Cô đơn giúp con người ta trưởng thành hơn
2019-12-05 01:28
Tác giả:
D np
blogradio.vn - Trưởng thành là thế, là khi con người ta chấp nhận sự hiện diện của người bạn “cô đơn” và bình lặng nhấm nháp dư vị của nó mà không cần kháng cự.
***
Paris những ngày hè tháng sáu nắng nhuộm vàng ươm. Bên cốc Espresso nóng ấm trong quán cà phê cổ kính ở một góc phố nhỏ, tôi đang dần lấy lại từng chút tinh thần sau một buổi làm việc mệt mỏi. Paris mùa này cũng nóng. Khách du lịch khắp nơi vẫn tấp nập đổ về chiêm ngưỡng vẻ đẹp kỳ ảo của “thành phố tình yêu”. Giữa chốn phồn hoa đô thị, lòng cậu trai trẻ cảm thấy xốn xang đến lạ thường. Trái tim của con người nhỏ bé ấy vẫn còn vẹn nguyên những hồi ức về mùa phượng vĩ trên mảnh đất chữ S ngày nào.

Thời điểm này của hai năm về trước, tôi vẫn chỉ là một cậu học sinh cuối cấp đang bận rộn cho kỳ thi trung học phổ thông và tất bật chuẩn bị hồ sơ du học. Giấc mơ được đặt chân đến trời Tây của cậu trai vừa tròn 18 rực rỡ và tươi đẹp nhường nào. Tôi nóng lòng đếm từng phút từng giây để được rời xa vòng tay ngột ngạt của cha mẹ, để được đặt chân đến cái khung trời kỳ vĩ ấy. Viễn cảnh về sự tự do và hạnh phúc được vẽ ra thật đẹp đẽ qua suy nghĩ ngây thơ của cậu trai tuổi mới lớn. Sau hai năm, cái viễn cảnh ấy cũng thay đổi ít nhiều. Rít nhẹ một hơi xì gà, tôi lim dim trong giấc ngủ chập chờn vừa mới ập đến. Tôi thấy nhớ Hà Nội, nhớ mùi phượng đỏ, nhớ cả mối tình đầu với cô gái từng thề non hẹn biển thuở thiếu thời.
Hà Nội ngày đó trong con mắt của một cậu trai chuyên Toán không đẹp mà cũng chẳng hề mộng mơ. Hà Nội hiện lên mang đậm chất của dân tự nhiên chính hiệu với những tòa cao ốc hình khối cứng nhắc chọc trời, những quy tắc bất biến về giao thông giờ cao điểm. Cái nắng tháng sáu gay gắt thiêu đốt mọi con đường. Tiếng ve kêu inh ỏi báo hiệu mùa thi đến gần với nhiều nỗi lo âu. Câu chuyện của đám bạn cuối cấp hồi đó hầu như chỉ xoay quanh chuyện bài vở chán ngắt. Thế mà giờ đây, tôi thèm cảm giác đó đến lạ. Tôi ước giá như có cánh cửa thần kỳ của Doraemon, tôi sẽ lập tức chạy về với đám bạn và kéo chúng đi trà chanh chém gió cho thỏa nỗi cô đơn. Rồi sáng sớm tôi lại bước qua cánh cửa để trở về với cuộc sống học hành bộn bề nơi đất khách quê người.

Đám bạn của tôi thường bảo du học sinh như tôi sướng thật. Được đi đây đi đó nhiều nơi, được ăn ngon mặc đẹp, được hưởng chính sách an sinh xã hội tuyệt vời… Nếu như một năm về trước, tôi sẽ gào lên chửi thẳng vào mặt chúng nó thì giờ đây, tôi chỉ im lặng và mỉm cười. Tình khúc “Ánh Trăng” quen thuộc của Beethoven vang lên nhè nhẹ trong quán làm dịu đi phần nào đôi chân tê buốt sau nhiều giờ đứng làm việc trong một cửa hàng ăn nhanh của tôi.
Chứng kiến nhiều du học sinh đoàn tụ với gia đình trong dịp hè, tôi cũng có đôi chút chạnh lòng. Nếu như những lần trước, tôi sẽ gọi điện hoặc nhắn tin dồn dập cho cha mẹ thì bây giờ tôi chỉ lặng lẽ ngắm nhìn dòng người đi qua. Trưởng thành là thế, là khi con người ta chấp nhận sự hiện diện của người bạn “cô đơn” và bình lặng nhấm nháp dư vị của nó mà không cần kháng cự.
Và đâu đó trong sự cô đơn này, tôi soi mình rõ hơn trong một chiều không gian khác. Nó không làm tôi đau như những ngày đầu mới đặt chân sang đây nữa. Từ một cậu trai rồi tôi cũng sẽ dần trở thành một người đàn ông mạnh mẽ, bản lĩnh. Tôi thầm cám ơn cha mẹ, cám ơn cuộc đời vì đã trao cho mình một cơ hội quý giá để rèn luyện nơi đất khách xứ người.
Mặt trời cũng dần khuất, những vạt nắng cuối ngày chỉ còn vương vấn hạt nhẹ trên một vài bờ vai. Nhấp ngụm cà phê cuối, tôi rời khỏi quán và nhanh chóng hòa mình vào dòng người tấp nập. Đeo headphone vào tai, vừa đi tôi vừa ngân nga theo giai điệu quen thuộc trong tình khúc Dạ Cổ Hoài Lang bất hủ một thời: “đi thật xa để trở về, có một nơi để trở về đi, đi để trở về.”
© D np – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
4 câu thần chú bạn cần thuộc nằm lòng mội khi lửa giận bắt đầu bùng cháy
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống










