Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ai rồi cũng phải trải qua những cô đơn và tổn thương trên hành trình trưởng thành

2019-11-09 01:30

Tác giả: Cỏ

blogradio.vn - Tôi đã từng rất hoảng sợ mỗi khi phải ở một mình, vì những lúc ấy tôi sẽ không ngừng đem bản thân ra so sánh cùng người khác. Tôi bị ám ảnh, ngờ nghệch đến nỗi chẳng thể nhận ra rằng cán cân kia ngay từ đầu đã lệch vô cùng, đem thứ mình yếu nhất để đặt lên bàn cân cùng thứ người ta giỏi nhất, liệu đến khi nào tôi mới thắng nổi đây?

***

Có một câu nói mà tôi rất thích: “Nếu bạn nghĩ mình chẳng còn gì, hãy nhớ rằng những cái cây rụng hết lá mỗi năm, nhưng chúng vẫn chờ ngày tốt hơn đang đến.”

Sống trên cuộc đời này, tôi biết mình không thể tránh khỏi tổn thương. Sở dĩ vì tôi là kiểu người nhạy cảm, cái kiểu người vừa đáng thương nhưng cũng vừa đáng trách, kiểu người mà chỉ cần một câu nói vô tình lọt tai thôi cũng đủ khiến mình phải suy nghĩ mãi không thôi. Nhưng dần già, sống trong vỏ ốc quá lâu cuối cùng tôi  đã học được cách xem nhẹ nỗi đau và làm bạn với chính mình.

Ngày còn là một học sinh trung học tôi đã từng bị một nhóm bạn nữ tẩy chay. Lý do là vì tôi chơi rất thân với cô bạn lớp trưởng nên chúng nó nghĩ tôi lợi dụng, nịnh bợ người ta? Vì tính tôi có gì nói đó, không vừa lòng chúng nó thì chúng nó quay ra nói xấu. Mà đã ghét rồi thì nó thở thôi mình cũng ghét chứ cần gì lí do. Kết quả là theo hiệu ứng đám đông, cả lớp chẳng còn đứa nào dám làm bạn với tôi nữa. Sau mỗi bước chân tôi đi, những lời xì xào khiến tôi vô cùng mệt mỏi. Cú chót biến mọi thứ tối sầm là khi cô bạn thân ở đầu dây điện thoại thì thầm rất nhỏ: “Cậu là người như thế thật à?” Vớt vát lại chút tự trọng cuối cùng tôi gác máy, cảm nhận rất rõ trái tim co thắt nhiều hơn, đau nhói như một cơn đau tim bệnh lý.

Quá khứ đó đã ghim rất sâu trong kí ức của một đứa trẻ con đang lớn là tôi, cứ ngỡ đau chết đi sống lại, không thể cho qua, vậy mà giờ tôi vẫn đang ngồi đây, nhớ lại những gì đã xảy ra, thờ ơ như thể đó là câu chuyện của một người khác. Thì ra là vậy, chỉ cần cứ nhắm mắt bước qua thì mặc nhiên mọi thứ sẽ được vận hành theo đúng hành trình của nó. Đau đấy, nhưng cũng đâu thể chết được.

Với tôi, thời gian không phải là liều thuốc thần kì chữa lành tất cả, thứ duy nhất có thể chính là tình yêu, và thứ tình yêu tôi muốn nhấn mạnh  chính là tình yêu bản thân mình. Tôi không phủ nhận những ân tình tha thiết được vun đắp, xào xới bởi người thân, bạn bè xung quanh. Vì mỗi khi ta gặp chuyện,bạn bè có thể cho ta lời khuyên, gia đình có thể cho ta vòng tay ấm áp, nhưng nếu ta cứ ngoan cố đau thương thì họ cũng chẳng thể làm gì ngoài im lặng. Vậy thì ta còn đang trông chờ ai, trông chờ điều gì sẽ đến giải thoát ta khỏi căn phòng u tối ấy. Tôi có tình cờ nghe được một khúc hát, tạm hiểu rằng: “Trên đời này thật sự không có người đồng cảm, đối mặt với mọi thứ thật ra chỉ có một người, một người ngồi khóc trong đêm tối... Bạn nói dù trời có sập xuống vẫn sẽ ở bên tôi nhưng bạn làm sao có thể đồng cảm với sự tĩnh mịch này...” Tôi thấy đúng, trên thực tế nỗi đau của bạn thì chỉ có bạn mới hiểu rõ mà thôi.

