Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chờ đợi trong tuyệt vọng(Đêm tân hôn đến muộn, phần 16)

2012-01-20 14:55

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Có tiếng xe dừng trước cổng, Quế Lâm cũng chẳng cần để ý, bởi vì cô chẳng muốn ai đến quấy rầy cô. Ngoài giờ làm việc, cô chỉ thích được ở một mình mà thôi.

Giọng của Chí Văn gọi thật to:

− Có Quế Lâm ở nhà không?

Quế Lâm chẳng buồn trả lời, bởi vì cô muốn được yên.

Chí Văn lại gọi tiếp:

− Quế Lâm, hãy mở cửa cho anh, không thì anh sẽ đứng ở đây mãi.

Tác Giả: Khánh Hà – Người đọc: Kún, Mèo mun – Kỹ thuật: Nhím xù, Kún

Ảnh minh họa

Quế Lâm rời khỏi bậc thềm, cô đi ra khoảnh sân rộng rồi mở cánh cổng sắt. Vẫn gương mặt không vui không buồn, cô hỏi Chí Văn:

− Sao anh biết nhà em ở đây?

Chí Văn mỉm cười nói đùa:

− Nếu em còn ở trên trái đất này thì em ở bất cứ nơi đâu, anh cũng tìm được cả.

Rồi Chí Văn dẫn xe vào khoảnh sân rộng. Anh đi theo Quế Lâm đến bên chiếc ghế xích đu dưới giàn hoa giấy tím. Để cho Quế Lâm ngồi trên chiếc xích đu, còn Chí Văn ngồi xuống ghế đá gần đó, anh nhẹ nhàng hỏi cô:

− Sao em lại giấu anh vậy Quế Lâm? Hoài Bảo chính là chồng của em mà em cũng không nói thật.

Quế Lâm cười buồn:

− Không phải em cố ý giấu anh, mà bởi vì lúc đó em còn đi học.

Chí Văn lại nhắc:

− Hôm đi Sapa, em cũng không nói thật với anh. Em có lý do khó nói, đúng không?

Vẫn đôi mắt u buồn, Quế Lâm trầm giọng:

− Anh muốn biết tất cả chứ?

Chí Văn thản nhiên đáp:

− Nếu em cảm thấy không ngại thì cứ tâm sự với anh.

Quế Lâm nghĩ cô đã vò võ một mình từ lâu rồi, giờ đây có người tâm sự thì vẫn đỡ hơn. Vả lại, đối với Chí Văn, cô rất tin tưởng ở nơi anh, cô tin anh là một người tốt. Vì vậy, cô tâm sự:

− Kể từ lâu, em cảm thấy chán tất cả mọi thứ. Em chẳng muốn tiếp xúc với ai. Em muốn được sống một mình. Ngay cả khi anh gọi cửa, em vẫn không muốn mở cửa cho anh. Nhưng nếu anh thật sự là người bạn tốt thì hãy nghe đây...

Rồi Quế Lâm với giọng nghẹn ngào hờn tủi, cô kể lại cho Chí Văn nghe từ khi mẹ cô mất đi, rồi việc hứa hôn của mẹ cô và bà Khoa, rồi đến đám cưới của cô và Hoài Bảo chỉ là hình thức bên ngoài, luôn cả sự hiện diện của Bách Điệp trong ngôi nhà của cô.

Nghe qua, Chí Văn hỏi cô với vẻ cảm thông:

− Vì thế mà em viết đơn ly dị?

Quế Lâm gật đầu:

− Vâng! Em muốn chúng em được tự do, không phải sống trong sự gượng ép.

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Năm tháng vô tình, chính mình rồi cũng khác

Năm tháng vô tình, chính mình rồi cũng khác

Không có gì trên đời là không thay đổi, chỉ là nhanh đến mức không tưởng, hay chậm đến mức không nhận ra.

