Phát thanh xúc cảm của bạn !

Blog Radio 54: Cà phê cuối chiều

2011-04-19 16:36

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh, Gà Quay


Trích đoạn Blog Radio 54: Cà phê cuối chiều
Chào mừng các bạn đến với Blog Radio số 54!

Hôm nay Blog Radio mang tới các bạn câu chuyện về cuộc sống của một cô nàng mạnh mẽ, cá tính nhưng cũng thật mong manh trong nhịp sống hiện đại - câu chuyện mang tên “Cà phê cuối chiều” gửi từ email của bạn Hà Nguyên ở đường Hà Nội – Thành phố Huế. Mời các bạn cùng lắng nghe và thưởng thức câu chuyện như một ly cà phê Blog Radio dành tặng các bạn vào ngày cuối tuần đầu đông hôm nay…

Cà phê cuối chiều

Hà Nguyên

Blog Radio - Tôi chấm dứt một ngày dài mệt mỏi và lê thê bằng việc nhấm nháp một tách cà phê. Đen, không đường, đắng và nhiều cặn, loại cà phê dở nhất mà tôi có thể tìm ra. Tôi thích thế, hay chỉ là thói quen đã lặp đi lặp lại từ 8 năm nay? Không chắc nữa. Tôi là một đứa con gái quái đản, lạnh lùng, tự cao, kiêu ngạo và hãnh tiến…không biết còn thêm tính từ gì nữa, đến giờ tôi mới chỉ nghe được có thế. Người ta nhìn vào những thói xấu của tôi, những sở thích lạ lùng và có phần man dại để lên án, chì chiết. Thế nên, tôi đã học được cách tự bảo vệ mình khỏi những lời đàm tiếu, tôi nhấm nháp tách đen dở thúi vào mỗi cuối ngày, như nhấm nháp những lời xấu xa làm tôi tổn thương. 8 năm nay tôi không khóc, tôi chỉ uống đen, viết nhăng nhít lên bất kỳ nơi nào có thể hiện chữ, ngủ một giấc vật vờ và sáng ngày ra, đôi mắt thâm quầng, tôi ngẩng đầu lên đối diện với mọi thứ.

Hôm nay mình chảy máu… Thằng Vespa trắng vụt qua, gương chiếu hậu vấp vào tay lái làm mình ngã. Ngã uềnh giữa đường, mặt đường nhựa nóng rát, da thịt nóng rát. Có mấy người chạy lại đỡ mình dậy, miệng càm ràm hộ mình thằng nhãi chạy ẩu. Chảy máu, xót, người dưng đâu thể xuýt xoa cho mình, mà, sao quay đầu đi đâu cũng thấy toàn người dưng thế này?

Sếp không hài lòng với kế hoạch even của mình. “Táo bạo quá, em cứ theo môtip lâu nay em làm cho anh, đừng biến thể, biến tấu, sáng tạo gì gì hết. Thế nhá, em có 3 ngày!”



Tôi làm việc cho một công ty truyền thông cỡ vừa. Tọa lạc trên một khu phố lắm bụi và tiếng xe cộ, công ty truyền thông có tên giao dịch nước ngoài là CIL này luôn bị đám mái đóng minijuyp quang quác là “có ít lương”. Tôi 26 tuổi, 2 bằng Đại học, 1 thạc sỹ truyền thông. Tôi thường đến công ty sớm nhất, nhận lịch gặp khách hàng ở phòng thư ký rồi biến ngay, liên lạc với sếp chủ yếu qua mail; hoặc đến muộn nhất, thời gian vắt từ sáng qua trưa, khi đám nhân viên văn phòng đang gặm KFC ngoài tiệm, cũng nhanh chóng nhận lịch rồi đi. Tôi chả sợ gì, chỉ là không muốn cuối ngày lại phải chiêu thêm cà phê vào tách. Tôi dành chủ yếu thời gian lượn lờ ngoài đường, vụt bắt ý tưởng- những ý tưởng ngỡ rằng vĩ đại lắm, vào thời điểm đó, sau mới nhận ra rằng chả có mấy giá trị, bởi sếp tôi là người cổ hủ, hâm mộ cuồng nhiệt triết thuyết ổn định của một triết gia tên gì tôi chả nhớ, sống vào thế kỷ 17 thì phải. Thế kỷ 17 thì làm gì có internet, nhưng thời đại này nó là một thứ không thể thiếu, và vì nó gắn liền với nhịp sống hiện đại, nên triết thuyết ổn định của ông ta không hợp lý tí nào, hoàn toàn không chấp nhận được. Tôi vẫn còn ở dưới trướng sếp vì sếp là người duy nhất, khi tôi đến nộp hồ sơ xin việc, không nhìn hau háu tôi từ dưới lên trên, cũng không chụt choẹt em à em ơi, không bảo tôi đến bàn thảo công việc lúc đèn đường đã sáng ngọn…

