Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng ta ai rồi cũng bước qua nỗi đau ngày cũ

2023-06-09 08:30

Tác giả: Nguyễn Minh Quyên


blogradio.vn - Hôm nay em bỗng nhớ anh, nhớ những khoảnh khắc ấy. Không phải là sự tiếc nuối nữa rồi. Chỉ là em nhớ về anh, nhớ về những khoảnh khắc mà chúng ta đã từng có mà thôi. 3 năm rồi có lẽ mọi chuyện đã ngủ yên với anh, hoặc anh cũng đã quen được một ai đó khác bù đắp lại những khoảng trống trong trái tim anh. Em không trách em, không trách anh cũng chẳng trách cuộc đời. Em cho rằng đó là giai đoạn của cuộc sống mà ai rồi cũng phải trải qua.

***

Hôm nay đã tròn 3 năm kể từ ngày chúng mình chia xa nhau. Nhớ lại khoảng thời gian ấy khi cả hai còn thơ ngây cùng những dự định đầy ắp những mộng mơ và hoài bão của tuổi trẻ, em tự hỏi chính mình vì sao ngày ấy chúng ta không thể giữ lấy nhau? Phải chăng vì cuộc sống xô bồ sau này chúng ta phải đối diện, hay bởi vì mình đã không còn chung một nhịp đập con tim.

Ngày đó, em đã va phải ánh mắt anh nơi giảng đường. Anh bảo chỉ một ánh mắt của em làm anh say cả đời. Con gái chúng em hay nói mật ngọt là liều thuốc độc, biết vậy mà vẫn lao vào. Biết rằng đây có khi chỉ là lời nói đầu môi của một chàng trai chinh phục một cô gái nhưng đâu có ai ngăn được cảm xúc của mình khi đã lỡ rung động. 

Con tim em bảo rằng thôi thì tuổi trẻ mà, hãy cứ yêu đi. Và rồi vài lần đón đưa, vài lần dạo phố, vài lần đi chơi… hai ta đã đến với nhau tự nhiên như thế. Những kí ức về Đại học của em bấy giờ không chỉ là bài vở, thầy cô, những lần thiện nguyện mà kể từ đó đã có thêm anh. 

em_38

Ngày vui chóng tàn, người ta nói vậy quả thật không sai chút nào. Thời gian cứ vội vã chẳng chờ em kịp thích nghi với nó. Thời gian mang chúng ta từ những cô cậu sinh viên vô ưu vô lo, đầy tự tin trở thành những người lao động cho xã hội. Anh hay đùa rằng chúng ta đang bán mình cho tư bản mà không biết cái hạn khi nào mới chấm dứt. Và đúng là từ ngày chúng ta rời xa khỏi mái trường Đại học là lúc mà chúng ta phải đối diện với cái gọi là áp lực cuộc sống. 

Cuộc đời bào mòn đi sự tự tin của em, những toan tính cho tương lai bào mòn đi những gì mà mình đã xây đắp cho mối quan hệ của chúng mình. Đó là khi mà mãi mà em chẳng tìm được công việc nào nên hồn trong khi anh đã ổn định khi vừa mới ra trường. Anh luôn nói em hãy cố gắng lên, kiểu gì cũng có việc cho em làm thôi. Thế nhưng có lẽ lúc đó em vẫn còn là đứa trẻ to xác, nghĩ rằng anh đã thành công rồi thì muốn nói gì mà không được. Những bất đồng quan điểm cứ len lỏi vào giữa chúng ta cho đến một ngày em thấy khoảng cách của chúng ta đã quá xa. Chẳng biết từ bao giờ có chuyện vui buồn gì mình cũng chẳng còn buồn nói với nhau nữa. Chúng ta chỉ có cãi vã và cãi vã.

Khủng hoảng tìm việc, khủng hoảng cuộc sống nó làm em phát điên lên. Không còn những buổi tối cùng nhau dạo phố trên tay chỉ cầm ly kem 5 ngàn, chúng ta lúc đó đã có thể mua một ly kem 50 ngàn mà không phải lăn tăn mai không có tiền ăn sáng. Nhưng cái cảm giác ngày xưa đó đâu mất rồi anh ơi? Cảm giác cầm ly kem 5 ngàn trên tay mà khóe miệng hai đứa không ngừng cười đã đi đâu mất rồi? 