Blog Radio 785: Anh sẽ yêu em đến khi rời khỏi thế gian này

Blog Radio 785: Anh sẽ yêu em đến khi rời khỏi thế gian này

Cô đã từng có một tình yêu chân thật nhưng cô đã không biết cách trân trọng nó đến khi mất đi thì sẽ không còn gì, nếu thời gian có thể quay lại cô sẽ nói với anh “Em yêu anh rất nhiều”.

Trưởng thành không đáng sợ đâu em à

Trưởng thành không đáng sợ đâu em à

Trưởng thành không phải một thời điểm, mà là cả quá trình dài, còn có cả những hạnh phúc và đau thương. Ai rồi cũng sẽ lớn, nhưng để trưởng thành hơn từng ngày, đánh đổi có, thay đổi có. Hy vọng tất cả chúng ta sẽ chiến đấu hết mình.

Yêu một người con gái nhạy cảm như ôm trọn nhánh xương rồng đầy gai

Yêu một người con gái nhạy cảm như ôm trọn nhánh xương rồng đầy gai

Giống như xương rồng và sa mạc, anh muốn được ngắm nhìn em trong mọi khoảnh khắc vui buồn đau thương bên ngoài cuộc sống, anh muốn là vùng đất thật rộng lớn chỉ để chứa riêng em. Và nếu như em là xương rồng thì anh nguyện là sa mạc rộng lớn để ôm trọn lấy em.

Blog Radio 784: Dù qua bao nhiêu lần 10 năm chúng ta vẫn bỏ lỡ

Blog Radio 784: Dù qua bao nhiêu lần 10 năm chúng ta vẫn bỏ lỡ

Mười năm sau này của sau này, tôi sẽ để cậu nắm lấy một bàn tay khác. Đời người ngắn ngủi, tồn tại những cái mười năm ấy cũng quá đủ rồi. Làm người không nên quá tham lam, nhất là trong tình yêu.

Hoa chỉ nở khi đủ mưa và nắng, hạnh phúc chỉ đến khi ta cố gắng vì yêu

Hoa chỉ nở khi đủ mưa và nắng, hạnh phúc chỉ đến khi ta cố gắng vì yêu

Chúng ta gặp nhau là một duyên phận nhưng để đi với nhau cả đời đó là sự thay đổi và cố gắng không ngừng nghỉ. Hoa chỉ nở khi đủ mưa và nắng, hạnh phúc chỉ đến khi cả anh và em cùng cố gắng yêu thương.

Cứ ngỡ tình đầu như gió mùa thổi mãi

Cứ ngỡ tình đầu như gió mùa thổi mãi

Ngày xưa, ngày tôi tuổi thanh xuân, tôi giống mẹ bảo thủ ngỡ tình đầu như cơn gió mùa thổi mãi. Những lá thư, tấm bưu thiếp và cả những mẩu bút chì tôi dùng để viết, tôi cũng gói gọn trong ngăn kéo và giữ gìn.

Blog Radio 783: Buông tay mà sao lòng đắng cay đến thế?

Blog Radio 783: Buông tay mà sao lòng đắng cay đến thế?

Hết thật rồi. Phải buông tay ra rồi. Mà sao trong lòng lại cay đắng thế này!

Lời hẹn ước đến thế giới người trưởng thành

Lời hẹn ước đến thế giới người trưởng thành

Sau cùng chúc mỗi một người chúng ta đều sẽ không lỡ hẹn với phiên bản tốt nhất của chính bản thân mình. Chúc bạn một đời an nhiên.

Khi ta hiểu tâm tư của người là lúc người rời xa ta

Khi ta hiểu tâm tư của người là lúc người rời xa ta

Tình cảm dẫu mang vị đắng của nước mắt, buồn của sự chia ly nhưng ngoài kia vẫn có biết bao người chờ mong. Thật không ngờ đến lúc ta hiểu tâm tư một người lại chính là lúc người rời xa ta.

back to top