Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Chúng ta, ai rồi cũng sẽ đổi thay

2022-12-30 01:22

Tác giả: Xí nhọ


blogradio.vn - Có ai đó nói rằng nó không được khóc, mẹ và em nó sẽ đau lòng. Nó là chị cả nó phải nghị lực, nó phải mạnh mẽ. Nó nghe vậy cũng chả dám khóc.

***

Mùa xuân năm ấy nó mới chỉ 10 tuổi.

Mùa xuân năm ấy có một người mãi mãi rời xa nó.

Mùa xuân ấy chỉ còn trong ký ức không bao giờ nó quên.

Gió rít từng cơn bên ngoài phả theo cái lạnh tê tái của mùa đông. Đông năm nay đến muộn, nhưng cái rét thì chả kém gì những năm trước. Nó chỉ muốn co mình lại quấn trong chăn bông không muốn bước ra ngoài. Một cái Tết nữa lại đến, báo hiệu năm mới lại gần kề. Mỗi một Tết lại nhắc nhớ về mùa xuân năm ấy. Mùa xuân mà người bố kính yêu rời xa nó mãi mãi.

Năm đó vừa hay sang năm học lớp 6, cuối năm đã tất bật rộn rã thi học kỳ xong, bước cả sang học kỳ 2, nói chung kết quả học tập vẫn tốt. Đón Giao thừa, xem Táo quân, năm nào cũng vẫn diễn ra. Mồng một Tết, sau khi chào cờ đầu năm, bố và các bác, các chú trong tổ dân phố đã đi chúc Tết các nhà, tính sơ sơ thấy bảo cũng gần sáu mươi nhà. Chưa có năm nào bố đi nhiều như thế, đi lâu như vậy. 10 giờ đêm bố mới về, trên người đã bám đầy mùi rượu. Bố uống khá nhiều. Tối ấy bố cũng chẳng ăn cơm nữa, con thì đã ngủ say. Nửa đêm bố mệt, gọi mẹ. Lúc đó, cảm giác có điều không ổn, mẹ đã gọi nó dậy sang nhờ hàng xóm. Và sau đó...

Mọi thứ diễn ra chóng vánh đến chẳng kịp trở tay. Tin tức bất ngờ xé đi sự hạnh phúc vẫn còn dư vị của những ngày nghỉ tết. Bố mất, nó khóc. Không ai cho nó khóc. Nó buồn. Tối hôm đó mưa rất to. Đến cả ông trời còn xót xa cho cái tình cảnh của nó. Có ai đó nói rằng nó không được khóc, mẹ và em nó sẽ đau lòng. Nó là chị cả nó phải nghị lực, nó phải mạnh mẽ. Nó nghe vậy cũng chả dám khóc.

Trở lại trường những ngày sau đó, nó rất buồn, chẳng còn bố đưa đón như những ngày trước. Hằng đêm sẽ chẳng thấy người ngồi đọc báo, cắt những con chữ giấy khẩu hiệu ngay ngắn, dạy nó cắt vài chữ. Chẳng có ai ôm nó lúc mệt mỏi. Chẳng có ai chở đi chơi, về quê nữa rồi. Giờ tan học luôn là cơn ác mộng của con bé, nó sẽ chạnh lòng nếu thấy bố bạn nào đó đến chở con đi học về, nó sẽ khóc nếu tự nhiên nhìn thấy bóng dáng quen thuộc trên đường, nó từng từ chối người mà mẹ nó nhờ tới đón nó vì không muốn, hoặc là bố hoặc tự đi về.

Nó thu mình lại trước những câu hỏi, ngại gặp mặt nhiều người. Những ngày tháng chông chênh, mất đi chỗ dựa tinh thần, mất đi một người bạn, mất đi một người thân ruột thịt, và quan trọng nhất là nguồn sức mạnh, niềm tin nơi nó. Có bố sẽ chẳng sợ ai bắt nạt, có bố nó vững vàng, tự tin trong các cuộc thi, có bố nó không chịu ấm ức.

Mọi thứ sụp đổ, nhanh chóng, nó chưa chuẩn bị tinh thần. Rồi đây nó làm gì. Sau những ngày ủ rũ, mệt mỏi, nó giấu mình trong nỗi buồn dù mẹ và mọi người luôn động viên, khích lệ nó. Từ nay, nó biết không còn được cưng chiều nữa, phải tự lập lên. Ai cũng bảo nó là chị lớn, nên làm chỗ dựa tinh thần cho mẹ và em. Nó biết vậy nên cố gắng học hành, làm gương cho cả em, bảo ban em học tập. Nhiều lần tự tạo áp lực lên mình, trở thành một con người hoàn hảo, chuẩn mực lời nói, hành vi, nó ít nói hẳn, không đi chơi, không la cà, ngoài giờ học thì ở nhà giúp mẹ. Cứ thế, cứ thế, mỗi ngày.

Mỗi cuộc thi bố từng luôn là người đưa nó đi. Nó lúc trước cứ thấy mẹ là khóc um lên, không thi được. Nay dù thế nào cũng phải thi, dù trước mẹ, nó chẳng tự tin. Có bố đi, chỉ cần có bố, nó đều thi rất tự tin. Nó tập cách vượt qua nỗi sợ của bản thân, cố gắng tự đi tìm lời giải cho những điều nó muốn. Không biết sẽ tìm sự trợ giúp. Học cách mở lòng hơn với mọi người. Nó từng rất cô đơn, cô đơn trong suy nghĩ, trong việc làm, không muốn cậy nhờ ai. Sau khi bố mất nó nghĩ rằng trước khi nhờ ai giúp thì chính mình nên giúp mình trước vì sẽ không ai sẵn sàng giúp nó bất kỳ lúc nào. Nó vẫn luôn giữ suy nghĩ đấy từ dạo đó. Mọi thứ có thể không dễ dàng nhưng vượt qua một thử thách, một lần vượt qua được chính mình là một lần học thêm được bài học, một trải nghiệm. Bố có thể không cùng đồng hành nhưng vẫn dõi theo từng đường đi nước bước của nó.