Thế giới truyền thông là một thế giới phức tạp, nhất là trong ngành quảng cáo, even. Thi thoảng tôi vẫn phải vờ xin lỗi khách hàng, e lệ khẽ khàng đứng lên, để rồi khi khuất tầm mắt khách liền chạy ù vào phòng vệ sinh, nôn mửa ầm ĩ. Đi ra vẫn là tôi nhẹ nhàng, cười mủm mỉm. Chấp nhận cho được việc, vì nó đã thành quy luật bất thành văn, nhưng thế thôi, không hơn. Có lần thằng trưởng đại diện hãng điện thoại nổi tiếng đã lãnh một cái tát nảy lửa vì tội dám lợi dụng lúc mời rượu để vuốt ve tôi. Và vì cái tát đó, công ty tôi phải chịu mất hợp đồng. Khi tôi đến gặp sếp vào sáng hôm sau đã thấy đám mái già vừa tô son trét phấn vừa bàn tán chuyện tôi sẽ bị đuổi việc, hoặc ít nhất cũng cắt lương thưởng mấy tháng. Tôi có sợ gì đâu, tôi không phải là người kém cỏi, tự tin rằng có quăng quật đâu cũng không chết đói, tôi bước vào phòng sếp, ngó nghiêng mấy bức tranh chép Goya, mỉm cười với bức ảnh đứa con gái sún răng trên bàn làm việc của sếp. Sếp đứng sau lưng từ bao giờ, ngoảnh lại đã thấy sếp nhếch mép: “Chuyện thế nào kể đi cô bé!” Tôi kể, thậm chí còn thêm động từ mạnh để diễn tả uy lực cái tát của tôi. Xong, đợi. Sếp ngó tôi một lúc, với tay qua cái bàn lộn xộn giấy tờ lấy bảng phân công công tác trong tháng, đưa cho tôi: “ Em đi Sài Gòn 2 tháng, làm việc với đối tác trong đó. Nhớ, lần sau tát nhẹ thôi, công ty không có khoản trả tiền thuốc.”

***
2/10: Mình kéo vali qua cửa sân bay. Ồn quá, giọng miền Nam vo ve như muỗi, hình như mình là người duy nhất đứng một chỗ ngó nghiêng thế này. Ai cũng chạy như điên, bỗng dưng thèm ăn phở, tô phở nóng, húng láng và ớt xiêm cay lòi mắt giữa sân bay tấp nập này chả liên quan gì với nhau. Thế nhưng thèm, thèm quá. Mình nuốt nước miếng đánh ực, định ngó nghiêng lúc nữa mới về khách sạn, nhưng đội quân taxi kéo đến, mình leo đại lên một chiếc, phóng vèo cái đã tới nơi. Anh tài bảo mình hên, hôm nay không tắc đường. Một trăm hai mươi nghìn. Anh bồi khách sạn chạy ra xách vali lên phòng, giao chìa khóa, dặn mình có gì cứ gọi. Năm chục.

Sài Gòn ồn ào, những cung đường như rắn, trai gái quấn quít tự nhiên. Sài Gòn rất bức, cảm giác thiếu không khí có thể gọi rõ thành tên, những mảng lưng đen thui bóng nhẫy, những mảng đùi trắng phốp, những khuôn mặt vêu vao…Tôi lang thang nguyên đêm đầu tiên ở Sài Thành, xì xụp đủ các món ăn Ta Tây Tàu, thinh thích một anh chàng nấu món hủ tiếu có mùi thơm đặc biệt. Anh chàng đội cái nón trắng đầu bếp, có hàng ria mép mờ mờ, mắt híp một mí, đảo tay rất điệu nghệ trên cái chảo nông lòng, mùi thơm dần tỏa ra. Vừa ăn vừa ngắm kể cũng thú. Rồi khi trả tiền, hình như đoán biết được sự chú ý của tôi, hay tại tự tin quá vào “nhan sắc”, anh ta cười rõ tươi, hẹn tôi lại quán vào một ngày gần đây bằng cái giọng Tàu trọ trẹ. Tôi phát hiện răng anh ta không đều, thậm chí còn có cái nanh bọc vàng. Tôi bước ra khỏi quán.

