Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cái chết lặng lẽ của cẩm chướng

2025-10-10 14:10

Tác giả:


 

blogradio.vn - “Con gái lớn lên, có thể không đẹp, không giỏi… nhưng đừng để lòng mình héo như hoa không ai chăm.”

***

Căn phòng trọ nơi Mai lớn lên chỉ vừa đủ để đặt một chiếc nệm mỏng, một bếp gas mini, và ba lon sữa bò cũ được mẹ cô dùng để trồng hoa. Cẩm chướng. Màu hồng nhạt. Dễ héo, khó sống. Vậy mà mẹ vẫn nhất quyết trồng.

Mỗi sáng, trong lúc cha Mai còn ngáy rượu, mẹ cô lúi cúi tưới nước. Đôi tay run, móng tay cụt sát vì phải rửa chén ở bếp phở gần chợ. Mẹ luôn hái một nhành đẹp nhất, cài lên tóc Mai rồi nói bằng giọng khàn khàn:

“Con gái lớn lên, có thể không đẹp, không giỏi… nhưng đừng để lòng mình héo như hoa không ai chăm.”

Mai chẳng hiểu hết. Khi ấy, cô chỉ biết mình thương mẹ. Và thương hoa. Vì cả hai đều mềm yếu, mong manh, và luôn phải cúi đầu trước thứ gì đó to lớn hơn: đời.

Năm Mai 12 tuổi, cha dượng về nhà sau một tháng mất tích. Ông không mang tiền, chỉ mang theo rượu và một cái tát mạnh đến mức mẹ ngã xuống sàn gạch lạnh, đầu đập vào cạnh nồi cơm. Mẹ bất tỉnh. Không ai đưa đi viện.

Tối hôm đó, ông vào phòng Mai.

Lần đầu tiên, cô chạy trốn. Mẹ ôm cô vào lòng, nhưng lại không nói một lời. Mai nhớ như in ánh mắt mẹ đêm ấy – không có nước mắt, không giận dữ, chỉ có một nỗi buồn nghẹn lại như thứ gì đó đang chết dần bên trong.

Sáng hôm sau, mẹ vẫn cắm cẩm chướng vào lọ, vẫn đi làm như không có chuyện gì. Cô hiểu. Sự im lặng cũng có thể là một kiểu bất lực.

Và từ hôm đó, Mai im luôn.

Cô bỏ học. Lên thành phố. Theo bạn làm phục vụ quán karaoke. Họ gọi đó là “công việc”. Mai không hỏi. Cô đã ngừng đặt câu hỏi từ ngày mẹ không ôm cô chạy khỏi căn nhà đó.

Ban đầu, chỉ là bưng nước, dọn phòng. Sau là tiếp khách, nhậu cùng, rồi để họ chạm vào.

Cô học cách ngửa đầu ra sau để không nhìn thấy trần nhà đầy vết mốc.

Học cách cười trong khi bụng đói và tay bầm tím vì khách giật mạnh.

Học cách không thấy gì sai khi người ta đưa tiền để mua vài giờ đồng hồ với một thân xác biết vâng lời.

Không ai hỏi Mai có đau không. Không ai nhớ tên cô. Trong danh sách khách, cô là “em số 4, da trắng, ít nói”.

Lần đầu Mai có thai, cô vẫn còn hy vọng. Một gã khách cũ từng nói yêu cô, từng chạm nhẹ vào tay cô và bảo: "Em không giống mấy đứa khác."

Anh ta biến mất sau tin nhắn: "Anh đang bận. Để sau nhé."

Thai hỏng tháng thứ ba. Bệnh viện đông, Mai nằm chung giường với một người phụ nữ vừa sinh non. Không ai hỏi cô tên gì. Không ai đưa nước. Không ai cài hoa lên tóc như mẹ từng làm.

Bốn năm sau, Mai biết mình nhiễm HIV. Không rõ từ ai. Cô không trách. Không giận. Chỉ buồn cười. Mỗi lần bệnh viện phát thuốc, cô đều về cắm một nhành cẩm chướng khô vào cốc nhựa trong phòng trọ – thứ duy nhất còn sót lại từ mẹ.

Mỗi lần hoa úa, cô lại nhớ câu nói:

“Hoa này cần được chăm thì mới sống được.”

Nhưng cô – chưa từng được chăm.

Đêm cuối cùng của Mai, trời mưa nhẹ. Cô ngồi dựa vào tường dưới mái hiên chợ, quấn trong chiếc áo gió cũ rách vai. Không ai để ý. Không ai dừng lại. Thành phố có hàng ngàn người như cô – một cái bóng, một con số, một “em từng làm nghề đấy”.

Mai chết trong tư thế ngồi, tay ôm túi nilon chứa mảnh giấy bệnh án, chiếc áo của mẹ và nhành hoa cẩm chướng đã vụn nát từ bao giờ.

Không ai biết.

Không ai đưa tiễn.

Không ai nhớ.

Chỉ có cánh hoa khô, lẫn vào cát bụi, vỡ vụn dưới gót giày người qua đường.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Giao Lộ Giữa Trưởng Thành Và Cô Đơn | Radio Tâm Sự

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top