Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng ta của sau này

2023-03-04 01:30

Tác giả: Mùa Đông


blogradio.vn - Người thay đổi, cô thay đổi và ý niệm từng có cũng thay đổi. Như ai đó đã nói: “Thanh xuân mấy chốc, chia tay vô thường.” Đi qua bao lâu mới tới được ngày xưa để có thể chạm vào những thứ đã từng rất thật ấy mà đánh thức lòng nhau?

***

Đã ba năm nay, ngày hai mươi tám tháng tư nào cũng vậy, chàng trai ấy luôn đến Mộc đặt một chiếc bánh sinh nhật cho cô gái nào đó tên Văn. Anh ta cũng là khách quen của quán, cuộc sống của người trẻ nơi đô thị đông đúc hiện rõ trên bóng dáng của chàng trai trẻ ấy. Lam vẫn luôn ấn tượng với khuôn mặt của Duy khi anh đến Mộc làm việc. 

Anh hay uống cà phê đen và ăn đồ ăn nhanh ở đây. Sự tập trung và trầm lặng của Duy khiến Lam nhớ về Hòa. Chẳng phải nhiều năm trước cô đã gặp và yêu Hòa ngay ở chính nơi đây sao. Lam không biết nữa, làm quản lý ở đây nhiều năm đủ kinh nghiệm cho Lam biết rằng Duy cô đơn, sự cô đơn ấy ăn sâu vào đôi mắt anh mỗi khi cô bắt gặp. Có lẽ anh ta yêu cô gái tên Văn ấy tới độ tan nát cả nỗi cô đơn của mình, có lẽ anh ta cũng giống như Lam, lúc nào cũng nhớ về một người mà không thực sự biết họ đã trôi về đâu giữa thế giới này. Khẽ thở dài một tiếng, tháng năm vội vã quá, cô cũng đã ly hôn được ba năm rồi.

Duy làm Lam nhớ Hòa ghê gớm. Anh giờ ra sao? Buồn đau hay hạnh phúc? Anh liệu đã yêu ai chưa? Có khi nào đã kết hôn lại rồi không? Nỗi nhớ này khiến tim cô đau nhói. Ôi! Bao nhiêu mới đủ lâu cho một cuộc tình, cho một nỗi đau trở nên cũ kỹ? Sao Lam lại nhói lên nhiều như thế.

toi-tin-roi-cung-se-co-nguoi-muon-o-canh-toi-that-lau-758x485

Năm năm trước

Hà Nội ngày cuối thu, lá bàng đỏ rụng đầy trên những lối đi, Lam khẽ cười trước bản vẽ của mình. Cô vui mừng khi nhận được quyết định thăng cấp từ nhân viên lên đội trưởng của chuỗi nhà hàng Mộc đặt trên phố Phan Đình Phùng. Ngồi trong chiếc bàn nhỏ mang đậm phong cách vintage của Mộc lần cuối cùng ở vị trí nhân sự cũ, cô tranh thủ chút giờ nghỉ trưa vẽ lại những gì mình nhìn được qua tấm kính. 

Hà Nội mùa này, như nhạc sĩ nào đã gọi được thành tên, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ, nằm kề bên nhau, phố xưa nhà đỏ, mái ngói thâm nâu…, đẹp cổ kính, dịu dàng. Nét trầm mặc rất riêng ấy của Hà Nội khiến Lam thấy nhẹ nhõm và bình yên. Cô lơ đãng mỉm cười mãn nguyện về phía ngoài, nơi ấy, ở chính khoảnh khắc ấy, Hòa đi ngang qua.

