Chúng ta mãi chỉ là hai chiếc bóng song song
2021-10-25 01:25
Tác giả:
Mộc Trà
blogradio.vn - Hoàng không đáp lại câu nói của Cẩm Hà, cả 2 chìm vào yên lặng, bóng của họ trải dài theo ánh tà dương, nếu như không có chuyện xảy ra cách đây 10 năm thì có thể Hoàng và Cẩm Hà đã trở thành vợ chồng và giờ đây họ không phải là 2 cái bóng lặng lẽ đi bên nhau thế này.
***
Hoàng hôn dần buông xuống thung lũng của những mùa hoa Đà Lạt, dường như ta đã nghe đâu đó hơi thở của đất trời khẽ cựa mình chuyển sang thu. Hoàng bước chậm rãi trên những con đường lát đá dọc con sông chảy quanh thành phố, anh cứ đi như vậy chẳng biết điểm dừng ở đâu.
Anh chỉ muốn tận hưởng khung cảnh thơ mộng của một buổi chiều tà, nơi mà mỗi năm cứ vào mùa thu anh lại tới nơi này chỉ để chậm lại với nhịp sống vốn cứ hối hả và tất bật, nơi mà ở đó anh có được sự thanh thơi trong tâm hồn và đó cũng là nơi anh có một bóng hình mà anh mãi kiếm tìm, một người con gái vô tình anh gặp trên phố, người con gái với bản nhạc song from my brother trong buổi chiều tối nhá nhem mờ ảo chiều thu năm đó.
“Hóa ra anh ở đây, em tìm anh mãi, sao em gọi điện anh không bắt máy?”.
Cẩm Hà nắm lấy cánh tay Hoàng khẽ lay cất giọng nhỏ nhẹ, hướng ánh mắt nhìn về phía Hoàng.
“Anh không để ý điện thoại”.
Hoàng vừa trả lời vừa gạt nhẹ bàn tay đang nắm lấy cánh tay mình và anh tiếp tục bước đi chầm chậm, dường như anh đang có tâm sự gì đó mà chẳng muốn cho ai vô tình hay cố ý chen vào thế giới của anh.
Lúc nào cũng vậy, anh là con người khó hiểu, chẳng ai đoán được tâm tư của anh, vẻ bề ngoài lãnh đạm, nghiêm nghị, có đôi phần khó tính nếu như là lần đầu gặp gỡ, nhưng ở anh toát lên một vẻ đẹp ma mị của người đàn ông trưởng thành và trải qua nhiều giông bão của cuộc đời.
“Lại là vì cô gái đó”.
Cẩm Hà chỉ nói tới đó rồi dừng lại, cô biết anh đủ lâu để hiểu không nên đi quá giới hạn của anh, đặc biệt là chuyện riêng tư anh chẳng bao giờ muốn chia sẻ với người khác, nhưng đối với Cẩm Hà cô đã bên cạnh anh gần hai năm nay chỉ mong được một lần ánh mắt yêu thương của anh dừng lại nơi mình. Nhưng không ánh mắt và trái tim anh luôn dành cho một cô gái trong bức ảnh anh để trong ví mình, bức ảnh chỉ nhìn thấy đằng sau lưng của cô gái mặc một chiếc váy hoa màu xanh nhạt, chiếc ảnh đó đã được Hoàng nâng niu và đặt trong ví của anh mà cô chỉ vô tình nhìn thấy trong một lần đi ăn cùng anh và mấy người bạn.
Hoàng không đáp lại câu nói của Cẩm Hà, cả 2 chìm vào yên lặng, bóng của họ trải dài theo ánh tà dương, nếu như không có chuyện xảy ra cách đây 10 năm thì có thể Hoàng và Cẩm Hà đã trở thành vợ chồng và giờ đây họ không phải là 2 cái bóng lặng lẽ đi bên nhau thế này.
Họ cứ song hành cùng nhau như vậy cũng đã gần hai năm nay khi lần đầu tiên Cẩm Hà xuất hiện với tư cách là khách hàng của công ty luật do Hoàng cùng Trung một người bạn thân học chung đại học với anh lập ra đã đi vào hoạt động được 5 năm.
