Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cải vàng chẳng nở mùa hè

2021-10-26 01:30

Tác giả: xanhxanhlila


blogradio.vn - Minh và San đặt cho những chiếc bánh trong tiệm rất nhiều những cái tên đặc sắc từ những loại hoa quả trồng trong vườn, ví như là 'Đậu biếc đợi chờ" để chỉ cái cupcake mấy tầng kem xanh, "Dâu tằm bâng khuâng" để nói đến chiếc bánh cuộn dâu đầy vị chua nơi đầu lưỡi, hay là "Cải vàng ươm nắng" – chiếc bánh cuộn giản dị nhất mà San đơn giản chỉ để một nhành hoa cải cạnh bên.

***

San vừa có một giấc ngủ quên đầy mộng mị bên khung cửa sổ hướng ra phía đồi hoa cải trổ vàng. Giật mình thức giấc, những tia nắng rực rỡ đã trải dài đến tít tắp phía chân trời xa như rót lên một lớp mật bao trùm lấy không gian xung quanh. Không khí như đượm một chút oi nồng của những ngày đầu hè, giàn hoa tử đằng tim tím trên mái nhà lâu lâu lại khẽ bay uốn mình thả rơi vài cánh hoa trong gió xuống mặt đất. 

San vươn vai đứng dậy khỏi cái ghế tựa, con Miu bên cạnh giật mình cũng nhảy xuống khẽ dụi đầu quanh quẩn meo lên một tiếng lười biếng.

Hoa ngọc hân xanh nở rộ một khoảng vườn thoảng qua một mùi hương dễ chịu nhẹ nhàng len lỏi qua thính giác. San khẽ miên miết một vài cánh hoa ngọc hân mềm mại như tơ lụa rồi áp lên má. 

Người ta bảo hoa ngọc hân còn có cái tên khác là hoa bâng khuâng, gắn liền với câu chuyện về một cô gái chung thuỷ đợi chờ một chàng trai, mà chàng trai đi mãi không trở về, cô gái cứ thế chờ đợi bâng khuâng vô ảo, đến tận lúc chết rồi biến thành hoa mà vẫn mờ mịt, mơ hồ chờ nên gọi là hoa bâng khuâng. 

San ngẫm nghĩ, thấy buồn cười quá, nếu như San là bông hoa ấy, sẽ không đời nào chịu ngồi yên chờ đợi, chờ đợi lúc nào cũng mang đến sự tuyệt vọng cho mỗi con người, cũng may, Minh chưa từng làm San phải chờ đợi như hoa bâng khuâng.

San khe khẽ lướt mắt qua cây dâu tằm gần đấy, nhìn ánh nắng ngày càng gay gắt, San nhủ thầm "Trời nắng như thế này quả phải làm một thứ gì đó để giải nhiệt”. Nghĩ là làm, San với chân lên chiếc ghế gỗ nhỏ, kiễng lên ngắt những quả dâu tằm đỏ thẫm bỏ vào giỏ, thầm nghĩ sẽ làm món sữa chua dâu tằm cho Minh. Minh rất thích những món giải nhiệt từ trong vườn nhà San làm, mỗi lúc như vậy, cậu sẽ lại khe khẽ xoa đầu San rồi cười xòa ấm áp.

binh_-_yen_0

San đem theo giỏ dâu vào nhà, Minh đã dậy, đang sưởi nắng trên chiếc ghế tựa, con Miu cách đó "nghoeo" lên vài tiếng dữ dằn, San mỉm cười bế con Miu thả ra ngoài bếp. Thực lòng gì thì con Miu rất không thích Minh, mỗi lần thấy Minh nó đều lùi lại kêu ầm ĩ, dù rằng trong suốt một năm nay Minh luôn cố gắng lại gần và làm thân với nó.