Chàng trai trẻ khẽ ngước nhìn cô gái lạ qua tấm kính của quán cà phê – đồ ăn nhanh nọ. Buổi trưa của mùa thu khi ấy dịu dàng, đằm thắm chẳng khác những bông hoa trắng đỏ trước mái hiên. Nhìn cô ấy cười, dù không biết với Hòa, với ai đó hay vì điều gì nhưng anh thấy lòng vui sướng. Hòa ngoái lại, mỉm cười rồi lừng chừng giữa đi và ở lại. Đã quá giờ trưa, anh cũng đã dùng bữa, nhưng…Nghĩ là làm, Hòa quay lại rồi bước vào quán. Mộc, một cái tên mới hay làm sao.

-  Xin lỗi anh! Mộc hiện tại đã nghỉ trưa và hết đồ ăn rồi ạ!

Cậu thanh niên mặc đồng phục đen in logo chữ Mộc màu gỗ vân lịch sự nói với Hòa. Anh ái ngại, nhìn về phía chiếc bàn của cô gái gãi đầu cười.

- À, chị ấy không phải khách ạ. Chị ấy là người của quán đang chờ ca tiếp. Không phải bọn em không muốn phục vụ đâu. Anh đừng hiểu lầm.

Hòa xua tay nói:

- Không phải, không phải. Mình không có ý đó đâu…chỉ là…thôi vậy.

Hòa nói rồi ngập ngừng nhìn về phía cô gái ấy. Lam vẫn không hay biết gì, cô vẫn mải mê với những nét vẽ và suy tư của mình,

Hòa bước ra khỏi quán lòng đầy tiếc nuối. Anh cảm thấy mình như không muốn rời khỏi đây mà không được trò chuyện hay làm quen với cô gái ấy. Cảm giác lạ lắm, vừa thôi thúc, vừa thiết tha. Một lần nữa, anh quyết định quay trở lại.

Lần này Hòa đi thẳng luôn vào trong chiếc bàn của Lam. Anh đứng trước cô, đầy quyết tâm và dũng cảm.

- Chào em! Anh là Hòa, anh rất muốn làm quen với em.

Lam khẽ giật mình bởi sự xuất hiện đột ngột cũng như giọng nói của chàng trai lạ. Cô ngước lên nhìn, anh ta có lẽ cao khoảng 1m76 đến 1m8, gương mặt điển trai, có phần điềm đạm và chững chạc, nhưng cái cách anh ta làm quen khiến Lam liên tưởng tới thanh niên mới lớn. Cô vừa buồn cười vừa dè chừng.

-buong-bo 

“Cô ấy nhìn mình như người ngoài hành tinh, mà có khi không phải, người ngoài hành tinh vẫn có trên phim. Có lẽ trong mắt cô ấy mình là thứ sinh vật ngoài cả hệ thái dương, dải ngân hà, ngoài cả hệ vũ trụ luôn”

“Anh ta vẫn đứng đấy, dù rõ ràng mắt mình đã rất cương quyết tỏ ý là anh ta kỳ cục quá đi, không quen, không biết, cứ như từ trên trời rơi xuống, nói làm quen, làm sao mà mình làm quen được”

“Cô ấy vẫn không nói gì. Mọi người thì đang nhìn. Trời ơi, nếu không phải vì cô ấy đã cười đẹp như thế, đã làm mình xao động như thế, thì có cho mình cả thế giới này mình cũng không muốn bị người khác nhìn dò xét tới mức cháy xém cả da thịt như thế này. Trời ơi, em hãy nói gì đi”

“Đã bao nhiêu giây phút trôi qua rồi, mình có lẽ nên im lặng rồi quay đi, kiểu như thế này dù mình có từ chối anh ta cũng sẽ không bỏ cuộc ngay được, nhưng nếu mình im lặng, có khi anh ta sẽ hết cơn cuồng si lạ lùng, kì cục ấy”

“Cô ấy vẽ tranh và cô ấy đang sắp xếp tất cả vào túi. Đừng nói là cô ấy bỏ đi. Mình chắc đường đột quá. Có lẽ hết cơ hội”

Lam mặt lạnh tanh và nghiêm túc nói: Xin lỗi anh, tôi không quen với kiểu này. Cô đứng dậy, khẽ gật đầu với các bạn ở tiệm rồi đi. Hòa buồn bã nhìn theo bóng dáng Lam, đâu đó là tiếng cười khúc khích của những người trong quán. Anh khẽ cười gượng gãi đầu rồi ra ngoài.

