Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chuyện bình thường...

2013-05-24 16:41

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

- Cái hôm cậu thấy cái bóng dây thòng lọng là thật đấy, không phải ảo giác đâu. Đã bảy người trước như cậu rồi. Bị cô ấy đùa cợt. Cô treo cổ tự tử ở đấy và vong cứ luẩn quẩn đùa bỡn bao nhiêu người.

Rồi ông phạm lập cập vào nhà, rút nén hương trầm, cắm lên bát. Trên cái bát hương là tấm ảnh cô gái.


Phan Nam Anh người Hải Phòng, lên Hà Nội để thi đại học. Phan thuê ở một ngôi nhà còn mới lắm, ở rìa thành phố, đoạn Nghĩa Đô - Từ Liêm. Giá thuê rẻ đến không ngờ. Lấy làm lạ lắm, song việc học còn bộn bề nên mọi chuyện trôi qua nhẹ bẫng.

Nhà trọ phan là nhà cấp bốn, vôi còn đậm tường, gỗ còn thơm cột. Mái ngói, đèn néon, điện nước vô tư. Phan lấy thế làm hài lòng, ngày đêm dùi mài, những mong sớm có ngày tên mình trúng tuyển. Phan thi Đại Học Sân Khấu Điện Ảnh. Ngày đêm dợt kịch bản mà chưa có cái nào Phan ưng ý cả.

Có những đêm thức trắng, chong đèn viết lách rồi diễn tập. Đêm Phan hay thấy cái bóng của mình bị chạm vào cái bóng của sợi dây thòng lọng, tựa hồ như bị treo cổ vậy. Cảm thấy sợ hãi. Nhìn ra phía sau, lại chẳng thấy sợi dây nào cả, càng lấy làm lạ lùng lắm. Bèn đem hỏi ông chủ cho thuê nhà trọ họ Phạm tên Thanh. Phạm ông cười mà rằng: "Chắc cậu học nhiều, sinh ảo giác vậy thôi". Phan cũng đồ vậy nên bỏ, chẳng để ý tới nữa.



Trước hôm thi tiểu phẩm, Phan cứ lo cuống cuồng lên, thao thức nghĩ thầm, có vẻ như buồn phiền lắm. Hơn chục cái kịch bản, tuồng như sáo quá. Đêm ấy, bỗng có người tới.
Phan thấy lạ định không tiếp nhưng nhìn kỹ lại, chẳng cầm lòng đặng. Người đó là một cô gái tóc xoã chấm hông, áo pull quần jeans, cân đối và dễ thương. Phan sững người mất một lúc rồi hỏi:

- Cô cần tìm ai?

Cô gái đáp:

- Tìm anh.

Phan lấy làm lạ. Cô gái tiếp:

- Anh tên là Phan Nam Anh phải không? Quê ở Hải Phòng lên đây, định thi khoa diễn viên Đại Học Sân Khấu Điện Ảnh?

Phan càng lạ lùng hơn nữa và đồ rằng cô gái này ít nhiều có quen ai đó bạn Phan. Nhưng không, cô gái nói:

- Em bỏ nhà đi. Không lẽ lại ngủ nơi đầu đường xó chợ? Vì sao em biết anh ư? Cái đó sau này anh sẽ biết, còn bây giờ, sao chưa mời em vào nhà?

Phan luống cuống nghĩ nhanh: "Mình chẳng có gì phải sợ cô gái này cả. Tiền bạc trong túi cũng chỉ còn trên dưới một trăm, chẳng bỏ để cô ta lấy". Phan mở rộng cửa, kéo ghế mời ngồi, rót nước mời uống. Chuyện trò có vẻ tâm đắc.

Qua mười hai giờ đêm, Phan bảo:

- Thôi, đi ngủ. Cô nằm trên giường, tôi trải chiếu dưới này cũng được.

Lúc mắc màn, Phan thở dài:

- Mai thi rồi mà nay vẫn chưa tìm ưng được cái kịch bản nào để diễn tiểu phẩm cả.

Cô gái cười để lộ cái lúm đồng tiền bên gò má trái:

- Đừng lo!

Và suốt đêm ấy, cô gái hướng dẫn Phan đóng một vở diễn.

Sáng sau, Phan lục tục chuẩn bị đi thi, cô gái đeo cho Phan một sợi dây bạc có chữ Chủ Nhật trên mặt. Cô gái nói:

- Để có vận tốt. Thi xong đem về trả em.