“Xin lỗi quý khách luật sư Hoàng của chúng tôi hiện không có mặt tại văn phòng, chị vui lòng để lại thông tin chúng tôi sẽ thông báo lại cho luật sư khi anh ấy quay trở về ạ”.
Quyên cô lễ tân nhỏ nhắn, có khuôn mặt tròn và mái tóc dài được ép thẳng tắp màu đen càng làm cho cô ấy thêm nổi bật trên nền da trắng hồng, lễ phép nói với Cẩm Hà.
“Tôi cần gặp luật sư Hoàng ngay bây giờ, làm ơn kết nối điện thoại cho anh ấy, tôi không thể liên lạc được với anh ấy”.
Cẩm Hà nhìn chằm chằm vào Quyên và cất tiếng nói. Ánh mắt cô nhìn Quyên như muốn xuyên thấu và sắc lạnh, ở cô toát lên một vẻ đẹp cuốn hút người khác nhưng cũng giống như một bông hồng đầy gai rất khó có thể chạm vào. Quyên bối rối né tránh ánh nhìn của Cẩm Hà và nhẹ nhàng thưa
“Xin quý khách chờ một lát”.
Quyên nhấc điện thoại lên và bấm số, đầu dây bên kia có tiếng người bắt máy, cuộc hội thoại rất ngắn ngủi chỉ có mấy giây, một lát sau một người đàn ông 42 tuổi mặc bộ vest màu ghi đậm với dáng đi khoan thai và nét mặt lúc nào cũng tươi vui. Đó chính là Trung người đồng sáng lập công ty với Hoàng.
Nếu như Hoàng là người trầm tính, có vẻ khó gần thì ngược lại Trung là người khá phóng khoáng và rất dễ gần, họ là 2 thái cực rất khác nhau, nhưng lại chơi với nhau rất thân, cùng nhau học đại học sau đó cả 2 lại cùng nhau đi Mỹ để học lên.
Mỗi người một phong cách nhưng trong công việc họ lại rất ăn ý giống như có người nâng lên thì sẽ có người hạ xuống rất nhịp nhàng trong việc giải quyết các vụ kiện liên quan tới kinh tế, phân chia tài sản đó cũng là thế mạnh của công ty luật Hoàng Trung.
“Xin chào cô, một người phụ nữ xinh đẹp, xin lỗi vì sự chậm trễ của công ty”.
Trung vừa cười vừa vui vẻ nói như muốn xóa tan đi bầu không khí căng thẳng và anh không muốn nhìn thấy một cô gái xinh đẹp thế này lại cau có, như vậy thật khó coi không phải sao.
“Tôi tên là Trung, Phó giám đốc công ty luật Hoàng Trung, rất hân hạnh được tiếp một người phụ nữ đẹp và quyền lực như cô Cẩm Hà đây”.
Trung vẫn giữ nét mặt vui vẻ cười và nói.
Anh đã từng nghe và đọc nhiều bài viết về Cẩm Hà vì vậy không khó để nhận ra cô đang có mặt tại đây, anh biết cô ta đến đây để làm gì và người cô ấy muốn gặp không phải là anh mà là Hoàng.
“Tôi muốn gặp anh Hoàng và cũng muốn anh Hoàng trực tiếp nhận vụ kiện ly hôn của tôi”.
Cẩm Hà lạnh lùng, không nở một nụ cười nhìn Trung mà nói.
“Về vụ kiện liên quan tới việc ly hôn của cô, luật sư Hoàng có đích thân bàn giao lại cho tôi tiếp nhận vì vậy có bất cứ chứng cứ hay giấy tờ gì có liên quan tới vụ ly hôn này cô có thể trao đổi trực tiếp với tôi”.
Trung thay đổi nét mặt và dường như nghiêm túc hơn khi nói tới công việc. Anh luôn là thế một người vui vẻ, hòa đồng mang lại tiếng cười và sự thoải mái cho người đối diện, nhưng trước những phiên tòa với tư cách là luật sư anh luôn có một tinh thần làm việc nghiêm túc và chắc chắn. Có lẽ vì vậy mà dưới sự chèo lái của Hoàng và Trung mà chỉ trong một thời gian ngắn công ty luật của họ đã có danh tiếng trong giới luật và cũng đã nhận được nhiều vụ kiện lớn.
“Tôi sẽ chờ anh ấy về, làm ơn gọi lại cho tôi khi anh ấy quay trở về. Chào anh”.