Hòa nhìn Lam bắt xe bus chuyến số 09, anh vội chạy theo. Lam nhìn thấy anh, trong lòng cô có chút sợ hãi. Cô cầu mong anh bị bỏ lại, chưa bao giờ cô gặp phải trường hợp như thế. Chiếc xe đã chuyển bánh nhưng vì Hòa chạy theo quá sát, nhiều người trên xe đã nói to lên với bác tài là có người lỡ chuyến. Nhờ vậy mà xe dừng lại. 

Không kịp để Hòa lên xe, Lam đã vùng vằng xuống. Chiếc xe dừng lại đôi phút, không thấy ai lên lại chuyển bánh. Hòa nghe rõ tiếng bác Tài gào lên bực tức, đồ điên. Anh nhìn Lam trong khi cô đang giận dữ nhìn anh, chắc có lẽ anh điên thật.

- Anh rốt cuộc là bị làm sao vậy? Còn theo tôi là tôi báo công an đấy.

-  Anh…anh đi xe bus về nhà mà,

Hòa mỉm cười chống chế. Lam biết mình có chút hớ, cô đỏ mặt quay đi. Hòa bật cười thành tiếng, trông cô ấy đỏ mặt anh thấy đáng yêu. Hòa vội chạy theo Lam.

- Em đi đâu đấy? Sắp có chuyến 09 tiếp theo rồi.

- Đừng có đi theo tôi nữa, để cho tôi yên.

- Khổ  quá, anh có đi theo em đâu.

Lam dừng lại, cô nhìn Hòa dò xét

- Nói cho tôi biết, anh muốn gì?

Hòa gãi đầu cười tinh nghịch.

- Nói là em đồng ý nha.

- Tôi không đùa với anh đâu.

Mặt Lam nghiêm lại, Hòa biết mình không nên quá trớn nữa. Anh nhỏ nhẹ nói:

-  Cho anh số điện thoại được không?

- Tôi sẽ cho anh, nhưng nếu anh không may mắn thì mong anh đừng đi theo tôi nữa. Được không?

Hòa còn chưa hiểu ý Lam thì cô đã lấy giấy và bút trong túi sách ghi lên đó một dòng số rồi gập nhỏ lại cất ra đằng sau.

-  Nếu anh đoán trúng tờ giấy ở tay nào, thì số điện thoại của tôi anh sẽ biết.

-dau-long-14 

Lam giơ hai tay đã nắm chặt ra trước Hòa, cô mỉm cười thách thức. Hòa biết mình không thể theo cô sau giây phút chọn lựa ngẫu nhiên hên xui này nữa. Anh nhìn cô, như thể muốn khắc sâu thật sâu hình ảnh này vào trong trí nhớ.

“Anh ta nhìn si tình quá. Sao mình lại thấy ánh nhìn này khắc khoải đến thế nhỉ? Có nên cho anh ta số điện thoại này không? Mình điên mất”

“Anh thích em thật lòng, chưa bao giờ thích ai ngay từ giây phút đầu như thế. Nếu thực sự không có duyên có lẽ anh phải dừng lại thôi”

Hòa chỉ tay về bàn tay trái của Lam, anh nghĩ cái gì gần tim cũng là thật lòng. Anh cũng không biết nữa, chỉ là ở giây phút này, rất muốn cho cô ấy hiểu, dù không may mắn thì anh cũng thật lòng thích cô.

Lam mỉm cười xòe tay ra, chẳng có gì. Hai người nhìn nhau rồi khẽ gật đầu tạm biệt. Hòa nhìn Lam lên chuyến xe mới, anh muốn hỏi tên cô nhưng giữ lại trong lòng. Hãy cứ để tất cả mơ hồ như một giấc mơ đẹp trong anh.