San với Minh chuyển về ở đây đã được hơn một năm. Sau khi hai đứa tốt nghiệp, bằng tiền dành dụm từ việc vừa học vừa làm, Minh đã âm thầm thiết kế một gian nhà nho nhỏ ở nơi này dành tặng cho San. Khi còn đi học, San hay lặng người sau thư viện chúi mắt vào những quyển truyện yêu thương thì ít mà chia ly thì nhiều. Mỗi lần nhìn San khóc đến sưng húp mắt vì mấy quyển truyện, Minh lại cười khì ôm lấy cô bạn gái, cụng cụng đầu rồi nói nhỏ. "Ra trường, rồi mình làm một ngôi nhà nhỏ nhé, có một giàn hoa tử đằng tím ngắt ở trên mái, phóng tầm mắt ra sau sẽ thấy một vườn cải trổ vàng. Rồi mình trồng thêm nhiều cây hoa nữa, anh sẽ chụp cho em những bức ảnh đẹp nhất rồi dán chúng lên tường nhà. Chúng mình sẽ mãi như thế, ngắm thời gian qua từng bức ảnh, ngắm tử đằng rụng đầy sân, rồi lại ra hoa, rồi em sẽ lại mải miết làm bánh, anh sẽ vác máy ảnh đi rong ruổi khắp thị trấn nhỏ chụp ảnh lấy tiền. Chúng mình sẽ cười vui đợi chờ từng ngày mưa, rồi lim dim sưởi nắng vào những ngày nắng ấm, em sẽ lại đan cho anh một cái khăn choàng thật ấm vào mùa đông, làm những hũ sữa chua cất trong tủ lạnh vào mùa hè. Mình cứ như thế, không có đau lòng, cũng không phải khóc nhiều như những mối tình trong mấy quyển truyện em đang đọc, sống yên ổn cho đến một ngày tóc em bạc trắng, thế là chúng ta sẽ cùng nhau ngồi ngắm mặt trời lặn ở cánh đồng hoa cải vàng ươm chờ tuổi già ập đến”.

San nở nụ cười ngọt ngào nghĩ về mấy chuyện cũ rồi ghé vào trong nhà đặt lên trán cái người đang ngồi chăm chú đọc sách một nụ hôn nhẹ như đạp gió rồi nhắc.

"Anh ở nhà nhé, em ra ngoài mua vài món đồ, em cầm máy ảnh của anh đi, chiều nay em ra tiệm bánh chụp tiếp rồi mấy ngày nữa chúng ta sẽ có vài ngày nghỉ. Cũng tốt, dạo này hoàng hôn đẹp lắm, mình ra ngoài xem mấy chuyến tàu về, lần này anh nhớ phải bắt đúng khoảnh khắc em đứng trước đoàn tàu đang qua đấy".

hoa

Nói rồi San đeo chiếc máy ảnh nhỏ vào cổ rồi vòng ra tiệm bánh. Tiệm bánh này lúc trước là của San. Từ lúc dọn về thị trấn, San bắt đầu học làm bánh, lúc đầu chỉ là vài loại bánh đơn giản, sau cùng, đến những chiếc bánh bắt mắt hơn. Minh cũng được quay lại theo đuổi đam mê của mình, chụp ảnh cho những chiếc bánh ngọt San làm rồi up lên mạng xã hội. Vừa có thể kiếm thêm thu nhập, vừa có thể lưu giữ lại những thứ nhỏ xinh đáng yêu của cả hai.

Minh và San đặt cho những chiếc bánh trong tiệm rất nhiều những cái tên đặc sắc từ những loại hoa quả trồng trong vườn, ví như là 'Đậu biếc đợi chờ" để chỉ cái cupcake mấy tầng kem xanh, "Dâu tằm bâng khuâng" để nói đến chiếc bánh cuộn dâu đầy vị chua nơi đầu lưỡi, hay là "Cải vàng ươm nắng" – chiếc bánh cuộn giản dị nhất mà San đơn giản chỉ để một nhành hoa cải cạnh bên.

Minh bảo thích nhất chiếc bánh "Cải vàng ươm nắng" của San, bởi cắn một miếng mà ngửi được cả hương vị nắng nhẹ tan ra lan toả hầu hết trong khoang miệng rồi tiếp tục đi xuống dạ dày mà vẫn giữ nguyên cái vẻ dịu dàng dễ chịu ấy.

Hôm nay San đóng cửa tiệm bánh sớm để dành thời gian về nhà làm sữa chua dâu tằm và "Cải vàng ươm nắng" cho Minh. Suốt hơn một năm nay San và Minh luôn được mặc định ra ngoài và trở về cùng nhau, chỉ là 2 tháng trước, Minh gặp một tai nạn nhỏ ngoài ý muốn trong lúc rong ruổi xe đi chụp ảnh. 

Tai nạn làm chân Minh đau nên suốt dạo gần đây cậu có thời gian nghiền ngẫm mấy quyển sách trên giá từ thời học Đại học trên chiếc ghế tựa. Còn San thì sau vài ngày nghỉ để chăm sóc Minh lại quay lại tất bật với tiệm bánh, cũng dần mày mò tự học chụp ảnh trên mấy chiếc máy ảnh của Minh.  Cuộc sống lại quay về bình thản như thế, ngoại trừ San có hơi tất bật hơn một chút.