Rồi nó cũng tốt nghiệp đại học. Bốn năm có những lúc tưởng chừng như nó sẽ bỏ cuộc. Bốn năm cho sự nghiệp đèn sách, trau dồi tri thức, con chữ. Bốn năm từng thất vọng về bản thân khá nhiều. Nó là người luôn ngoan ngoãn nghe lời gia đình. Từ dạo bố mất, mẹ là người có ảnh hưởng lớn nhất và nó cũng không muốn làm mẹ buồn. Mọi quyết định đều nghe theo mẹ. Kể cả chuyện chọn trường học. Ra trường đúng lúc ngành học có sự cắt giảm nhân sự, loanh quanh vài chỗ vẫn không thể ổn định. Nó bắt đầu mông lung cho con đường tương lai. Nó từng ước mơ làm cô giáo dạy văn, được đứng trên bục giảng, truyền niềm đam mê văn học đến các em nhỏ, là tình yêu quê hương, đất nước, yêu con người, yêu cuộc sống. Muốn có những kỉ niệm học trò vui vẻ cùng các em, cùng chia sẻ, trao đổi những điều hay trong cuộc sống, trong học tập. Hoặc không nữa, từng muốn làm nhà báo, có cơ hội đi đây đi đó, phản ánh cuộc sống qua trang báo, giúp đỡ được những hoàn cảnh khó khăn. Không thì làm một nhà công tác xã hội, đi đến vùng sâu vùng xa khắp mọi miền tổ quốc, giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh, khó khăn.

Cuộc sống vốn dĩ sẽ luôn thay đổi. Hôm nay, nó lại chọn thay đổi. Vẫn là vì mọi người, nhưng vì chính bản thân nó thêm một chút, để cho những ước mơ có thể trở thành hiện thực, để sống một cuộc đời không hối tiếc, được làm những điều mình muốn, giúp đỡ được nhiều người. Những biến cố, khó khăn trong cuộc đời là để tôi luyện cho bạn sức chịu đựng, sự mạnh mẽ, kiên cường, là bài thi cần phải vượt qua. Mỗi chúng ta là một cá thể riêng biệt, độc đáo không lẫn vào ai. Chúc cho bạn dù có khó khăn thế nào vẫn giữ ước mơ, niềm tin và hi vọng.

© Xi nhọ - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai? | Family Radio

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Xí nhọ

hạnh phúc là gì trong mỗi chúng ta?

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chữa lành hay chắp vá?

Chữa lành hay chắp vá?

Làm mọi điều để quên đi, nhưng khi ngồi lại, họ vẫn thật đau đớn và đáng thương. Rồi vết sẹo trong tim sẽ ở lại đó cho đến khi con tim kia ngừng đập, và trái tim ấy cũng thật buồn khi luôn dè chừng, không thể mở ra lần nữa mà không nghi ngờ hay lo sợ.

Tuổi 16 khó quên

Tuổi 16 khó quên

Chúng tôi hàn huyên tâm sự suốt một đêm dài, đến gần sáng mới bắt đầu chìm vào giấc ngủ. Đến khoảng 9h sáng tôi mới thức dậy, tôi thấy mình đang ôm Huy, nhìn gần mới thấy rõ, cậu ấy... đẹp... trai quá.

Về anh ơi

Về anh ơi

Hay là mình về đi! Về những ngày anh em ta còn nhỏ Để anh em mình cùng được bên cạnh mẹ

Khoảnh khắc ấm lòng ngày Tết

Khoảnh khắc ấm lòng ngày Tết

Mẹ cha chuẩn bị thùng to, thùng nhỏ cho con mang theo hương vị quê nhà, trong hành trang của con còn có tình yêu thương của gia đình mình, con mang theo ước mơ của mẹ cha, mang theo khao khát và mong chờ vào năm mới sung túc.

Ngày đến trường

Ngày đến trường

Tạm biệt nhau để có ngày ta gặp lại Bạn của tôi người bạn thuở xuân xanh Ngày xưa đó phượng hồng áo trắng Ghế nhà trường năm tháng bên nhau.

Ánh nắng đến từ những kẽ nứt tâm hồn

Ánh nắng đến từ những kẽ nứt tâm hồn

Bóng tối có đáng sợ đến mức nào cũng không đáng sợ bằng việc chấp nhận ở trong bóng tối mà không kịp đợi ánh sáng đến.

Nỗi lòng

Nỗi lòng

Ba nó, một người đàn ông nay đã chễm chệ ở cái tuổi vang danh sự nghiệp, tay vẫn đang cầm chén cơm vừa nhận từ người vợ mà ông đích thân đi xin cưới khi còn là cậu thanh niên 18 tuổi không gia đình, không sự nghiệp, không có lấy một tiếng thơm. Giọng ông có hơi chút khàng khàng, khiến bã vai của nó run run vì giật mình.

Tình yêu ấy ngây thơ

Tình yêu ấy ngây thơ

Tớ cũng có một tình yêu tuổi học trò như bao người. Chỉ là nó có chút đau khổ. Có chút day dứt và cay đắng.

Đôi ta

Đôi ta

Hạnh phúc từ đây, màu nắng ấm An lòng duyên thắm, vẹn tình chung.

VIẾT CHO EM

VIẾT CHO EM

Viết cho em, tôi viết cho em Viết tình ta, bài thơ mùa hạ Có ngàn hoa dưới trời tươi nắng Có tình ta còn đôi chút xa…

back to top