Phan yên tâm đi thi. Một ít nhiều sảng khoái. Cô gái ở lại trong căn nhà. Phan bắt xe ôm vào khu Văn công Mai Dịch để thi. Lúc ấy, trời còn tờ mờ sáng.

Tác giả : Sưu tầm

Được thể hiện qua giọng đọc Nhím Xù  và Nhóm sản xuất Dalink Studio

Kỹ thuật: Nhím xù


Tìm nghe chuyện kinh dị cùng thể loại Tiếng Gào giữa đêm vắng
(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Hãy yêu anh khi còn có thể, được không em?

Replay Blog Radio: Hãy yêu anh khi còn có thể, được không em?

Người ta vẫn có thể cô đơn ngay cả khi được tình yêu bao bọc, vẫn sợ mất mát dù chiếc chìa khóa mở cửa trái tim của một người đã giữ chặt trong tay và vẫn sợ thay đổi ngay cả khi la bàn trái tim họ luôn chỉ một hướng duy nhất về phía mình

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa?

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa?

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao

Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Replay Blog Radio: Người dưng mang duyên thầm

Replay Blog Radio: Người dưng mang duyên thầm

Ngày ấy, tôi thích em bởi nụ cười duyên dáng tôi bắt gặp trên phố thị ồn ào. Tôi như kẻ không kiểm soát được lí trí theo em chỉ để ngắm mãi “kẻ dưng mang duyên thầm” làm trái tim ngây dại này say nắng.

Blog Radio 700: Em không đợi tôi trưởng thành

Blog Radio 700: Em không đợi tôi trưởng thành

Thật buồn khi ta đem lòng yêu một ai đó khi chưa có gì trong tay, thậm chí khi ta mới là một cậu trai mới lớn chưa trưởng thành, chưa thể bảo vệ, chở che cho họ. Ta cứ ôm mối tình si ấy mà lớn lên nhưng liệu người có chờ đợi ta không?

Replay Blog Radio: Đánh cược với cô đơn

Replay Blog Radio: Đánh cược với cô đơn

Để yêu và được yêu một lần nữa, đôi khi người ta phải đánh cược. Đánh cược với cô đơn, đánh cược với thời gian và nỗi nhớ cồn cào. Đó là lúc chợt nhận ra rằng mình đã yêu nhau từ bao giờ.

Tuổi trẻ chính là đúng người sai thời điểm

Tuổi trẻ chính là đúng người sai thời điểm

Trong một bộ phim thanh xuân vườn trường của Trung Quốc nổi đình nổi đám năm nào có một câu nói làm người ta nhớ mãi: “Cậu ấy của năm đó chính là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thể thắng được thanh xuân.” Đúng người sai thời điểm chính là như vậy, biết rõ đó là người mình yêu, nhưng không thể thắng nổi thời gian, không thể thắng nổi khoảng cách, cũng chưa đủ trưởng thành để thắng nổi những rào cản của cuộc đời.

Đừng trên tình bạn dưới tình yêu nữa

Đừng trên tình bạn dưới tình yêu nữa

Thành càng lớn càng mang nét đẹp trưởng thành, chững chạc. Cậu ấy vẫn luôn điềm tĩnh như nước nhưng chính sự điềm tĩnh ấy lại thu hút người khác giới. Dạo gần đây, hình bóng cậu ấy cứ xuất hiện trong tâm trí khiến tôi ngại ngùng quá thể. Tôi bắt đầu không còn vô tư như trước khi tiếp xúc với Thành.

Hạnh phúc bắt nguồn từ những điều nhỏ nhất

Hạnh phúc bắt nguồn từ những điều nhỏ nhất

Tuổi trẻ này thật đáng sống và tuổi trẻ này cũng thật đẹp hãy biết giữ gìn. Hãy trân trọng niềm hạnh phúc vì hạnh phúc không ở đâu xa mà luôn rất gần ngay bên cạnh chúng ta.

Replay Blog Radio: Anh sẽ đến và lấp đầy khoảng trống tim em

Replay Blog Radio: Anh sẽ đến và lấp đầy khoảng trống tim em

Biết đâu trà là nhân duyên để anh gặp lại cô. Ở nơi nào đó. Anh vẫn tin như vậy

back to top