Chúng ta cũng nên học cách chấp nhận bản thân là một linh hồn mang nhiều tì vết, sở dĩ không hoàn hảo mới chính là bản chất của con người.

Nếu không có những ngày mưa thì sao ta biết nâng niu những ngày nắng. Nếu không vấp ngã đôi ba lần, thì sao ta biết được vị ngọt của thành công. Đến con sâu cũng còn phải dãy giụa đạp mình đau đớn mới có thể biến thân thành loài bướm thì hà cớ gì con người lại không thể trải nghiệm để trưởng thành.

Tôi đã từng rất hoảng sợ mỗi khi phải ở một mình, vì những lúc ấy tôi sẽ không ngừng đem bản thân ra so sánh cùng người khác. Tôi bị ám ảnh, ngờ nghệch đến nỗi chẳng thể nhận ra rằng cán cân kia ngay từ đầu đã lệch vô cùng, đem thứ mình yếu nhất để đặt lên bàn cân cùng thứ người ta giỏi nhất, liệu đến khi nào tôi mới thắng nổi đây?

Ai rồi cũng phải trải qua những cô đơn và tổn thương trên hành trình trưởng thành

Trải qua một thời gian rất dài tôi mới nhận ra thời còn trẻ, thứ cần hiểu không phải là lòng người mà là lòng mình. Mà để hiểu được lòng mình thật tâm muốn gì, cần gì, chúng ta phải kết nối với thế giới bên trong. Và cách duy nhất để làm được điều đó là trải nghiệm sự cô đơn, một thứ mà hầu hết mọi người đều sợ.

Có những ngày tôi chỉ biết nằm dài trong phòng tay cầm điện thoại, để mặc bản thân trôi về nơi vô định. Nhưng tôi giờ đây đã khác rất nhiều, tôi biết cô đơn là một điều vô cùng quý giá. Vì thời gian ở một mình tôi được khám phá bản thân  nhiều hơn, nhận ra mình cũng có khả năng viết lách, bạn bè xung quanh tôi cũng không hẳn phải là người, có thể là một góc cafe yên lặng, một giá treo đầy sách hay những chậu hoa tôi chăm sóc trong vườn nhà. Đời cứ thế mà vui.

Tôi quay lại với thói quen viết mỗi ngày vì tôi hy vọng mình có thể trải lòng trên trang giấy trắng, vì chúng an toàn hơn rất nhiều so với thế giới ngoài kia. Qua mỗi bài viết tôi thấy mình được thấu cảm hơn, tâm hồn cũng không còn nặng nề như trước. Tôi hy vọng bạn cũng có thể tìm được điều mình yêu và cống hiến say mê với nó. Tự chữa lành là công việc chúng ta nên tạo thành thói quen mỗi ngày vì ta đâu biết thử thách sẽ ập đến khi nào. Chỉ bằng cách xây dựng một sức mạnh tinh thần thật bền bỉ, vững chãi, ta mới có thể bảo vệ chính mình và ung dung tiến bước.

Vậy đấy, rồi thì chúng ta cũng vẫn phải tiếp tục hành trình của bản thân nhưng tôi mong chúng ta sẽ không còn  sợ hãi, đường còn dài... mình cứ bước thì sẽ ngắn lại thôi!

© Cỏ - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tự hào quá Việt Nam ơi!

Tự hào quá Việt Nam ơi!

Bao năm khát cháy mong chờ Hôm nay đã đến bến bờ vinh quang

Chúng ta là những nhà vô địch!

Chúng ta là những nhà vô địch!

Dạ thưa ngài Park kính yêu Hôm nay ngài đã ra chiêu tuyệt vời

Có ai muốn bán tình yêu không?