Lam ngồi xe, cô cũng không biết mình nên đi đâu với chuyến xe này. Cô từng nghĩ đó là một phương án cứu cánh nhưng giờ lại thấy mình trở nên trống rỗng và lạc lõng. Hơn nữa, Lam sợ về nhà. 

Cô sợ về ngôi nhà lạnh lẽo vắng bóng mẹ đã nhiều năm nay, cô sợ đối diện với người cha rượu chè của mình. Cô sợ cái bóng tuổi thơ đề nặng lên tâm trí vào mỗi đêm, tiếng đánh chửi, tiếng lè nhè của người say rượu, tiếng khóc của mẹ. Đó cũng là một phần lý do cô làm việc không ngừng nghỉ, tăng ca không quản khó khăn giờ giấc. Lam khẽ thở dài, cô ngoái lại phía sau xe, bóng dáng chàng trai lạ không còn nữa. Lam sợ, sợ gặp phải một người không như cô mong muốn, sợ giống mẹ mình, sợ đàn ông và những chén rượu vô bổ tới tai hại.

Hòa quay trở lại văn phòng. Chỗ anh làm chỉ cách Mộc có vài dãy phố vậy mà chính anh cũng không để ý. Anh hụt hẫng và tiếc nuối nhưng biết làm sao được, cô ấy không muốn. Hòa vừa nghĩ vừa lấy tập hồ sơ thiết kế mình vừa hoàn thiện. Anh chợt nhớ về gam màu đỏ của lá bàng trong bản vẽ của Lam khi nãy, có lẽ bản thiết kế quán cà phê mới này của anh cũng nên có chút gam màu đỏ ở phía ngoài, rất Hà Nội, rất cổ kính và trầm mặc. Nghĩ là làm, anh miệt mài bổ sung vào bản thiết kế. Chẳng mấy chốc là xong, Hòa chốt tập tài liệu đi gặp khách hàng.

Lam dừng lại ở Hồ Gươm, lòng bình yên ngắm nhìn những con nước lăn tăn gợn trên mặt nước vào mùa thu, cô đi bộ một lúc. Hòa ở phía bên kia đường, anh giao dịch và thỏa thuận thành công với khách hàng về bản vẽ thiết kế mới. Anh nhìn Lam, lòng đầy vui sướng, nếu không là duyên thì chẳng có thể gọi là gì. Hòa chào tạm biệt ông chủ quán cà phê nọ, anh mua vội hai cây kem Thủy Tạ. Vừa ăn vừa đi ngang qua Lam, chẳng cần cô tiếp nhận hay vui vẻ, tay anh khẽ chìa cây kem cho cô.

Lam bất ngờ, ngờ ngợ rồi tròn xoe mất khi nhận ra Hòa, cô thấy anh cười, chẳng hiểu sao Lam lại thấy vui. Lam khẽ cầm cây kem ăn. Hai người họ đi bộ quanh Hồ Gươm. Những câu chuyện dần dần được khai mở. Hòa kể cho Lam nghe về bức tranh ban nãy của cô, anh đã lấy đi những gam đỏ của lá bàng cho một tiệm cà phê sắp được mở trên con phố này. Họ bắt đầu nói về hội họa và kiến trúc, về Hà Nội, về nhau.

anh_ngay_truoc

Trong suốt những năm tháng thanh xuân của mình, Lam chưa bao giờ có được cảm giác yên bình và an toàn đến thế. Cô không giải thích nổi, sao lại là Hòa, chàng trai cô mới chỉ gặp vài tiếng. Lam không nghĩ được nhiều, có mấy khi lại có được thứ cảm giác thanh yên đến vậy trong cuộc đời đầy rẫy những bất an này. Lam vui, cô bên anh.