Nói chung tôi không phải là mẫu con gái truyền thống. Tôi không ngại ngần nói lời yêu với người tôi thương, tôi ghét cái kiểu yêu ỡm ờ nửa vời sơcua, tôi sẵn sàng chủ động hôn người đàn ông của mình. Tôi là người dễ dàng nhưng không dễ dãi, tôi vị tha, vì tôi hiểu người ta thường gặp phải những tình huống không mong muốn như thế nào. Nhưng tôi thường chìm trong những giấc mộng ký ức, vẫy vùng một mình, cào xé một mình, gầm gừ một mình.

… Tôi yêu khi vừa bước chân vào cánh cổng Đại Học. Mối tình đầu, 18 tuổi, sâu, không thành - dĩ nhiên, bao nhiêu người trên thế giới này chứ chẳng riêng tôi. Người đàn ông đó hơn tôi một giáp, là đại diện hãng mỹ phẩm của Pháp, tôi quen trong một lần xớn xác vào xin thực tế. Tôi yêu đôi mắt xanh của anh ta, đến nỗi có thể ngồi lặng hàng giờ mà ngắm những dòng cảm xúc trong đôi mắt đó. Mắt xanh của tôi lai Pháp, gốc Việt, sang đây đã 7 năm, nói tiếng Việt rất sõi và yêu rất khéo. 18 tuổi, tôi cứ ngỡ yêu khéo là một thứ bản năng, ông trời tạo ra để người đàn ông làm cho người đàn bà hạnh phúc. Sau này, khi Mắt xanh về nước, lẳng lặng, không nói một lời chia tay, tôi mới vỡ lẽ yêu khéo là một cái tài riêng không phải ai cũng có, nó có khả năng làm tê dại trái tim người đàn bà, bắt cô ta phải vật vờ đi tìm sự giải thoát suốt cả cuộc đời. Anh ta thường ôm tôi từ sau lưng bằng cánh tay ấm chắc, hôn tôi rất sâu, mùi anh ta rất nồng, nói những lời có cánh, trừ lời yêu… Thế, anh ta lẳng lặng ra đi để lại cho tôi chừng ấy ký ức. Một vài người bạn của anh ta bảo tôi Mắt xanh đã có gia đình bên Pháp. Tôi tin, nhưng trái tim bị tổn thương của tôi không cho phép tôi chấp nhận điều đó. Tôi sang Pháp, 18 tuổi, tôi đi tìm một câu trả lời. Tôi điên rồi, thật thế, tôi kiêu hãnh quá, mà cũng mong manh quá, tôi đi với hộ chiếu du lịch, một thân một mình, tiếng Pháp một chữ bẻ đôi cũng không biết. Người bạn cho tôi địa chỉ công ty của Mắt xanh đã cẩn thận nhờ người nhà đón tôi từ sân bay và chăm sóc tôi những ngày ở đó. Cuối cùng tôi gặp được Mắt xanh, không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt đó, cay đắng nghe anh ta bảo chưa bao giờ nói yêu tôi, chưa bao giờ nghĩ sẽ duy trì quan hệ lâu dài với tôi. Tôi về, thế là đủ. Tôi kiêu hãnh lắm, mà cũng mong manh lắm. Tôi không đủ sức nguyền rủa, chửi bới anh ta, tôi không muốn mọi người biết rằng tôi bị phụ tình. Từ đó, tôi có thói quen uống đen hạng bét vào mỗi cuối ngày. 8 năm, tôi kiêu hãnh lắm, mà cũng mong manh lắm…



Yesterday Coffee nằm sâu trong một con hẻm nhỏ. Con hẻm hun hút và cong queo tưởng như chẳng có gì hấp dẫn lại mở ra một không gian thoáng đãng đến không ngờ. Yesterday đủ sang cho những doanh nhân đến bàn thảo công việc, đủ tĩnh để những người cô đơn gặm nhấm nỗi buồn, đủ lãng mạn cho những đôi tình nhân. Hôm nay tôi có hẹn với khách hàng chưa biết mặt, nhắn nhe đặc điểm nhận dạng rồi kêu taxi tự tìm đến. Áo màu ghi, cà vạt đen, để túi xách bên tay trái. Anh ta đang khuấy ly cà phê, đen hay nâu, xa quá tôi nhìn không rõ, khuôn mặt nghiêng nghiêng như đứa trẻ thích thú lắm trước một món đồ chơi mới lạ. Không thể tin được đây là nhân vật một tay làm nghiêng ngả hầu hết các công ty truyền thông ở Sài Gòn vì những hợp đồng béo bở nhưng khó nhằn. Lịch thiệp kéo ghế mời tôi ngồi, mùi CK Euphoria thoang thoảng, cái răng khểnh thi thoảng lại tươi rói trong một mẩu chuyện ngộ nghĩnh. Buổi làm việc chưa đi đến đâu, hôm nay mới chỉ dừng lại ở ra mắt xã giao. Tôi sẽ ở lại đây 2 tháng để thương thảo và tiến hành công việc.

