Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng ta thích đong đếm tình yêu

2022-03-15 01:25

Tác giả: Phạm


blogradio.vn - Phương thức hạnh phúc vĩnh viễn nằm trên giấy cho dù hàng trăm nhà triết học lên tiếng về chủ đề này thì cũng chẳng có ai thực sự nắm rõ hạnh phúc là gì. Rốt cuộc hạnh phúc là gì mà người người đều đổ xô đi tìm?

***

"Thế nào là đủ cho một chuyện tình?"

Những câu hỏi như thế cứ liên tục xuất hiện và xin thề với đấng Bề trên cùng với những linh hồn quanh quẩn, em đã rất hèn nhát trên chuyến hành trình đi tìm câu trả lời cho những thứ đã và sẽ làm nên một chuyện tình. Trở nên bi quan với cuộc sống như một phần tạo nên con người hiện tại của em, và tìm đến thuốc gần như là biện pháp cuối cùng để níu giữ cuộc sống này. Vậy nên, khi anh xuất hiện, em lại nghĩ anh giống như liều thuốc, một liều thuốc không kèm hóa đơn, không kèm theo bệnh án, như một liều thuốc mà Thượng Đế dành tặng riêng em như thể Người muốn thử nghiệm một nghiên cứu mới cho Thiên Đường và em chính là người may mắn được thử nghiệm thứ giả dược đầy hạnh phúc này.

Trở thành người thử thuốc không đồng nghĩa với việc bệnh được chữa khỏi, có khi thuốc không hề có tác dụng hoặc tệ hơn thứ thần dược ấy lại phản tác dụng với em. Một kẻ xui xẻo như em lúc nào cũng "may mắn", "may mắn" đến mức chỉ cần nghỉ hoặc nói bừa về một việc không may cũng có thể khiến nó xảy ra. Thuốc của Thiên Đường không hề cứu được em và thật may chúng chưa kịp giết chết em. Em cần dừng lại trước khi thứ thuốc này thực sự lấy đi mạng sống này, dù cuộc sống như ngọn đèn trước gió nhưng em vẫn muốn cố gắng thử nắm lấy một lần nữa. Lần này, Thượng Đế lại thất bại nữa rồi. Người chẳng thể mang em đi.

Thì ra tình yêu không phải giải dược và chúng chẳng bao giờ đủ cho một chuyện tình.

Chúng ta thích đong đếm tình yêu để tìm được công thức hạnh phúc cho một chuyện tình...

Cân đong đo đếm tình yêu, rốt cuộc kết quả lại là một phép tính sai.

Em không thể nào trả lời được câu hỏi định tính này và không bao giờ trả lời được. Em cũng không tính đi tìm câu trả lời. Đôi mắt cho rằng trái tim hiểu tất cả trong khi trí óc thì mù tịt. Con người luôn cảm thấy bất an với những thứ vây quanh mình như kiểu những con cá sợ nước. Chúng ta luôn rơi vào những nỗi sợ khó hiểu và không ngừng thắc mắc về sự tồn tại của mình. Đôi khi bản thân em tự vẽ ra khung cảnh chúng ta chỉ là những nhân vật, những sản phẩm của những con người vĩ đại khác, mọi thứ thuộc về bản năng lại là bức tranh được tô vẽ kỹ lưỡng bằng trí tưởng tượng của một nghệ sĩ vô danh. Có người còn nghĩ Socrates là trí tưởng tượng của Platon và chúng ta thì đang nghi hoặc về bản thân.

Chúng ta luôn cần thuốc, đó là sự ảo tượng của con người. Con người yếu đuối muốn tìm một thứ để chống đỡ cho sự mỏng manh của mình. Khi họ bắt đầu đặt câu hỏi về cuộc sống, về sự tồn tại thì có lẽ bản thân họ lại đang tìm kiếm một lối thoát mong thoát khỏi cuộc sống giả tạo này. Niềm tin giờ đây hóa thành một thứ xa xỉ, họ khao khát muốn tìm ra một lối thoát riêng. Nhưng chẳng ai tìm thấy cánh cửa ấy cả, ngay cả những giả định cũng chỉ là giả định. Phương thức hạnh phúc vĩnh viễn nằm trên giấy cho dù hàng trăm nhà triết học lên tiếng về chủ đề này thì cũng chẳng có ai thực sự nắm rõ hạnh phúc là gì. Rốt cuộc hạnh phúc là gì mà người người đều đổ xô đi tìm?

Em từng nghĩ hạnh phúc chính là sự toàn diện của những giá trị. Những người mãi chạy theo những giá trị hữu hình như em cho rằng thứ phúc cảm kia chính là ước mơ có thể thành hiện thực, như một đứa bé gái ước ao được sống trong tòa lâu đài rộng lớn đầy chocolate và kem bạc hà, đó là hạnh phúc. Nhưng rồi em phải nhanh chóng gạt bỏ ý tưởng hão huyền thời thiếu niên, hạnh phúc giờ đây đã bị cuộc sống thay đổi quá nhiều. Đó không còn là tòa lâu đài lộng lẫy, là chiếc váy hoa xinh xắn, là những buổi tiệc đầy trái cây hạng 1 và rượu champage. Anh biết không, khi một đứa trẻ tạm dừng chạy theo những quyển cổ tích hay các cô bé tuổi mới lớn không muốn đọc tiểu thuyết trữ tình đầy mơ mộng, mà chấp nhận chạy theo cái hiện thực đầy phũ phàng, chạy theo những bức tranh theo chủ nghĩa hiện thực cùng với máu và những đồng tiền, thì đứa trẻ ấy trong một đêm đã thành người lớn rồi, nó đã từ bỏ thế giới cổ tích, từ bỏ tòa lâu đài và từ bỏ vị hoàng tử của mình. Trong phút chốc, nó nhận ra kết hôn với một nhà giả kim hay một thương nhân còn tốt hơn cái danh Hoàng hậu bạc bẽo.

Và đó cũng là lúc chúng ta ngộ nhận về một hạnh phúc mới, ngộ nhận về những cuộc tình nửa vời.

Champage sủi bọt sẽ rất ngon, em thường dùng Champage ngọt cho chính mình. Một ngụm Champage có không biết bao nhiêu trái nho bị nghiền nát cho lên men tạo thành hương rượu. Uống Champage như uống tình yêu, người ta thích say trong hiện thực dẫu chúng đang nghiền nát cuộc đời. Bao nhiêu trái nho đủ cho một chai rượu? Bao nhiêu tình yêu và sự thứ tha để đủ cho một câu chuyện tình? Rất ít và cũng rất nhiều. Đôi khi ta còn nhắc đến hy sinh, một khi đã hy sinh, con người sẽ lại chấp nhận buông bỏ.

Em hứa đây sẽ là chai rượu cuối cùng của ngày hôm nay. Còn ngày mai, em không dám chắc.

© Phạm - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Blog Radio 733: Hạnh phúc không bao giờ rời bỏ chúng ta

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.

Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm

Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm

Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.

Khó buông

Khó buông

Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.

Đơn phương

Đơn phương

Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.

Xuân về nghe điệu hát Then

Xuân về nghe điệu hát Then

Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.

Mưa nghịch mùa

Mưa nghịch mùa

Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.

Chuyến xe định mệnh

Chuyến xe định mệnh

Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

back to top