Hòa say sưa nói, say sưa bên Lam, anh cảm thấy hạnh phúc. Mặt trời cứ thế buông lơi mình về phía Tây, Lam và Hòa lặng im ngồi bên nhau trước mặt hồ phẳng lặng của mùa thu, giò thổi nhẹ, hương hoa sữa phảng phất đâu đây. Chẳng biết họ đã nói gì với nhau trong ánh tà dương đỏ hồng ấy, chỉ biết họ đã bên nhau hạnh phúc suốt hơn một năm sau đó.

Ngày 21.12.2013

Hòa lặng lẽ nhìn theo bóng Lam bước vào nhà. Anh chưa bao giờ gặng hỏi cô về gia đình, giữa họ mọi thứ đều là tự nhiên và thoải mái nhất. Hòa nhớ Lam nên mỗi lần ra về đều lén lán lại nhìn cô. Anh thấy Lam đứng rất lâu trước cửa, ánh sáng trong ngôi nhà bắt đầu hắt ra, dường như có ai mới mở đèn. Theo đó là tiếng vỡ của sứ, tiếng ai đó chửi, giọng nam.

- Mày cút đi, không phải về cái nhà này nữa, như con mẹ mày ấy. Đi đi, tao không cần.

Tim Hòa khẽ nhói lên, anh thấy Lam khóc, anh thấy cô ôm mặt bước đi. Như hiểu được phần nào đó của câu chuyện, anh lặng lẽ theo sau Lam, chỉ sợ có thêm một ai đó làm tổn thương cô. Hòa lặng lẽ như thế cho đến khi Lam về lại Mộc. Anh không muốn cô biết anh đã ở đây, khi cô chưa nói, anh không muốn cô buồn.

Anh đã ngồi trước cửa quá cho tới khi ánh đèn cuối cùng được tắt đi. Hòa không biết Lam có thể ngủ được hay cô lại đang khóc. Anh muốn kết thúc tất cả những buồn đau của cô, anh muốn mang lại cho cô một cuộc sống khác bên anh. Tiếc là ngày mai anh phải dẫn đoàn công ty đi Venice không thể bên cô cho khuây khỏa. Anh đau lòng và bất lực. Anh thầm nhủ với chính mình, sau chuyến đi này nhất định về sẽ cho cô một cuộc sống mới.

nguoi-ta-thuong-noi

Ngày 28.12.2013

“Tan ca anh tới đón nhé”

Mới sáng ngủ dậy Lam đã nhận được tin nhắn của Hòa, cô khẽ mỉm cười, vậy là anh đã về. Lam bước xuống giường, nhìn thật kỹ mình trong gương. Hôm qua cô lại khóc nhiều quá rồi, mí mắt đã bọng lên, thâm quầng. Cô thở mạnh như lấy lại sức và tinh thần, tự nhủ mình phải cố gắng.

Hòa hẹn Lam ở Bê tô quán gần nhà Thờ bên Hồ Gươm, anh muốn quay lại ngày đầu tiên được gặp gỡ cô. Lam hôm nay có phần mệt mỏi, anh càng nhìn lại càng thương, nén tiếng thở dài, anh gắp thêm cho cô vài món ngon.

- Anh có quà cho em đấy.

Hòa khẽ cười với Lam, cô cười, gương mặt rạng rỡ, hạnh phúc.

- Quà gì đó anh?

-  Bí mật, nếu em đoán đúng nó trong tay nào thì em sẽ biết.

-  Anh xấu tính ghê, tặng quà lại còn làm trò này nữa.

- Để trả đũa em vụ số điện thoại ngày xưa đó.

Hòa cười khẽ nháy mắt với Lam. Cô thích thú nhìn ánh mắt Hòa dò xét cố đoán xem ở tay nào, trong ánh mắt Hòa, Lam chỉ thấy bóng dáng cô, đang cười và hạnh phúc. Lam chỉ vào tay trái, giống Hòa ngày xưa.

