông luôn thề hứa thật nhiều. Cuộc đời này chênh vênh lắm, dẫu người ta có yêu nhau nhiều lắm nhưng vẫn nhẫn tâm làm đau nhau. Hãy tin khi ta mỏi chân, chắc chắn cuộc đời sẽ ban tặng cho ta một bến đỗ dịu dàng nhất.

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Cho đến sau này, khi đã trưởng thành, bạn sẽ hiểu ra rằng không có thời điểm thích hợp nào cho cả hai cả. Chỉ là, bạn gặp người ấy ở năm tháng định sẵn là không thể bước cùng đường nhưng vẫn muốn nói lên một chữ “thương”. Sau này, ký ức vẫn sáng trên cuốn nhật ký đầy bụi, chỉ tiếc là không thể tìm thấy cả hai của năm cũ. Sau này, cả hai cũng không thể gần nhau như những ngày tháng đã từng. Thời gian, tuổi trẻ và những lời chưa thốt ra trên đầu môi chẳng thể đuổi kịp thanh xuân.

back to top