7/10: Một tuần ở Sài Gòn. Những cơn mưa bất chợt không quen, mình chúa ghét cái gì không quen. Hôm nay khách sạn bị cúp điện, máy nổ không hiểu sao cũng không chạy được. 2 tiếng liền bị giam trong bốn bức tường, nặng nề với bản kế hoạch chưa hoàn thành và cái tính hiếu thắng của mình. Lúc sáng Răng khểnh đến, đọc qua cái kế hoạch tâm huyết trên bàn làm việc rồi ném bộp xuống, nhếch môi chế giễu: “Em chỉ có thế này thôi ư?” Đây là lần thứ 4 anh ta từ chối bản kế hoạch, tức điên lên, mặt đỏ như gà chọi, mình gom chút bình tĩnh cuối cùng nhỏ nhẹ: “Anh còn yêu cầu thêm gì nữa?” “Tôi muốn sự đặc biệt, bản kế hoạch thế này tôi có thể nhặt lên từ sọt rác trong văn phòng tôi, đầy!”



Gần 2 tháng ở đây, tôi đã chinh phục được bộ não của Răng khểnh khó tính, và cả trái tim của anh nữa. Tôi thỏa mãn lòng kiêu hãnh của mình. Răng khểnh ngỏ lời với tôi cũng ở Yesterday, vào một ngày Sài Gòn mưa ồn ã. Tôi từ chối lời yêu trong tiếng piano từng giọt, từng giọt. Buồn. Cả Răng khểnh và tôi. Vết cắt xưa đã liền sẹo lâu rồi, nhưng vẫn là vết cắt mà mỗi lần nhớ lại, tôi đa nghi với tình yêu thêm một chút, tôi quái đản với những ước vọng yêu thương của chính mình thêm một chút, khắt khe với người yêu mình thêm một chút. Tôi kể cho Răng khểnh nghe về tôi, về Mắt xanh, về những giấc ngủ chập chờn…Răng khểnh tự tin bảo chắc chắn tôi đã yêu anh rồi, chỉ là tôi khăng khăng không chịu nhận ra mà thôi, rằng anh sẽ đợi để tôi tự vật lộn với cảm xúc của mình. Anh là một người đặc biệt, khác xa với những gã trai tơ có, già có vo ve bên tôi bấy lâu nay. Anh kìm hãm được những điên loạn trong tôi, biết cách kích thích tôi, chọc cho tôi đến phát điên lên….Anh làm cho ly cà phê cuối ngày không còn tác dụng nữa, tôi viết lăng nhăng nhiều hơn, ngay cả ở những nơi không hiện được chữ. Thế nhưng tôi vẫn từ chối, trái tim đa nghi tự nhủ rằng đấy không phải tình yêu, chỉ là thứ cảm giác thoáng qua nhất thời mà thôi.

Tôi về Hà Nội, được nghỉ phép 1 tuần sau chuyến công tác dài. Hà Nội cũng sôi động, nhưng cái sôi động bên ngoài không át được hương thơm cổ kính bên trong. Tôi lại lang thang trên những con đường quen, tôi thích những thứ quen thuộc. Tôi lao xe như điên, uống cà phê đến nỗi da xạm đi, ùa vào những pub ầm ào mở tiếng nhạc nghe như còi chữa cháy. Nốc rượu. Nhảy nhót cuồng loạn. Thì tôi là một đứa quái đản, tôi âm thầm với tôi, một mình, trong đêm, còn ban ngày, như thế này, váy ngắn áo quây, ngẩng đầu kiêu hãnh. Răng khểnh là ai mà có quyền năng làm đảo lộn cuộc sống của tôi? Răng khểnh đâu có đủ năng lượng để đốt cháy đi những trang quá khứ của tôi? Tôi mạnh mẽ. Không, tôi mong manh lắm, Răng khểnh có đủ kiên nhẫn ấp ôm che chở tôi suốt đời không? Vì tôi quá kiêu hãnh, tôi lại càng dễ tổn thương, tôi càng tỏ ra lạnh lùng. Tôi yếu đuối, tôi chỉ là một đứa con gái yếu đuối quẩn quanh trong cái vỏ dày cộp chính mình tạo ra, để che giấu đi nước mắt bên trong, để đời không quật ngã được mình. Tôi đi ngủ với giấc mơ chập chờn tiếng piano, Răng khểnh tươi rói và những trang giấy nhăm nhít chữ.