Trên đường về nhà, San chợt thấy cây hoa muồng hoàng yến gần tiệm bánh đã nở hoa rực rỡ. Chỉ có vài tuần không để ý vì mải chăm sóc Minh mà màu vàng đã rủ xuống khắp cả, lúc trước mỗi buổi tối San và Minh lại tay trong tay ngồi tựa vào thân cây lặng nghe những tiếng gió mơn man trên mặt. 

mho

Thảng hoặc, mỗi khi rảnh, San sẽ vẽ những bức tranh nho nhỏ lên mấy chiếc thẻ gỗ Minh kiếm được rồi buộc dây treo lên nhành cây. Đằng sau những bức vẽ luôn là những ước nguyện của cả hai trong từng thời điểm, từng giai đoạn, có những tấm thẻ tràn đầy niềm hạnh phúc, lại có những tấm viết ra chỉ để trân trọng những giây phút may mắn vì cả hai vẫn đang còn ở cạnh nhau.

San dừng xe cạnh cây muồng hoàng yến ngắm nghía, dù sao thì cũng rất ít khi San có thời gian im lặng một mình để quan sát xung quanh như lúc này, vài hôm nữa chân Minh khỏi kiểu gì Minh cũng cười San lại tự kỉ một mình. Một cơn gió nhẹ thổi qua, cây muồng hoàng yến khẽ rung rung theo nhịp gió, vài bông hoa vàng nhẹ tênh xoay xoay đáp nhẹ xuống đất, chiếc thẻ gỗ gần nhất cũng đung đưa theo. 

San với tay hơi níu nhẹ miếng thẻ gỗ, tấm thẻ đứt phựt rơi xuống chân làm San hơi giật mình. Bình thường toàn là Minh treo mấy tấm thẻ gỗ lên cây, Minh cao ngất, nên San chẳng cách nào có thể xem lại những lời mình viết ở trên mấy tấm thẻ gỗ nếu như không có sự trợ giúp từ Minh.

"Thôi vậy, chịu khó vài hôm nhé, mấy hôm nữa chân Minh khỏi rồi Minh lại treo mày lên cây". 

Minh khe khẽ vuốt ve nhẹ tấm thẻ gỗ. Trên tấm thẻ, có bức tranh San vẽ, một biển hoa cải vàng ươm rực rỡ dưới nắng chiều, có một chàng trai đang quỳ gối lồng chiếc nhẫn vào tay một cô gái mặc chiếc váy vàng ươm tiệp màu hoa cải, trên đầu có một vòng hoa cải trổ ngồng to đùng, mà tay còn lại đang cầm chiếc máy ảnh chụp lại khoảnh khắc chiếc nhẫn từ từ được đặt vào ngón áp út. Cả hai cùng ánh lên nụ cười rạng rỡ nhất, sự hạnh phúc mơn man nhẹ trái tim San. Lật mặt sau tấm thẻ, San phát hiện ra nét bút của Minh

"Chờ đợi kiếp sau hoá thành con ve sầu mùa thu, hát cho em nghe những khúc ca của mùa hạ. Hẹn em ở cuộc đời khác, anh sẽ vẫn yêu em như ngày đầu tiên”.

mua_-_thu

Đúng rồi, sắp đến hoàng hôn rồi, San phải về nhà sớm cùng Minh ra vườn cải vàng để đón hoàng hôn mới được. San nắm chiếc thẻ gỗ trên tay rồi chạy nhanh về nhà, như có một điều thôi thúc trong lòng, San vội vã mở tung cánh cửa gỗ nâu khi vừa đến nhà. 

Trong nhà im lìm, vài cơn gió lùa nhau kéo chiếc rèm cửa voan khe khẽ bay bay, một sự vắng lặng đến đáng sợ đang hiện diện. Không thấy Minh đâu. Trái tim San run lên theo từng nhịp bước chân. San chạy lên căn gác có ô cửa sổ phóng tầm mắt ra cánh đồng hoa cải vàng, trái tim như ngừng lại, Minh đây rồi, cậu đang chăm chú với quyển sách ngả vàng còn bốc mùi thời gian thoang thoảng, bên cạnh còn có một cốc sữa chua dâu tằm ăn dở. Nhìn thấy San, Minh ngẩng đầu lên, cười xòa.

San thở phào nhẹ nhõm, cầm chiếc áo khoác mỏng khoác nhẹ lên người Minh khẽ khàng.