Có ai muốn bán tình yêu không?

Những nụ cười của hai người, tôi cũng muốn bán. Nụ cười mỗi khi gặp nhau, nụ cười mỗi khi trêu đùa, tôi sẽ mang để trong chiếc hộp màu hồng. Mong rằng khi người ta mang đi, sẽ giữ cẩn thận.

60 năm chờ đợi, 10 năm hy vọng và 90 phút huy hoàng tại SEA Games 30

60 năm chờ đợi, 10 năm hy vọng và 90 phút huy hoàng tại SEA Games 30

Vinh quang nào mà chẳng phải vượt qua những trở ngại, gập ghềnh. Bước đường để giành vinh quang về cho Tổ quốc nơi U22 Việt Nam cũng không phải là ngoại lệ. Đó là thành quả của những nỗ lực, cố gắng hiện tại, và cả ý chí vượt lên trên những thất bại, vấp ngã từ quá khứ.

Vị ngọt của cà phê đen

Vị ngọt của cà phê đen

Tôi rất thích một ly cà phê đen pha thêm một chút sữa đặc, có như vậy mới làm tăng thêm sức quyến rũ, sự mê hoặc cho người thưởng thức nó. Nhìn sự tinh khôi của màu trắng trộn lẫn sự mơ hồ của màu đen cùng hòa vào nhau, một cảm giác thật tươi mới và đầy năng lượng cho một ngày mới đầy sảng khoái.

Truyền thông quốc tế dành mưa lời khen cho đội tuyển U22 Việt Nam

Truyền thông quốc tế dành mưa lời khen cho đội tuyển U22 Việt Nam

Với chiến thắng đấy thuyết phục trước U22 Indonesia 3-0 trong trận chung kết, giới truyền thông quốc tế dành nhiều mỹ từ cho đoàn quân của HLV Park Hang Seo - những người bất bại kể từ đầu giải.

5 giây nhìn ngón tay cái biết ngay số ai sướng, số ai khổ

5 giây nhìn ngón tay cái biết ngay số ai sướng, số ai khổ

Nếu có hoa tay trên ngón cái, bạn là người nuôi chí lớn song giai đoạn thiếu niên và trung niên vận khí không được tốt nên về già mới được hưởng an nhàn, sung túc. Nếu hoa tay ở ngón tay cái bên trái, bạn là người có tố chất lãnh đạo, nếu ở bên còn lại, bạn thường lận đận đường tình duyên.

3 con giáp cực may mắn cuối năm, chuẩn bị đón Tết tưng bừng

3 con giáp cực may mắn cuối năm, chuẩn bị đón Tết tưng bừng

Trong năm Kỷ Hợi 2019 này, có nhiều con giáp được thần tài và quý nhân chiếu cố nồng hậu, cuộc sống của họ không chỉ được nâng cao về vật chất mà tinh thần cũng được cải thiện đáng kể. Đặc biệt trong đó có 3 con giáp sẽ có vận may lội ngược dòng vào những ngày cuối cùng của năm.

'Em của thời niên thiếu' - Bi kịch tuổi thanh xuân

'Em của thời niên thiếu' - Bi kịch tuổi thanh xuân

Lưng chừng của tuổi thanh xuân có những đứa trẻ đang tập lớn, những đứa trẻ đứng sát vào biên giới của cuộc đời. Họ, trong “Em của niên thiếu”, một bộ phim được chuyển thể từ tiểu thuyết “Thời niên thiếu tươi đẹp ấy” của Cửu Nguyệt Hi, cũng đang đứng giữa những lối rẽ khôn lường của cuộc sống.

Ai trong số chúng ta hình như cũng có tí máu ngớ ngẩn trong người thì phải

Ai trong số chúng ta hình như cũng có tí máu ngớ ngẩn trong người thì phải

Nghĩ cũng tội mà thôi cũng kệ, vì mấy hành động ngớ ngẩn này khiến cuộc sống chúng ta thêm phần thú vị á!

back to top