Răng khểnh gửi mail cho mình, chẳng viết gì, một trang giấy trắng. Mình hiểu ý, Răng khểnh muốn mình viết lên trang giấy đó. Viết gì đây nhỉ. Mình nhớ Yesterday chiều mưa ồn ã. Mình muốn trở lại Sài Gòn. Mình nhớ mùi CK Euphoria ấm áp. Mình nhớ……nhớ…….nhớ……..nhớ…/

Blog Radio thực hiện theo truyện ngắn cùng tên của Hà Nguyên – Đường Hà Nội – Thành phố Huế

Cảm nhận về bài viết mời bạn gửi theo mẫu sau hoặc gửi bài viết, đường link blog muốn chia sẻ về địa chỉ blogviet@vietnamnet.vn (vui lòng gõ Tiếng Việt có dấu để phản hồi của bạn sớm được đăng)

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Em yêu anh khi trái tim anh chẳng còn vẹn nguyên (Love Radio)

Em yêu anh khi trái tim anh chẳng còn vẹn nguyên (Love Radio)

Hoa hồng thì phải có gai, trăng có khuyết thì vào ngày mười lăm trăng mới tròn, cái dễ khắc sâu thì lại là cái tàn nhẫn, tình yêu đẹp quá thì chưa hẳn là yêu.

Xa anh mùa nào cũng là mùa đông (Love Radio)

Xa anh mùa nào cũng là mùa đông (Love Radio)

Thật kì lạ là khi hoài niệm, con người ta lại luôn nhớ về những kỉ niệm buồn đầu tiên. Cũng như người ta thường ấn tượng với cái man mác buồn của mùa đông hơn là ánh nắng gắt gỏng của mùa hạ. Ai biết được, bởi đã buồn thì lại dễ khắc sâu, đã khắc rồi lại chẳng thể xóa nổi

Blog Radio 639: Đi tìm ký ức

Blog Radio 639: Đi tìm ký ức

Ký ức là thứ em chỉ có thể nhìn thấy, chứ không thể chạm vào.

Replay Blog Radio: Người quan trọng nhất cuộc đời

Replay Blog Radio: Người quan trọng nhất cuộc đời

Điều quan trọng là bạn đang được sống trong tình yêu thương từ NHỮNG NGƯỜI QUAN TRỌNG NHẤT.

Thế giới hơn 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn

Thế giới hơn 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn

Nhiều khi thèm cảm giác được yêu một người. Thèm một bờ vai an toàn chắc chắn ở cạnh bên, một nụ cười để dành cho những ngày mưa không còn khiến lòng tái tê đầy trống vắng để biết ngoài kia cuộc đời bộn bề nhưng nơi ấy vẫn dành riêng cho mình một khoảng trời bình yên.

Yêu đơn phương một người đơn phương

Yêu đơn phương một người đơn phương

Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: "Cảm giác đau lòng nhất là yêu đơn phương một người đơn phương", và hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong chính cái vòng luẩn quẩn ấy.

Những khuyến cáo của Bộ Y tế trong việc phòng tránh dịch viêm đường hô hấp cấp do virus Corona chủng mới (nCoV)

Những khuyến cáo của Bộ Y tế trong việc phòng tránh dịch viêm đường hô hấp cấp do virus Corona chủng mới (nCoV)

Hãy trang bị những thông tin chính xác, khoa học từ những nguồn tin chính thống, uy tín để bảo vệ sức khỏe cho bản thân và gia đình.

Bạn sẽ hiểu rõ hơn về virus Corona chủng mới (nCoV) khi đọc những câu hỏi đáp dưới đây

Bạn sẽ hiểu rõ hơn về virus Corona chủng mới (nCoV) khi đọc những câu hỏi đáp dưới đây

Trong bối cảnh dịch viêm đường hô hấp cấp do virus Corona chủng mới (nCoV) gây ra ngay càng diễn biến phức tạp, nhiều người đặt ra những câu hỏi về chủng virus mới này.

Giữa 'tâm bão' Corona, xem ngay những bộ phim này để hiểu hơn về thảm họa dịch bệnh

Giữa 'tâm bão' Corona, xem ngay những bộ phim này để hiểu hơn về thảm họa dịch bệnh

Muốn biết Corona và những đại dịch nguy hiểm đến mức nào, hãy xem ngay những bộ phim này.

Blog Radio 638: Cô gái đến cùng cơn mưa

Blog Radio 638: Cô gái đến cùng cơn mưa

Những cơn mưa mang em đến với tôi và niềm tin mãnh liệt đã giữ em ở lại bên tôi.

back to top