Chúng ta của sau này liệu có nuối tiếc vì bỏ lỡ nhau không anh?
2019-01-14 01:30
Tác giả:
Chiều vàng trải dài trên những tán cây xơ xác đìu hiu. Em hiểu rằng cảm giác lạc lõng đến não nề này rồi cũng sẽ kết thúc, chỉ là chẳng biết đến bao giờ, đến bao giờ em mới quên được anh, hoặc chỉ là bớt nhớ anh dù chỉ một chút.
Mình xa nhau cũng năm tháng rồi đó anh à, vậy mà đến hiện tại em cứ ngỡ như mới ngày hôm qua vậy. Người ta nói rằng cái thực sự khiến con người ta thương cảm đâu phải là những hồi ức đau đớn, mà là quãng thời gian tươi đẹp trước kia không cách nào tìm về. Lạc mất anh không phải là điều khiến em đau khổ, mà thứ dằn vặt em suốt tháng ngày kia là những kỉ niệm lấp lánh mình từng có.
Chia tay nhau có lẽ là điều ngớ ngẩn nhất mà chúng mình từng làm anh ạ. Chiều hôm ấy anh và em cũng ngồi bên nhau nhìn lên những tán cây như thế này, những tán cây tươi xanh một màu tuổi trẻ. Mình lặng im lắng nghe tiếng gió đưa trong từng kẽ lá, rồi nhẹ bẫng nói tiếng chia tay. Lí do không hợp nhau có lẽ là lí do tốt nhất anh nhỉ? Khi khoảng cách giữa hai đứa cứ xa dần lúc nào chẳng biết, không cãi vã, không ghen tuông, mọi thứ cứ thế nhạt dần như quy luật mà chính chúng ta cũng chẳng thể kiểm soát. Em khóc, anh khóc, em đau, anh cũng đau. Ấy vậy mà mình vẫn xa nhau không một lời níu giữ từ hai phía. Rốt cục thì chúng ta gặp nhau, thương nhau chỉ để cảm thấy mình chẳng hợp nhau.

Tình yêu đôi khi thật kì lạ, dẫu biết sẽ chẳng thể tiếp tục, dẫu biết cuối cùng vẫn là sự chia ly, dẫu biết sẽ buồn, sẽ đau, thế nhưng vẫn nguyện lòng chìm đắm, nguyện lòng mù quáng mà hy vọng. Cho đến khi chút hy vọng cuối cũng lụi tàn, mình lại trở thành những bóng đen lầm lũi góp nhặt những mảnh vỡ kí ức rơi vãi khắp tâm tư.
Năm tháng qua mình chẳng gặp nhau, chẳng hỏi thăm nhau một lời. Tài khoản facebook vẫn sáng, vẫn thấy nhau tồn tại qua chiếc màn hình điện thoại, lại chẳng có dũng khí mà gọi nhau lấy một lần. Bao lần em thẫn thờ nhìn Facebook anh, lặng lẽ theo dõi từng hoạt động anh cập nhật, tò mò cuộc sống của anh khi không có em sẽ như thế nào. Em cũng đều đặn đăng bài mỗi tuần, chỉ vì muốn anh thấy, anh nhớ đến sự tồn tại của em, rằng em đã từng có trong trái tim anh và đã từng là người gần anh nhất.
Chuyện tình mình chẳng có ai đúng ai sai, hai đứa mình đã yêu nhau khi còn quá non trẻ, khi chẳng hiểu tình yêu thực sự là gì, khi anh và em chưa là anh và em tuyệt vời nhất. Thế rồi một mối tình vụng dại thuở thiếu thời cũng qua đi.

Em dặn lòng mình đừng vấn vương những điều đã cũ, hãy thôi thao thức vì những kỉ niệm một thời. Em muốn mình mạnh mẽ đối diện với sự thật rằng anh đã xa, rằng em cần một tương lai mới trước mắt hơn là những mảng màu dĩ vãng úa nhòa. Em sẽ cố gắng để không muộn phiền khi nghĩ đến anh, nghĩ đến những kí ức đẹp ngày ấy nữa. Có lẽ em vẫn còn quá trẻ, còn quá mỏng manh trước những biến động tình cảm như thế này. Nhưng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, thời gian là liều thuốc quý giá nhất mà cuộc đời ban tặng cho những tâm hồn rạn vỡ.
Sau này khi em đã là em tuyệt vời nhất, anh cũng trở thành anh tuyệt vời nhất, chúng ta đã lớn hơn, đã trưởng thành và chín chắn hơn bây giờ, có lẽ mình sẽ mỉm cười khi nhớ về nhau, nhớ về một đoạn tình cảm một thời xanh thẳm.
Cảm ơn những ngày xanh tươi đẹp đã cho em được gặp anh, được nếm trải những điều tuyệt diệu của tình đầu, cho em hiểu thế nào là rung động và đắm chìm vì ai đó, cả những nỗi buồn dằn vặt tháng ngày chia xa. Tuổi trẻ mà, lướt qua đời nhau, thương nhau rồi tạm biệt là để giúp nhau trưởng thành.
© Amethyst – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”








