Trước khi bình minh lên là bóng tối trùng trùng
2023-12-17 08:40
Tác giả:
Cá Nóc
blogradio.vn - Nó nắm chặt chiếc nam châm trong tay, đã lâu rồi tâm hồn mới lại rạo rực, thét gào khao khát sự sống. Từng dòng cảm xúc cuộn trào, nhấn chìm nó trong từng tiếng “thịch... thịch...” nơi ngực trái. Nó nhận ra rồi! Nó quyết tâm rồi! Từ giờ trở đi nó sẽ “sống” chứ không “tồn tại” nữa!
***
Đứng trước cánh cửa đã quá quen thuộc nhưng cũng lạ lẫm biết bao, đôi chân ấy cứ chôn chặt trên tấm thảm trước nhà. Bước qua cảnh cửa ấy là nơi nó từng xem là nhà, là trạm dừng chân, là vòng tay ấm êm ấp ôm nó vào lòng sau những giây phút chiến đấu dài đằng đẵng với thế giới ngoài kia. Thế mà giờ đây chào đón nó về nhà không phải là tiếng xúm xít sum vầy, không phải là tiếng bát đũa trên bàn ăn. Càng không phải tiếng nói ngọt ngào của mẹ - người mà giờ đây nó chỉ có thể gặp trong những giấc mộng mị, chiêm bao.
Cũng đã tròn 1 năm, cơn ác mộng ngày nào giờ cũng đã rời xa, thay thế bằng những đêm trằn trọc, vô định, mông lung. “Mình đang cố gắng về điều gì?” là câu hỏi đã xuất hiện cả ngàn lần trong những đêm tối tĩnh mịch, lúc nó đang cố gắng tự liếm láp vết thương cứ mãi không lành của mình.
Từ ngày mang trên đầu dải khăn trắng, nó đã lạc lối mãi trong một khoảng không vô định, nơi nó không biết mình đang sống, đang tồn tại vì điều gi. Tâm trí trôi dạt về những ngày đã cũ, ngày nó cố gắng đậu vào ngồi trường tốt nhất tỉnh để chứng minh với nhà nội rằng mẹ đã lủi thủi một mình nuôi nấng nó tốt đến nhường nào. Ngày nó cầm trên tay tấm bằng cử nhân với quyết tâm sẽ chăm sóc, bù đắp cho mẹ suốt cả quãng đời về sau. Nhưng... chỉ là nó không ngờ “cả quãng đời về sau” lại ngắn ngủi như vậy.
Vào một ngày mưa gió tháng 9, nó quyết định trở về “nhà”. Ngôi nhà nằm nép mình trong một con hẻm nhỏ bé, dài ngoằng giữa lòng thành phố. Nó lại đứng im lìm một lúc lâu trước cánh cửa. Dường như hôm nay ông trời cũng rất hiểu lòng nó, cũng khóc thay cho nó, để mẹ không nhìn thấy giọt nước mắt nóng hổi nơi gò má đang từ từ quyện vào mấy giọt mưa lạnh buốt. Đẩy cửa bước vào, không khí tĩnh lặng, hiu hắt bao trùm cả ngôi nhà nhỏ. Nó lê bước đi khắp gian nhà, cố gắng níu kéo hình bóng, hơi ấm đã tan từ lâu. Con ngươi mông lung vô tình lướt qua mấy cái nam châm đầy sắc màu và có phần gỉ sét trên chiếc tủ lạnh đóng lớp bụi dày. Từ đâu, một mảnh kí ức ngắn ngủi bỗng hiện về trong tâm trí.

“Lạc có thấy mấy cái nam châm này đẹp không? Đây là lá cờ của các quốc gia trên thế giới đấy! Đợi đến khi nào Lạc lớn hơn một chút, mẹ con mình cùng nhau đến thăm những quốc gia xinh đẹp này, con nhé!”
Đứa trẻ 7 tuổi ngày ấy đã vì mấy câu nói này mà vui vẻ, nao nức suốt một thời gian. Nó sẽ được khám phá những vùng đất mới, sẽ có cơ hội ngồi tán dóc với mấy đứa bạn về những trải nghiệm của mình, sẽ không phải buồn bã khi nghe chúng nó kể về mấy chuyến du lịch với gia đình. Bởi lẽ gia đình nó chưa bao giờ đi du lịch cùng nhau, vì... ba nó bận lắm...
Đứa trẻ thơ ngây ngày ấy vẫn luôn cố gắng trở thành một cậu nhóc ngoan ngoãn, hiểu chuyện bằng cách thông cảm cho ba khi ông thường xuyên đi sớm về muộn, khi ông quên mất ngày sinh nhật của nó và cả khi ông chưa từng đến thăm nó một lần sau lần gặp cuối ở tòa. Chắc tại ba bận thôi... nó tự huyễn hoặc mình như thế.