Mình bên nhau như là một thói quen, một nghĩa vụ. Mình bên nhau vì cảm thấy có lỗi với đoạn tình cảm mà chúng ta đã cùng nhau bước qua chứ đâu có phải vì tình yêu nồng cháy đâu anh nhỉ? Và không thể chịu đựng thêm cảm giác lạnh nhạt đó nữa chính em là người đã chủ động chia tay. 

em_37

Em nghĩ đâu đó trong trái tim anh cũng cảm thấy day dứt và buồn phiền như em. Nhưng rồi chúng ta phải chấp nhận rằng trong cuộc sống chẳng có gì là hoàn toàn chắc chắn cả. Kể cả tình cảm thời thanh xuân của chúng ta. Đó có lẽ là chương cuối cho câu chuyện tình thời Đại học của em, tất cả phải trở thành kí ức mà thôi. Đến cuối cùng chúng ta vẫn chỉ là những người xa lạ đã từng lướt qua đời nhau. Một đời là quá dài để có thể bên nhau mãi mãi.

Hôm nay em bỗng nhớ anh, nhớ những khoảnh khắc ấy. Không phải là sự tiếc nuối nữa rồi. Chỉ là em nhớ về anh, nhớ về những khoảnh khắc mà chúng ta đã từng có mà thôi. 3 năm rồi có lẽ mọi chuyện đã ngủ yên với anh, hoặc anh cũng đã quen được một ai đó khác bù đắp lại những khoảng trống trong trái tim anh. Em không trách em, không trách anh cũng chẳng trách cuộc đời. Em cho rằng đó là giai đoạn của cuộc sống mà ai rồi cũng phải trải qua. Hi vọng anh sẽ luôn mỉm cười, đối diện với cuộc sống đầy thử thách. Em mong anh mãi luôn bình an. Tạm biệt nhé, thanh xuân của em.

© Nguyễn Minh Quyên - blogradio.vn

Xem thêm: Nợ Nhau Cả Lời Tạm Biệt | Radio Tình Yêu

Nguyễn Minh Quyên

không ai sinh ra trên đời này đã hợp nhau. chính thế đừng bắt ai thay đổi vì bạn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Bữa cơm nào cũng thế, hết bà càu nhàu việc tôi thức khuya, dậy muộn thì bố tôi lại chỉ trích tôi không có mục tiêu cho tương lai, không giỏi giang bằng bạn bè… Mẹ tôi cũng hùa theo bà, theo bố tôi. Không khí bữa ăn vì thế mà luôn nặng nề...

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Làm sao mà biết được bên trong vẻ ngoài bất cần của Thịnh lại là một trái tim đang yêu. Cậu thích Mây rất nhiều, thật sự rất nhiều, thích cô từ lúc con bé còn không biết cậu là ai.

Huế ơi có nhớ

Huế ơi có nhớ

Tôi biết là Huế có nhớ, tôi biết là Huế có thương, tôi cũng biết là Huế có yêu, là những tháng ngày khi tôi sống ở Huế, khi tôi sống trong Huế thì Huế luôn cho tôi cảm giác đó, cảm nhận đó và cảm xúc đó.

Thiên đường cỏ

Thiên đường cỏ

Tôi đưa mắt nhìn lên trên, khựng lại khi thấy những quyển sách được cất riêng biệt ở cái góc đẹp và sáng nhất kệ, toàn là những quyển sách tôi thích nhất và từng giới thiệu cho Tuân đọc. Tim tôi đập loạn nhịp, tôi đưa mắt nhìn Tuân, Tuân dường như hiểu, gãi đầu, cười ngượng ngùng.

Lựa chọn của em

Lựa chọn của em

Thế rồi có người đã xuất hiện và thậm chí đồng ý đánh đổi cả linh hồn để cứu lấy cô gái với lời nhắn nhủ: “Ai từ bỏ em cũng được nhưng em không được từ bỏ chính em...”

Vị ngọt

Vị ngọt

Thường thì những đọc giả sẽ thích một câu chuyện có kết luôn viên mãn như vậy, còn phần sau đó họ có hạnh phúc hay không thì tôi không viết tiếp vì muốn mọi người dừng lại ngay khoảnh khắc hạnh phúc như thế, và họ chỉ nhớ mãi những khoảnh khắc trọn vẹn như vậy.

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Cần phải nói rằng những người có trí tuệ cảm xúc cao nói chuyện không chỉ khiến bản thân thoải mái mà còn khiến người khác cảm thấy ấm áp.

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Có lẽ cách giải nhất để giải quyết mọi chuyện đó chính là chuyện trò, vì khi đó cả hai cũng sẽ hiểu cho nhau hơn và rồi tất cả lại đâu vào đó, họ lại yêu nhau như những ngày mới yêu. Khó khăn cũng sẽ qua đi và đừng vội trách cớ tại sao nó lại tàn khốc.

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

back to top