Cô từ vui cười cho đến ngỡ ngàng rồi bật khóc hạnh phúc khi anh lần lượt xòe cả hai tay ra, hai chiếc nhẫn giống hệt nhau,

- Lấy anh nhé.

Lam không nói được lên lời, cô chỉ khóc, vì niềm hạnh phúc, vì sự chân thành của anh.

Họ cưới nhau.

Nhưng đây không phải chuyện cổ tích, đây là chuyện của cuộc đời. Hợp rồi tan đôi khi nhẹ nhàng như một sớm thức dậy rồi thấy ta không còn thuộc về nhau nữa, đôi khi lại đớn đau và dai dẳng tới nát vụn con tim. Cứ nghĩ đến đây là Lam lại rơi nước mắt.

Đã lâu quá rồi cô không gặp lại anh. Giá mà cô biết được cuộc sống hiện tại của anh, giá mà có thể nhìn thấy anh mỗi ngày. Không biết anh có còn nhớ đến cô không, có còn muốn biết về cuộc sống của cô giờ đây nữa không. Lam khẽ lau nước mắt. Cô sợ anh đau lòng, Lam chẳng muốn anh sân hận. Chỉ là thời gian thôi, chỉ là sông có thể cạn, đá có thể mòn. Chỉ là không gì vĩnh viễn. Hà cớ gì cô và anh phải buồn đau?

chung-ta-hay-tap-thoi-quen-mim-cuoi-voi-bat-cu-kho-khan-758x474

Lam nhớ khi ấy Hòa theo nguyện vọng vủa bố mẹ chuyển từ công ty tư nhân vào sở Xây dựng thành phố. Làm Nhà nước, anh không còn thức khuya, căng thẳng hay vắt kiệt mình trong các bản vẽ và sự sáng tạo nhưng anh lại đằm minh trong tiếp khách và bia rượu. 

Lam sợ rượu, Lam sợ cái nhìn đầy ám ảnh về người đàn ông trong hơi men dù Hòa không giống như bố cô, không giống như bao người đàn ông bị con ma men làm cho điên đảo. Cô ám ảnh, cô thấy thất vọng, cô không còn có thể dung hòa nổi hình ảnh buổi sáng sớm tỉnh táo của Hòa và một Hòa rất khác mỗi khi đêm nhậu nhẹt, tiếp khách về. 

Anh giàu có hơn, có địa vị. Nhưng những thứ ấy khiến anh đánh đổi nhiều quá, khiến họ mâu thuẫn nhiều quá. Còn là gì khi một ngày cô chỉ được gặp anh đúng nghĩa và buổi sáng sớm? Họ ly hôn, anh từng khóc, từng cho cô tất cả, từng xin lỗi cô, duy chỉ có điều, anh không níu kéo. Có lẽ anh hiểu, chính mình cũng đã khác.

Lam lại khóc, như thể cô đang gặp lại Hòa của khoảnh khắc hạnh phúc nhất mà họ từng có. Nhiều phút giây của ngày hôm nay, trong tâm tưởng Lam vẫn nói chuyện với Hòa. Nếu có thể quay trở về, Lam muốn ôm anh một lúc, họ chẳng cần nói gì với nhau đâu. Vì mọi lời nói đôi khi chỉ là gió bay, Lam bây giờ, chỉ cần một khoảnh khắc, để có thể rõ ràng rằng, mình từng tồn tại những năm bên nhau như thế.

Lam bất giác nhận ra đến một lúc nào đó trong cuộc đời, cô và anh cũng chỉ còn có thể nhận mặt kỷ niệm trong cái mơ màng của quá khứ, bởi gương mặt hồn nhiên mang tên ký ức ấy đã không còn đẹp đẽ và rõ ràng như xưa nữa.

