Nuôi dưỡng lại những rung động trong mình
2023-12-08 05:25
Tác giả:
Lưu Thủy
blogradio.vn - Hình như ta đã đi thật xa để tìm một vì sao mơ ước đâu đó trong vũ trụ ngoài kia. Nhưng sau một hành trình dài gian nan, ta nhận ra vì sao ấy đã luôn đồng hành với mình từ thuở ban đầu. Hãy bước đi để hiện thực hóa những ước mơ trong đời, sống quyết liệt để không hối tiếc vì điều gì cả. Nhưng đừng bỏ quên những rung cảm, những yêu thương trong trái tim mình. Nếu có lỡ "bước xa bờ cỏ", hãy tìm lối trở về.
***
Tâm hồn nhạy cảm thuở thiếu thời thật trong sáng, đẹp đẽ biết mấy. Tâm hồn ấy phiêu du cùng cơn gió, bồng bềnh với nước mây, khóc cùng cơn mưa tơi, run rẩy cho cái lạnh bát ngát trời. Trái tim ta biết thương yêu những điều nhỏ bé từ đó, biết rung động một tình cảm bâng khuâng từ đó. Ta sải cánh tung tăng trên những thảo nguyên hoa cỏ. Ta nức nở bùi ngùi rất vô tư với những nỗi buồn.
Nhưng rồi, ta cùng tâm hồn ấy lớn lên, bước ra cuộc đời. Những khó khăn, thử thách, những hoài nghi, trăn trở, tổn thương dập vùi, cọ xát ta. Cánh bướm nhỏ tâm hồn chấp chới trước những mùa gió lớn, con thuyền nhỏ chênh chao trước những cơn sóng lớn cuộc đời.
Đến một lúc nào đó, ta dần bị cuốn vào vòng xoáy công việc, sự nghiệp, tiền bạc, áo cơm bề bộn. Có những lúc căng thẳng, mệt mỏi, có những lúc cô đơn, có những lúc vuột mất niềm tin vào giá trị và ước mơ của chính mình. Trên hành trình trưởng thành, ta không khỏi rơi vào những bế tắc, luẩn quẩn khiến tinh thần bức bối, suy kiệt. Ta bị giam trong vòng tròn truy tìm công danh, kế sống, và sự thất vọng vì những khát vọng lớn bất toại thành...Tất cả, tất cả những điều đó cọ xát tâm hồn ta, làm nó trơ ra trước những vẻ đẹp cuộc đời, tạo ra những đứt gãy trong ta với chính bầu trời tuổi thơ trong sáng, hồn nhiên, đầy rung cảm của mình.
Đã bao lâu rồi mình không ngẩn ngơ buồn vì một cơn mưa kéo ngang chiều chiều? Đã bao lâu rồi mình không bước đi trên con đường nho nhỏ đó, chạm tay lên những bông cỏ may, cúc dại?
Đã bao lâu rồi mình không ngước nhìn bầu trời xanh, áng mây trắng, cánh chim thư thả vút qua trên bầu trời để thấy lòng tự do thanh thản? Đã bao lâu rồi mình không yêu thương một cách chân thành, vui buồn vô tư, cho đi vô tư để thấy trái tim bồi hồi những nhịp ấm áp?...
Tôi hãi sợ ngày mình không còn rơi nước mắt nữa vì những buồn đau đã trải qua, không rơi nước mắt là tâm hồn đã chết. Nhiều khi, vì bước đi quá vội mà ta đã bỏ dở, đã quay lưng với những điều rất đẹp mình đã từng. Có lúc tôi đã nghĩ, những gì đã qua là bất khả vãn hồi, "mộng trùng lai không có thật trên đời" và một thời hoa niên bồng bột, ngây thơ mà giàu đồng cảm và rạo rực tình cảm ấy sẽ mãi chìm vào dĩ vãng. Ta đã đánh mất viên ngọc đẹp nhất đời mình và sẽ để mặc nó mắc kẹt ở vũng nước lặng đó của thời gian, từ từ bào mòn và hóa hơi.
Đúng là một thời đã qua không thể nào quay trở lại những kí ức đó, những tình cảm xôn xao đó vẫn luôn ở trong ta, lắng thành một âm vang ngấm sâu vào đá nếu trái tim ta có hóa đá, là một ngôi sao sáng lung linh vẫn chờ được ngưng kết sau những vụ nổ lớn của vũ trụ tâm hồn. Dù có bị cọ xước, đè nén bởi những vất vả, những tổn thương, trái tim ta vẫn khao khát yêu và được yêu, khao khát lần nữa được hồn nhiên như hoa cỏ, được buồn vì mưa qua... Khả năng yêu thương và đồng cảm luôn tàng ẩn trong những tầng đá tâm hồn.
Những kí ức tuổi thơ đẹp đẽ đó không biến mất khỏi ta mà vun đắp nên con người ta. Đứa trẻ đó hồn nhiên, giàu tình cảm đó vẫn luôn đồng hành cùng ta, vui cùng ta, buồn cùng ta trên từng chặng thăng trầm của cuộc đời, hãy luôn tin là như thế. Sau nhiều năm, hoài niệm lại một thời thơ thiếu đó, nghe lại một khúc nhạc xưa, ngắm lại một nỗi buồn xưa, ta bỗng nhớ, rất nhớ, ta bước gần lại bản chất chân thật, trong sáng của chính mình.
Sống là hành trình đi xa rồi tìm lại. Ta xa nhà để tìm về nhà. Ta xa vườn địa đàng thơ ấu đó và dành cả quãng đời còn lại để tìm ý nghĩa bản nguyên, hồn nhiên, chân thật của chính mình. Chỉ khác là ta đã trải nhiều hơn, trưởng thành hơn, thâm trầm hơn sau đó.
Đi xa là để trở về, dù có lỡ đi xa... Ta trở về bằng từng nhịp thở và lòng biết ơn với cuộc đời. Ta trở về với sự lắng nghe và đồng cảm với chính mình, với mọi người, với thế giới xung quanh. Lời ai đang thổ lộ với ta những tâm tình, lời gió gửi qua những xạc xào cây cỏ, lời của tình yêu gõ nhịp qua tiếng mưa rơi xuống mặt đất mênh mông. Thực hành lại sự để tâm, thấu cảm và yêu thương là con đường nhanh nhất để ta trở về.
Hình như ta đã đi thật xa để tìm một vì sao mơ ước đâu đó trong vũ trụ ngoài kia. Nhưng sau một hành trình dài gian nan, ta nhận ra vì sao ấy đã luôn đồng hành với mình từ thuở ban đầu. Hãy bước đi để hiện thực hóa những ước mơ trong đời, sống quyết liệt để không hối tiếc vì điều gì cả. Nhưng đừng bỏ quên những rung cảm, những yêu thương trong trái tim mình. Nếu có lỡ "bước xa bờ cỏ", hãy tìm lối trở về.
© Lưu Thủy - blogradio.vn
Xem thêm: Thời Gian Sẽ Chữa Lành Mọi Vết Thương
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”







