Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng ta cần người lớn để học được cách tha thứ và chấp nhận

2022-06-29 01:25

Tác giả: Mih Key


blogradio.vn - Thật tốt, vì có cậu bên cạnh. Chẳng ai là hoàn hảo cả, chẳng có ai có hạnh phúc hoàn mỹ khi chưa trải qua những giông tố của cuộc đời. Tôi chưa từng nghĩ những chuyện không hay sẽ xảy ra nhưng nhờ có nó tôi mới biết bản thân mình cần người lớn hơn để học cách tha thứ và chấp nhận.

***

Có lẽ cuộc đời và những cuộc chia ly và hội tụ. Thực ra tôi chưa bao giờ là ổn, ngày bố mẹ ra tòa, tôi như chết lặng. Mặc dù tôi đã chuẩn bị tâm lý cho tất cả cuộc chia ly, nhưng giây phút này, tôi vẫn không thể nào chấp nhận được sự thật. 

Giây phút tôi nhìn thấy Hùng, tôi chạy lại ôm chầm lại cậu ấy, khóc rưng rức như đứa trẻ mẫu giáo.

- Bố mẹ tớ... ly hôn rồi. Thế là hết rồi, hết thật rồi.

Cậu ấy vuốt nhẹ tóc tôi, cứ mặc cho tôi khóc nức nở trên bờ vai của cậu ấy.

- Không sao cả, không sao cả.

Ai cũng bảo họ chia tay trong hòa bình, thật tốt, không ai nợ ai. Nhưng không ai biết đằng sau ánh mắt ráo hoảnh của tôi là một nỗi buồn không tên.

Không ai hiểu, tôi đã chứng kiến những cuộc cãi vã chói tai tới mức nào. Không ai hiểu, tôi phải mua một cái loa rất to, để tiếng nhạc át tiếng cãi nhau của họ.

Tôi lúc nào cũng là một đứa trẻ trầm mặc, nội tâm. Vì gia đình không hạnh phúc nên lúc nào tôi cũng cảm thấy bản thân thật tiêu cực và cô đơn. Tôi luôn có cảm giác không an toàn và sợ ở nhà một mình.

me_-_7

Mẹ nói xin lỗi tôi, vì đã bỏ rơi tôi trong những năm trưởng thành, vì cơm áo gạo tiền.

- Mẹ biết không, thứ con cần không phải là tiền, mà là một cái ôm ấm áp từ mẹ. Mẹ nói mẹ là người hiểu con nhất, nhưng mẹ biết không, mẹ chưa từng muốn hiểu con. Ngày bố mẹ chia tay, không ai hỏi con, con muốn sống với ai. Con ghét mẹ lắm, con ghét cả người đàn ông đó, ông ta có gì hay ho cơ chứ? Mẹ biết người ta dị nghị gì không? Họ nói mẹ ly hôn để đi theo ông ta.

Mẹ sững sờ nhìn tôi, mắt bà đỏ hoe.

Tôi đã quát lên với mẹ như thế, cho tới khi bà đi mất, tôi lại cảm thấy hối hận, ngồi sụp xuống đất khóc nức nở.

Cả đêm tôi không thể ngủ, cứ nhìn chăm chăm lên trần nhà. Lật lại tin nhắn bà đã nhắn cho tôi.

“Khỏe không con?

Hôm nay trời lạnh, mặc ấm vào nhé.

Mẹ bận quá, thỉnh thoảng mới nhắn tin cho con được.

Sao con không trả lời, giận mẹ à?

Mẹ đi rồi, con có buồn không?”

Tôi toàn chỉ xem, nhưng không muốn trả lời. Tôi vẫn giận bà, bỏ lại tôi, bà có gia đình mới, có những đứa con mới. Tôi ghét khi nghĩ mình sẽ bị bỏ quên như thế.

Tôi nhắn tin cho chú Đình, nói rằng tôi ghét chú. Tại chú mà nhà tôi tan năm sẻ bảy, chú không trả lời.

-Tớ ghét bản thân mình như thế này, không vui không buồn, không cảm xúc, cuộc sống sao khó khăn quá vậy?

Hùng chỉ nhẹ nhàng xoa đầu tôi, cười hiền.

- Thế nên mới nói, người lớn là những chiến binh dũng cảm nhất trên trái đất này.

- Mẹ tớ kết hôn rồi, với chú Đình. Tớ đã từng quý chú ấy, cho tới khi..

- Cậu giận mẹ cậu nhiều, phải không?

- Giận chứ.

- Dù thế nào, đó cũng là mẹ cậu mà.

- Mẹ mà đối xử với mình như thế ư?