Người thay đổi, cô thay đổi và ý niệm từng có cũng thay đổi. Như ai đó đã nói: “Thanh xuân mấy chốc, chia tay vô thường.” Đi qua bao lâu mới tới được ngày xưa để có thể chạm vào những thứ đã từng rất thật ấy mà đánh thức lòng nhau? Đã chia hai con đường, liệu có còn lối rẽ cho ta gặp lại giữa vô vàn lối giao của cuộc đời? Hay rồi chỉ còn biết khép lại trong nuối tiếc, nhớ nhung, tổn thương và sự thinh lặng? Tất cả đành vin vào hai chữ duyên phận để gọi miền cũ bằng hai tiếng cố nhân. Có lẽ cô và Hòa chưa có đủ duyên nợ để rồi buông lòng nhau trước cuộc đời này, như đã thế.

© Mùa Đông - blogradio.vn                 

Xem thêm: Không dám mở lời yêu l Radio Tình Yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chữa lành hay chắp vá?

Chữa lành hay chắp vá?

Làm mọi điều để quên đi, nhưng khi ngồi lại, họ vẫn thật đau đớn và đáng thương. Rồi vết sẹo trong tim sẽ ở lại đó cho đến khi con tim kia ngừng đập, và trái tim ấy cũng thật buồn khi luôn dè chừng, không thể mở ra lần nữa mà không nghi ngờ hay lo sợ.

Tuổi 16 khó quên

Tuổi 16 khó quên

Chúng tôi hàn huyên tâm sự suốt một đêm dài, đến gần sáng mới bắt đầu chìm vào giấc ngủ. Đến khoảng 9h sáng tôi mới thức dậy, tôi thấy mình đang ôm Huy, nhìn gần mới thấy rõ, cậu ấy... đẹp... trai quá.

Về anh ơi

Về anh ơi

Hay là mình về đi! Về những ngày anh em ta còn nhỏ Để anh em mình cùng được bên cạnh mẹ

Khoảnh khắc ấm lòng ngày Tết

Khoảnh khắc ấm lòng ngày Tết

Mẹ cha chuẩn bị thùng to, thùng nhỏ cho con mang theo hương vị quê nhà, trong hành trang của con còn có tình yêu thương của gia đình mình, con mang theo ước mơ của mẹ cha, mang theo khao khát và mong chờ vào năm mới sung túc.

Ngày đến trường

Ngày đến trường

Tạm biệt nhau để có ngày ta gặp lại Bạn của tôi người bạn thuở xuân xanh Ngày xưa đó phượng hồng áo trắng Ghế nhà trường năm tháng bên nhau.

Ánh nắng đến từ những kẽ nứt tâm hồn

Ánh nắng đến từ những kẽ nứt tâm hồn

Bóng tối có đáng sợ đến mức nào cũng không đáng sợ bằng việc chấp nhận ở trong bóng tối mà không kịp đợi ánh sáng đến.

Nỗi lòng

Nỗi lòng

Ba nó, một người đàn ông nay đã chễm chệ ở cái tuổi vang danh sự nghiệp, tay vẫn đang cầm chén cơm vừa nhận từ người vợ mà ông đích thân đi xin cưới khi còn là cậu thanh niên 18 tuổi không gia đình, không sự nghiệp, không có lấy một tiếng thơm. Giọng ông có hơi chút khàng khàng, khiến bã vai của nó run run vì giật mình.

Tình yêu ấy ngây thơ

Tình yêu ấy ngây thơ

Tớ cũng có một tình yêu tuổi học trò như bao người. Chỉ là nó có chút đau khổ. Có chút day dứt và cay đắng.

Đôi ta

Đôi ta

Hạnh phúc từ đây, màu nắng ấm An lòng duyên thắm, vẹn tình chung.

VIẾT CHO EM

VIẾT CHO EM

Viết cho em, tôi viết cho em Viết tình ta, bài thơ mùa hạ Có ngàn hoa dưới trời tươi nắng Có tình ta còn đôi chút xa…

back to top