Đến tận bây giờ, cậu nhóc ngày ấy vẫn chưa một lần được đặt chân đến những quốc gia khác. Bởi lẽ chỉ bấy nhiêu tiền học, tiền sinh hoạt đã là gánh nặng quá lớn, đè nặng lên đôi vai người phụ nữ tảo tần, như chực chờ để khiến đôi vai gầy bé ấy ngã xuống bất cứ lúc nào. Nó khi đó chỉ đành lặng lẽ tự chôn vùi mong ước của mình, cất vào một góc kín đáo trong trái tim nhỏ bé và có lẽ, mẹ nó cũng vậy. Hơn ai hết, nó biết một gia đình đột ngột thiếu vắng hơi ấm của người đàn ông sẽ vất vả đến nhường nào. Nhìn tấm lưng gầy gò hàng ngày thức khuya dậy sớm để chăm lo cho nó từng miếng ăn, giấc ngủ, không để nó thiếu thốn bất cứ thứ gì so với trước đây, tâm trí nó nhận ra những mơ ước ngày trước của mẹ đã được gói ghém cẩn thận, chầm chậm nhường chỗ lại cho nó - tia hi vọng cuối cùng để bà bám víu lại vào cuộc đời đầy khổ đau này.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, nó vẫn đứng lặng người trong gian bếp cũ kĩ, tay nâng niu mấy chiếc nam châm có phần sờn cũ. Mong ước ngày nào của nó cũng chính là mong ước mãnh liệt thời còn son trẻ của mẹ. Những lời dặn dò trước lúc ra đi của bà dội lại vào trong tâm trí nó
“Đừng quá đau buồn, hãy tiếp tục sống, sống thay cho cả phần của mẹ.”
Đúng vậy, phải tiếp tục sống chứ! Sống thay cho cả phần của mẹ! Sống để tìm lại đứa trẻ ngây ngô thuở ấy, sống để viết tiếp thời son trẻ kết thúc chóng vánh của bà. Sống để cảm nhận trái tim cằn cõi vẫn đang cố gắng đập từng nhịp, sống để biến cuốn nhật kí tràn ngập nước mắt hóa những trang giấy đong đầy hơi thở của sự sống.
Nó nắm chặt chiếc nam châm trong tay, đã lâu rồi tâm hồn mới lại rạo rực, thét gào khao khát sự sống. Từng dòng cảm xúc cuộn trào, nhấn chìm nó trong từng tiếng “thịch... thịch...” nơi ngực trái. Nó nhận ra rồi! Nó quyết tâm rồi! Từ giờ trở đi nó sẽ “sống” chứ không “tồn tại” nữa!
Bẵng đi một thời gian, năm mới cuối cùng cũng tới, mùa xuân về và mang theo làn hơi ấm lan tỏa khắp không gian. Thường thường vào dịp này, các cửa hàng sẽ mở cửa mua bán rộn ràng, hưởng ứng không khí rộn rã của cái Tết đang kề cận. Thế nhưng tại một cửa hiệu sách nọ, chủ cửa hiệu lại đang loay hoay, khệ nệ sắp xếp lại mấy đứa con tinh thần của mình trước khi phải xa chúng nó một khoảng thời gian dài. Bận rộn cả một buổi sáng cuối cùng cũng xong, nó ngồi phịch xuống cái ghế lười êm ái nơi góc phòng, ngắm nhìn thành phố đã rủ bỏ lớp áo cũ lạnh lẽo, khoác lên mình tấm áo mới căng tràn nhựa sống cùng sắc xuân. Nó cũng muốn như vậy, muốn rũ bỏ hết tất thẩy những đoạn quá khứ đã cũ, thay thế và viết tiếp bằng tương lai ngập tràng niềm tin, hạnh phúc.
Kim đồng hồ đã điểm, tấm bảng “closed” được treo trước cửa hàng, bóng dáng chàng trai cùng chiếc vali chầm chậm hòa vào dòng người đông đúc rồi mất hút trên chiếc taxi. Chẳng ai biết khi nào chàng trai ấy sẽ trở lại, người ta chỉ biết ở một nơi nào đó trên thế gian bao la rộng lớn này, một trái tim cằn cõi đang từ từ đâm chồi, bén rễ, sống lại từ vùng hoang mạc đầy đau thương, mất mát của tuổi thơ.
© Cá Nóc - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Đến Khi Nào Chúng Ta Gặp Lại Nhau - Phần Cuối | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.