Hùng thở hắt ra một hơi,

- Đừng nghĩ như vậy, họ chỉ thực sự hạnh phúc khi cậu hạnh phúc thôi. Đừng chạy trốn, hãy ngồi xuống nói chuyện một cách tử tế với mẹ cậu. Mẹ cậu không phải cậu, sẽ không hiểu hết được những điều mà cậu mong muốn đâu. Mẹ cậu từng nói riêng với tớ, giúp đỡ cậu với nhé, vì tính cậu khó hòa đồng, không dễ kết bạn.

Tôi không hề biết mẹ tôi từng nói như vậy với Hùng.

me_-_413

Vẫn như mọi năm, tôi đi cùng Hùng ra mộ mẹ cậu ấy.

Cậu ấy mất mẹ từ nhỏ, cậu ấy sống cùng bà đã lâu. Tôi cảm thấy thương cảm cho cậu ấy, một đứa trẻ lớn lên thiếu tình thương như thế, bảo sao lúc nào cũng điềm tĩnh và trưởng thành trước tuổi.

Lại cái xoa đầu bất chợt từ cậu ấy.

- Tớ mong có bố mẹ còn không được ấy, thế nên là trân trọng họ nhiều vào, kẻo không có cơ hội đâu.

Tôi im lặng.

Tôi về nhà, ngỡ ngàng nhìn bố tôi ôm ảnh chụp gia đình và khóc. Những giọt nước mắt lặng lẽ. Nhưng mẹ tôi đã có lựa chọn cho riêng mình rồi, bố tôi thì phải làm sao?

Tôi ôm bố, rồi cũng bắt đầu bật khóc nức nở, tôi không biết lý do vì sao, gia đình tôi lại tan nát tới mức này.

- Bố, bố biết vì sao không?

- Có lẽ là vì, bố quá vô tâm, suốt ngày mải mê chạy theo tiền tài và danh vọng. Cho tới lúc bố nhận chức, bố mới nhận ra, bố đã đánh mất người bố yêu quý nhất. Mẹ con không hề có lỗi, lỗi là ở bố. Thế nên con à, đừng như bố nhé. Hãy làm những điều mà con cảm thấy xứng đáng với bản thân. Cuộc đời này vô thưởng vô phạt, kẻ đến người đi, chẳng ai biết trước được điều gì.

Hôn nhân hai mươi năm, thoáng chốc tan vỡ như bong bóng xà phòng. Thì ra, không có người thứ ba, chia ly là do hai người.

Bữa cơm gia đình giờ nguội ngắt, bố tôi thì đi tiếp khách, tôi ngồi thu lu một góc nhìn bát mỳ mới úp, chẳng có cảm giác muốn ăn.

Bỗng có tiếng bấm chuông, là mẹ tôi với chiếc cặp lồng.

- Mẹ biết con chưa ăn gì, mẹ có nấu chút cháo hải sản mà con thích, ăn đi mà lấy sức học hành nhé. Mẹ sẽ cố gắng thỉnh thoảng về thăm con. Mẹ con mình cũng gần năm chưa gặp lại nhau rồi.

Tôi thỏ thẻ.

- Mẹ không giận con ư? Con nhắn tin cho chú Đình.

Mẹ tôi ngơ ngác.

- Nhắn gì con?

me_-_44

Thì ra chú ấy chẳng nói lại với mẹ, là vì không muốn mẹ con tôi cãi nhau ư?

Tôi nên vui hay nên buồn đây? Vui vì mẹ tìm được hạnh phúc mới, còn buồn vì hạnh phúc đó không có sự xuất hiện của tôi ư?

Tại sao tôi chưa bao giờ nhớ món cháo này tới vậy? Tại sao tôi chưa bao giờ nghĩ, tôi lại nhớ mẹ đến thế này?

Tôi đã muốn nói những lời oán trách thật lòng, rằng mẹ có gia đình mới rồi, chẳng phải tình cảm cho con sẽ bị vơi đi một nửa không phải sao? Nhưng chẳng hiểu sao, nhìn khuôn mặt đượm buồn của mẹ, tôi lại nhớ tới những lời Hùng nói.

Họ chỉ thực sự hạnh phúc khi cậu hạnh phúc thôi.

Tôi không muốn mẹ vướng bận vì tôi, mẹ đã hy sinh cả tuổi xuân cho gia đình tôi rồi, đây là lúc mẹ nên sống một cuộc đời mà mẹ mong muốn.

Ước mơ của mẹ, tôi chưa từng hỏi.

- Mẹ, mẹ có thể nói cho con biết, ước mơ mà mẹ chưa hoàn thành là gì không?