"Sắp hoàng hôn rồi, em đưa anh ra cánh đồng hoa cải ngắm mặt trời lặn nhé. Cứ ngồi trong nhà đọc sách chắc anh sẽ trở thành một con mèo hen mất thôi".

Nói đoạn, San đi thay chiếc váy màu hoa cải vàng, đeo chiếc máy ảnh của Minh lên, trên cổ San lấp lánh chiếc nhẫn được lồng trong một sợi dây chuyền. 

San đẩy xe lăn đưa Minh ra ngoài cánh đồng hoa cải, mặt trời bắt đầu lặn, những đốm đỏ rực rỡ lan toả ra khắp cả bầu trời như có hàng ngàn chùm hoa phượng hoàng lửa phủ kín. Màu đỏ chói mắt át đi những tầng tầng gợn gợn mây trắng, lại lồng lại xen kẽ rạo rực trong những đám mây tựa như ôm ấp vỗ về. 

Không khí thoáng dịu mát, cả một vùng trời rực đỏ, xung quanh tất thảy chìm vào tĩnh lặng, có con ve sầu vẫn đang mải miết hát ca. San lặng nhìn quanh, những ngồng cải trổ vàng tiệp màu với chiếc váy mình mặc vẫn đung đưng nhẹ lay theo từng cơn gió. Thi thoảng, vài cánh hoa rung rinh rung rinh đáp đất nhẹ nhàng.

San tháo vòng cổ lồng nhẫn xuống, lấy ra chiếc nhẫn có khắc tên của mình và Minh ngồi xuống đeo nó vào ngón áp út của Minh.

ben_-_nahu

“Sau này chúng mình sẽ vẫn như thế này nhé, anh sẽ chụp cho em những bức ảnh đẹp nhất dán lên tường nhà. Chúng mình sẽ ngắm thời gian qua từng bức ảnh, ngắm tử đằng tím biếc rụng đầy sân, em sẽ mải miết làm bánh, anh sẽ vác máy ảnh đi rong ruổi khắp thị trấn nhỏ chụp ảnh lấy tiền, thỉnh thoảng mình sẽ nghỉ ngơi, anh sẽ giữ chiếc ghế gỗ bé tí ngoài vườn để em trèo lên ngắt từng trái dâu tằm chín đỏ làm sữa chua. Chúng mình sẽ cười vui đợi chờ từng ngày mưa, rồi lim dim sưởi nắng vào những ngày nắng ấm, em sẽ lại đan cho anh một cái khăn choàng thật ấm vào mùa đông, làm "Cải vàng ươm nắng" rồi đem ra giữa vườn cải ngồi tựa vào vai nhau đón hoàng hôn cho đến cuối đời. Thế còn anh?

“Thế còn anh thì sao hả Minh ? Trả lời em đi, mặt trời sắp lặn rồi”.

“Anh cũng như thế đúng không ? Đeo nhẫn vào ngón áp út cho em đi”.

Không có tiếng nói nào vang lên đáp lại những câu hỏi của San, xung quanh vẫn lặng ngắt như tờ, con ve sầu đã ngừng hát từ lâu. Từng tiếng nức nở của San vang lên rồi dần trở thành những tiếng khóc tấm tức. San bắt đầu hoảng loạn, chiếc nhẫn San vừa đeo lên ngón áp út của Minh rơi xuống đất. 

San nắm chiếc thẻ gỗ trong tay, trước mặt là cái xe lăn lạnh tanh. San nhặt chiếc nhẫn rơi trên mặt đất, đeo lại vào ngón áp út trên tay mình, một giọt nước mặt lăn xuống trên má, San chầm chậm ôm lấy xác của Minh thật lâu khẽ nói.

"Anh biết không, nhẫn đeo trên dây chuyền để gần tim hơn, để anh cũng mãi ở trong tim em như thế”.

Minh ngả trên vai San, không ai chứng kiến, nhưng những cơn gió vi vu trên vườn cải vàng ươm, Minh từ từ nhắm lại.

Hai tháng trước trong thị trấn nhỏ xảy ra một vụ tai nạn. Nạn nhân là một chàng trai còn khá trẻ, trên cổ đeo một chiếc máy ảnh, trong giỏ xe đựng một chiếc bánh cuộn, trong lòng bàn tay vẫn đang nắm một cành hoa ngồng cải vàng hoe không buông.

© xanhxanhlila - blogradio.vn

Xem thêm: Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

back to top