Cách chúng mình yêu nhau
2017-12-08 01:30
Tác giả:

Thực ra cuộc sống mà, em biết chúng mình còn quá trẻ để có thể kiểm soát những nỗi buồn, và rằng không có tình yêu nào khiến ta say mê đắm đuối, đến mức có thể xóa tan mọi nỗi âu lo luôn túc trực. Và nếu anh có là một kẻ si mê tình yêu đến như vậy, thì cũng chẳng phải là anh em vẫn hằng yêu, chẳng phải là người đàn ông có thể lo được cho em như cách anh vẫn làm cho mỗi ngày bên em và cho tương lai hai đứa mình.
Nhưng…
Em cũng không thích những khoảng lặng buồn bã ấy!
Hà Nội đã vào đông, mình yêu nhau cũng vào một ngày mùa đông như thế, anh nhớ không? Vốn sợ lạnh, nhưng em hoàn toàn không có ký ức về một mùa đông rét run như người ta vẫn kể. Ký ức trong em về mùa đông năm ấy là những đêm thao thức vì nhớ nhung, những cuộc đến 2 3h sáng, là rất nhiều, rất nhiều những điều vui vẻ về anh, về em, về hai đứa mình…
Anh nhớ không mùa đông năm ngoái, trong lần gặp gỡ đầu tiên của chúng mình, mà sau này em vẫn thường nhắc lại thật nhiều. Mới gặp nhau nhưng em đã cảm thấy rất thân quen, tựa hồ đã gặp anh từ muôn kiếp trước, cảm giác ấy – chưa bao giờ em gặp ở một ai khác. Em tin vào duyên số, và em thường đùa rằng, hẳn là kiếp trước anh đã nợ em nhiều lắm, nên kiếp này phải gặp lại em để trả nợ, vì em biết yêu em chẳng dễ dàng gì, phải không anh?
Anh nhớ quán café đầu tiên nơi ta hẹn hò, chúng mình hai kẻ mới quen kể nhau nghe biết bao chuyện vụn vặt, từ chuyện yêu đến chuyện học, chuyện gia đình rồi các mối quan hệ, những điều vui vẻ và buồn bã, cả những điều ngây ngô và ngốc nghếch, để khi chiều buông lưu luyến chẳng muốn rời đi.
Anh nhớ không cũng buổi chiều hôm ấy, con đường về quanh co như chẳng muốn chia xa, hàng hoa sữa tỏa hương ngào ngạt mà chúng ta đặc biệt thích, chẳng hề khó chịu khịt mũi như bao người. Ngồi sau anh em nghĩ “Người con trai này nhất định là thuộc về mình!”. Anh sau này vẫn chế giễu em tự tin quá.
Anh còn nhớ lần anh về quê, cứ nghĩ về với bình yên anh sẽ không cần nói chuyện với em mỗi ngày nữa, vậy mà anh vẫn không quên nhắn tin cho em mỗi tối. Đó là khi em biết anh dù khi đó không ở gần em, vẫn không quên nhớ đến em, còn em khi ấy nhận ra Hà Nội như mất đi điều gì thân thương lắm, rồi tự nhủ “Anh sẽ trở lại sớm thôi.” Đó là khi em nhận ra rằng mình nhung nhớ, nhận ra hình như anh cũng thích em, mình đã thích nhau từ những lần như thế, phải không anh?
Anh nhớ mùa yêu đầu tiên khi hai đứa mình đã rất thích nhau rồi nhưng ngại ngùng chưa dám tỏ, trong cái lạnh đầu mùa Hà Nội, ngồi sau xe anh và bắt gặp mùi hương em mê thích, em thèm được nép vào anh mà hít hà, thèm được tựa lưng anh, nghiêng đầu và nói “Em thích cảm giác này lắm!”. Rồi em cứ mong hoài, mong hoài một lời yêu từ anh để được đường hoàng nép vào anh, để được dựa vào anh!

Người ta nói lời yêu để tỏ tình, còn em đây vẫn nhớ lắm cách anh thật thà tỏ tình em. Là một lần trong câu chuyện chúng mình nói với nhau, anh hỏi em có thích có một người ở bên lắng nghe những chuyện buồn vui cùng em, mỗi ngày? Em trả lời “Đời này cũng chỉ mong có một người đủ tin yêu để có thể như thế thôi”. Rồi anh bảo thế nếu anh là người đấy, em có đồng ý không?
Thế là mình yêu…
Chuyện tình của chúng mình thật không dễ dàng. Người ta yêu nhau được sự ủng hộ của gia đình, của bạn bè, còn chúng ta thì ngược lại. Mọi người đều cho rằng chúng ta không xứng với nhau, rằng đó chỉ là những cảm xúc vui đùa nhất thời. Nhưng cô gái vốn mong manh yếu đuối là em khi đó, mang trong mình một niềm tin mạnh mẽ vào chuyện tình của chúng mình. Em biết cuộc sống của em dễ chịu và vui tươi hơn khi có anh bên cạnh. Em biết đó thực sự là tình yêu. Vì lẽ đó sau này dù có gặp bao nhiêu cấm cản, em nhủ lòng sẽ yêu anh đến khi nào ta còn yêu…
Anh nhớ không những lần mình bên nhau, anh đã nói em nghe thật nhiều điều, về những yêu thương chân thành anh dành cho em, về niềm tin mối quan hệ sẽ lâu dài, về những lo âu một mai em không còn bên anh nữa,… Rồi anh khóc. Em ngốc nghếch chẳng biết an ủi anh như nào cho đúng, rồi cứ thế mình trong vòng tay nhau, khóc thật nhiều. Chúng mình khi ấy chẳng khác gì hai kẻ ngốc vì quá hạnh phúc mà lo sợ ngày mai niềm hạnh phúc sẽ không còn nữa.
Mình đã yêu nhau thật nhiều như thế…
Thế nên anh à, dù những nỗi buồn lúc nào cũng túc trực, dù những giận hờn là vô kể, dù em và anh hôm nay – đã chẳng còn là em và anh của hôm qua, dù tình yêu là thứ ngọt ngào đầy bất trắc, mọi âu lo vẫn sẽ đi qua rất nhanh, chỉ có tình yêu ở lại. Việc của chúng mình là không quên cách chúng mình đã yêu nhau thế nào thôi!
© Phương Thúy Nguyễn Đào – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.







