Con đường đi tìm ngày bình yên của riêng bạn
2021-12-04 01:25
Tác giả:
Tea Nhi
blogradio.vn - Khi đồng hồ điểm đúng giờ sinh học, bạn mở mắt, trở người ngồi dậy và kèm theo đó là một nụ cười cùng một đầu óc tỉnh táo, sau đó nhìn ra hàng xương rồng nhỏ xinh bên bệ cửa sổ, ngẩng đầu lên nhìn cảnh vật bên ngoài, giống như muốn nói với cuộc sống: “Xin chào, thật vui vì thấy bạn!”.
***
Ngày bình yên của bạn là ngày với nắng vàng óng ả, hay ngày của những cơn mưa phùn se lạnh thật chill, hay chỉ đơn giản là ngày cuối tuần được ngủ đến xế trưa vô lo vô nghĩ...
Thật ra, nếu chỉ nhìn vào hình thức như thế thôi, có lẽ bạn sẽ cảm thấy tất cả những ngày đó đều là ngày bình yên của bạn.
Nhưng ngày bình yên thật sự là ngày mà tâm hồn bạn cảm thấy thật sự bình yên.
Nếu một ngày mà buổi sáng thức giấc, bạn cảm thấy cơ thể dễ chịu và tinh thần nhẹ nhàng như chiếc lông vũ trắng tinh lướt trên ngọn gió thì đó chắc chắn là một dấu hiệu tuyệt vời. Vậy thế nào là “một buổi sáng với cơ thể dễ chịu và tinh thần nhẹ nhàng”?
Đó là một buổi sáng không tiếng chuông báo thức. Khi đồng hồ điểm đúng giờ sinh học, bạn mở mắt, trở người ngồi dậy và kèm theo đó là một nụ cười cùng một đầu óc tỉnh táo, sau đó nhìn ra hàng xương rồng nhỏ xinh bên bệ cửa sổ, ngẩng đầu lên nhìn cảnh vật bên ngoài, giống như muốn nói với cuộc sống: “Xin chào, thật vui vì thấy bạn!”.

Khi đôi mắt kia mở ra sau một giấc ngủ ngon và nhìn ngắm thế giới với niềm vui thích, đó có lẽ là ngày bình yên thuộc về bạn.
Với tôi, không phải ngày nào cũng là ngày bình yên, vì điều đó thật khó. Nhưng cũng chính vì như thế bạn mới trân trọng và biết ơn khi ngày đó đến.
Ngày ấy như một thần dược giúp bạn có thêm niềm tin vào con đường bạn đang bước, có thêm động lực để bạn sống tốt hơn và có thêm những niềm vui nho nhỏ mà đôi khi bạn không để ý. Mình nghĩ rằng, ngày bình yên là ngày bạn có thể làm tất cả mọi thứ mà trái tim mong muốn và yêu thương bản thân hơn mọi ngày khác.
Nếu bạn là người không biết nấu ăn nhưng luôn khao khát có thể một lần trổ tài, hãy bước vào bếp với sự tự tin vô hạn và biết đâu sau đó bạn sẽ hạnh phúc hò reo như một đứa trẻ tự tay xây được lâu đài cát. Hay đó là ngày bạn lấy từ trong tủ quần áo ra và mặc lên một chiếc đầm ngủ với sắc trắng tinh khôi xinh xắn mà bạn vẫn luôn cảm thấy tiếc rẻ khi mua chúng chỉ để mặc ở nhà, sau đó thả mình trên chiếc ghế mây có lớp thảm lông mềm mịn, vừa đọc một cuốn sách yêu thích, vừa nhâm nhi tách trà thơm và thỉnh thoảng ngước nhìn lên bầu trời cao vời vợi để nghiền ngẫm nội dung trong đó.
Với một tinh thần nhẹ nhõm như thế thì trí tuệ cũng sẽ thông suốt, nếu bỗng một ý tưởng mới lóe lên, đừng ngần ngại mở chiếc máy tính quen thuộc và bắt đầu hiện thực hóa những điều trong đầu bạn, cùng với đó tiếng gõ phím lách cách vui tai sẽ vang vọng khắp nhà và một bầu không khí tuyệt vời khác lại bùng lên. Đó chắc chắn là một ngày làm việc năng suất và tràn đầy đam mê của bạn.
Bạn thấy đấy, ngày bình yên chỉ đơn giản thế thôi, đó không phải là một ngày bạn không đi làm, cũng không phải là một ngày bạn chỉ quanh quẩn nhàm chán trong nhà, hay là một ngày bạn được đi du lịch đến một nơi tuyệt đẹp.
Ngày bình yên là ngày mà bạn cảm thấy yêu những gì mình đang có và đang làm.
Cuối cùng, chúc những ai đang học những dòng chữ này sẽ luôn vui sống và tìm được ngày bình yên của riêng mình.
© Tea Nhi - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Replay Blog Radio: Bỗng một ngày ta cảm thấy chông chênh
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này
Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)
Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)
Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm
Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.
Tết của những người con xa quê
Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…
Quá khứ không còn thuộc về anh
Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?
Tết này con sẽ về (Phần 3)
Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.
Đàn anh bí mật
Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?