Nói rồi Cẩm Hà đứng dậy và bước ra ngoài, để lại đằng sau lưng là ánh mắt tò mò của mọi người về một người phụ nữ từ đầu tới cuối chẳng nở một nụ cười và càng tò mò hơn vì sao người phụ nữ này nhất định phải gặp được giám đốc Hoàng và nhất định giám đốc phải là người nhận vụ kiện ly hôn này.
“Ôi đúng là giai nhân, cô ấy 35 tuổi rồi đúng không, ấy vậy mà nhìn trẻ và sang trọng thật, cô ấy còn đẹp hơn cả trong tạp chí và trên tivi ý”.
Lam Nhi cô luật sư trẻ mới ra trường vào công ty luật thực tập được 3 tháng ngó nghiêng bàn tán xì xào với Quyên.
“Tôi nghe người ta nói cái cô Cẩm Hà này vợ của một doanh nhân thành đạt có tiếng ở đất Hà thành, người ta biết tới cô với tư cách là bà chủ của một chuỗi các cửa hàng cà phê mang tên Mộc Coffee. Cô được mọi người trong giới đánh giá là người phụ nữ khá sắc sảo và nhạy bén với thương trường, và cũng là một mỹ nhân, vẻ đẹp toát lên từ Cẩm Hà là một vẻ đẹp kiêu sa, có lẽ một phần cũng là do cô xuất thân trong một gia đình có truyền thống về kinh doanh và xuất khẩu cà phê”.
Luật sư Hiển mắt vừa nhìn đống tài liệu chất đầy trên bàn, tay vừa ghi chép gì đó vừa tham gia vào câu chuyện về Cẩm Hà cho thêm rôm rả, những thông tin anh đưa ra thì ai cũng biết vì Cẩm Hà hay được xuất hiện ở các phương tiện thông tin đại chúng, tuy nhiên những thông tin đó cũng đủ làm nóng thêm bầu không khí và sự tò mò của mọi người về người phụ nữ này.
© Mộc Trà - blogradio.vn
Xem thêm: Anh có đủ can đảm để yêu em? | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.
4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này
Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.
Con về đón Tết
Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.
Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay
Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.
Những dấu chân không bao giờ mất
Giữa những bữa cơm gia đình tuổi mười sáu, mười bảy, có những dấu chân âm thầm in lại của yêu thương, tổn thương và những điều chưa kịp nói. Lớn lên rồi mới hiểu, có những ký ức tưởng rất nhỏ nhưng theo ta suốt cả đời.
Một thời thanh xuân ngọt ngào
Có những người bước vào đời ta rất khẽ, nhưng ở lại thật lâu trong ký ức. Anh đến trong những ngày hè đầy nắng gió Cao Nguyên, mang theo mùi hương dịu nhẹ và sự chín chắn của một người đàn ông trưởng thành. Giữa những rung động đầu đời, khoảng cách tuổi tác, gia đình và lựa chọn khiến chúng tôi lạc nhau. Dẫu không đi cùng nhau đến cuối con đường, anh vẫn mãi là một phần thanh xuân đẹp đẽ, dịu dàng và đầy tiếc nuối của em.
Một lần nhớ về Ngoại
Nhà ngoại tôi khá rộng, phía trước có một vườn rau cùng với một cây xoài to choảng đến nỗi phải ba bốn đứa cỡ tôi mới ôm xuể. Mùa xoài về, trái xum xuê đủ cho cả đám con nít trong làng ăn cả tháng. Từ vườn, đi thẳng ra sau sẽ tới gian bếp. Gian bếp được xây bằng gạch, không trát vữa. Bếp được đặt trên một bệ xi măng, phía dưới là một khoảng không gian dùng để chất củi. Mùa đông đến, đây là nơi ấm nhứt nhà. Tôi hay ở dưới này với bà tôi, vừa để giữ ấm, vừa để ăn những món ăn mà ngoại ưu ái cho tôi ăn trước. Khi thì một xiên thịt, một con cá nhỏ, hay đơn giản là một trái bắp nướng. Nằm chếch với gian bếp về phía sau là một chuồng bò kiểu cũ, mái lợp bằng rơm lấy từ ụ rơm to đùng đối diện.

