Mẹ tôi cười hiền hòa nhưng lại tỏ rõ sự tiếc nuối.

- Mẹ từng học thiết kế thời trang, nhưng phải tạm gác lại. Chắc mẹ sẽ mở một tiệm may nhỏ.

Thì ra là vậy, vì vun vén cho gia đình, mẹ chưa từng đòi hỏi điều gì.

- Chú Đình, hiểu mẹ lắm đúng không?

- Mẹ biết, con không thích điều đó, nếu con cảm thấy khó xử, thì không cần gặp chú ấy đâu. Mẹ có thể sống với con thôi.

Tôi lắc đầu.

- Không phải, giờ thì con đã hiểu, chú ấy làm được những điều bố con mấy chục năm nay đều không làm được. Con nghĩ rồi, con chỉ cảm thấy hạnh phúc khi bố mẹ hạnh phúc thôi. Con xin lỗi, vì đã nặng lời với mẹ, con không cố ý đâu. Chỉ là con buồn quá nên đã nói ra những lời không hay. Con vẫn muốn sống cùng bố để chăm sóc ông ý, bố cũng nhiều bệnh ấy mẹ.

me_-94

Tôi đã nói dối, đúng là tôi muốn sống cùng mẹ, nhưng tôi không muốn sự ích kỷ của bản thân làm mẹ đau khổ. Mẹ xứng đáng có được hạnh phúc của riêng mình.

Mẹ tôi lau nước mắt, nhìn tôi âu yếm.

- Con gái mẹ đã lớn thật rồi. Mẹ vui lắm. Cho dù có chuyện gì xảy ra, mẹ vẫn luôn ở bên cạnh con nhé. Đừng quên điều đó nghe con.

Tôi ôm chầm lấy mẹ, tôi đã khao khát nó bao lâu nay. Tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều.

Tôi có mang một hộp quà tặng cho chú Đình.

- Cháu cảm ơn chú, vì đã chăm sóc mẹ cháu. Cháu xin lỗi vì trước đây đã hành xử không đúng với chú. Cháu xin lỗi.

Chú mỉm cười, nhận lại hộp quà từ tay tôi.

- Không sao cả, cháu còn trẻ tuổi mà, đôi khi không hiểu chuyện là điều dễ hiểu. Nếu có khó khăn gì, cứ nói với chú, chú sẽ giúp. Chúng ta cứ cư xử như người một nhà nhé. Chú biết có thể hơn khó khăn, nhưng chúng ta cùng cố gắng nhé.

- À mà, cháu lớn thật rồi đó. Chắc mẹ cháu sẽ vui lắm.

Trên đời này, chúng ta cần bao nhiêu lời xin lỗi và cảm ơn để trưởng thành hơn?

yeu_-_nhau_4

Câu trả lời sẽ là, hàng ngàn lần.

- Hùng này, cảm ơn nhé, vì đã luôn ở bên cạnh tớ. Từ lúc bé tớ không có bạn, bị trêu đùa vì xấu xí và đen đúa, chỉ có cậu là ở bên tớ, mua kem cho tớ ăn. Lúc lớn, cậu không ngại cõng tớ vì tớ không quen mang giày cao gót. Cảm ơn, vì bất cứ khi nào tớ rơi nước mắt, cậu cũng không ngần ngại ở bên cạnh tớ. Tớ không biết từ khi nào, cậu đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tớ.

- Hân này, cảm ơn nhé, vì đã luôn ở bên cạnh tớ. Tớ sinh ra đã không có gia đình, cảm ơn vì đã giúp tớ chăm sóc lúc bà bệnh, cảm ơn vì luôn nhớ ngày giỗ của mẹ tớ, cảm ơn vì khiến ngày sinh nhật của tớ không còn ảm đạm, cảm ơn vì, đã giúp tớ cảm thấy cuộc đời này không quá cô đơn. Cảm ơn, vì tất cả. Hân à, có điều này, tớ chưa từng nói với cậu.

Thật tốt, vì có cậu bên cạnh. Chẳng ai là hoàn hảo cả, chẳng có ai có hạnh phúc hoàn mỹ khi chưa trải qua những giông tố của cuộc đời. Tôi chưa từng nghĩ những chuyện không hay sẽ xảy ra nhưng nhờ có nó tôi mới biết bản thân mình cần người lớn hơn để học cách tha thứ và chấp nhận.

© Mih Key - blogradio.vn

Xem thêm: Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại | Radio Tình yêu

Mih Key

Tuổi trẻ là để trải nghiệm, để đi những nơi mình muốn, gặp những người mình yêu thương, và quan trọng là chúng ta tìm ra được giá trị của bản thân mình.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

back to top