Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bao giờ cho đến Trung thu của những ngày xưa ấy?

2019-09-13 01:30

Tác giả: Lan Anh Nguyễn


blogradio.vn - Phố xá xa hoa, đường phố tấp nập, dòng người vội vã, thật sự muốn chậm lại một chút để nhớ về những ngày xưa, những ngày còn thơ bé.

***

Mỗi ngày, khi đi qua những con đường lớn của thủ đô, con lại nhìn thấy những gian hàng bán bánh trung thu lớn nhỏ san sát nhau, với những thương hiệu khác nhau. À thì ra Trung thu đã đến rất gần rồi đó mẹ à! 

Nhớ ngày còn bé, mẹ thường chở con lên phố, mua những chiếc đèn ông sao có 5 nghìn, những chiếc mặt nạ Tôn Ngộ Không bằng giấy nhựa. Khi ấy, con thấy hạnh phúc lắm, niềm hạnh phúc của một đứa trẻ được tặng quà vậy, dù những món đồ ấy mua về xong cũng chỉ để nghịch vài ba hôm rồi lại biến mất đâu đó, nhưng thật sự nó là niềm vui, niềm hạnh phúc mỗi khi dịp Thu về. 

Năm con học lớp 5, vì chở con lên phố mua đèn, trên đường về hai mẹ con gặp phải trận mưa lớn tầm tã, rồi không biết tạt té vào đâu phải hơn 1 tiếng mới về đến nhà. Đó là kỉ niệm con còn nhớ mãi. Ngày ấy nhà mình không khá giả gì nhiều, nhưng lúc nào cũng muốn con được đầy đủ, hạnh phúc như chúng bạn. Ngày ấy, những món đồ chơi tuy thủ công, rẻ tiền và hay hỏng nhưng sao con thấy trong đó chứa đựng rất nhiều những tình cảm, những ước mơ, những khát vọng của tuổi mới lớn mẹ à. 

trung thu

Bây giờ, con đã lớn, cũng đi qua 22 năm cuộc đời, con chẳng còn thấy hứng thú gì mỗi khi Trung thu về nữa cả. Có lẽ vì con quá mải mê với những xô bồ của cuộc sống hay chăng? Hiện giờ mua đồ chơi dễ lắm, trên phố Hàng Mã cũng rất nhiều, hoặc gần nhà mình cũng vô số, bánh trung thu cũng nhiều loại, nhiều vị, nhiều thương hiệu. Nếu như ngày xưa mẹ phải cân nhắc để mua cái bánh nướng nhân thập cẩm, dù ngọt khé cổ, mà con vẫn mong ngóng, thì giờ đây, nhiều nhân ngon hơn, nhiều hương vị hơn, giá cả cũng nhiều loại và có thể mua được ở nhiều nơi.

Nhưng con thật sự vẫn nhớ ngày xưa, lúc mà con vẫn chưa phải bận tâm nhiều về cuộc sống này đến thế, chỉ cần ngồi sau xe đạp của mẹ là cả Trung thu đã ở trong tay con rồi. Hiện giờ, ở thủ đô hoa lệ, con thấy xa lạ, nhớ nhà và chỉ muốn chạy về bên mẹ, cùng nhau quây quần để ôn lại những kỉ niệm ngày xưa. Nhưng buồn hơn, con đã lớn, không thể quấn lấy mẹ như trước kia được nữa rồi.

Con biết mình đã lớn là khi mẹ không còn gọi điện thường xuyên mỗi khi về muộn nữa. Là khi con ốm phải tự mua thuốc, tự chăm sóc mình chứ không thể ngóng trông mẹ như trước. Con lớn rồi khi mẹ vẫn thường hỏi con khi nào mới có người yêu, khi nào mới lấy chồng. Con lớn khi trung thu không đòi mẹ mua đèn, mua bánh mà con mang về cho mẹ 2 cặp bánh trung thu khiến mẹ vui vẻ cả ngày, nhưng vẫn trách con “mua nhiều tốn tiền”. 

trung thu

Càng lớn, con càng đi xa với những ước mơ và hoài bão khác nhau. Mẹ lúc nào cũng chắc con cuối tuần rảnh thì về, bố mẹ ở nhà chắc hẳn rất cô đơn nhỉ? Con cũng chỉ muốn bỏ lại hết những mệt nhọc của cuộc sống, trở về nhà trong vòng tay mẹ, ăn những món tuy đơn giản mà chan chứa tình yêu, tình thân, tình gia đình. Nhưng cuộc sống cứ cuốn con đi như vậy, để khi nhìn lại thì thấy cuộc đời đã lấy đi của mẹ quá nhiều. Lại một mùa Trăng nữa sắp đến, ước gì con cứ mãi là đứa trẻ trong vòng tay mẹ, cùng mẹ lên phố, mua một chiếc đèn 5 nghìn mà như ôm trọn cả vầng trăng. Mà cuộc sống đâu vậy mãi được, ai cũng phải lớn, phải trưởng thành, phải đi xa để có một ngày quay lại khiến mẹ tự hào đúng không? 

Phố xá xa hoa, đường phố tấp nập, dòng người vội vã, thật sự muốn chậm lại một chút để nhớ về những ngày xưa, những ngày còn thơ bé. Nhưng chẳng ai lại sống mãi với quá khứ được, con thì ngày một lớn, mẹ thì lại một ngày già đi. Phải chi thời gian có thể dừng lại một chút, để người ta được sống mãi với những kí ức ngọt ngào hay hôm qua, để con người không phải lo lắng, bận tâm về những chuyện của ngày mai, để ngày hôm nay mãi là niềm hạnh phúc, và để không hôm nay không phải nói lời chia ly?

Ước gì ngày mai ngủ dậy là thấy mình được nghe tiếng gà gáy, tiếng chim hót, nằm trong vòng tay của mẹ như ngày còn thơ bé. Phải chăng có thể mãi ở nhà với mẹ mà không phải đi xa, vì cuộc sống này vốn dĩ quá nhiều mệt mỏi không điểm tựa nữa rồi. Mẹ ơi, mùa Trăng này, con sẽ về, dù là xa xôi, dù là nhiều công việc, dù là bao gian nan, chắc chắn con sẽ về, để có thể tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn và sự bình yên của một Trung thu dường như con đã bỏ quên trong dĩ vãng.

© Lan Anh Nguyễn – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Chuyến xe nào đưa ta về với ngày xưa

Lan Anh Nguyễn

Mỗi kết thúc đều hạnh phúc, nếu không hạnh phúc, nó chưa phải kết thúc

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Xin lỗi vì em không thể chờ đợi anh nữa rồi

Xin lỗi vì em không thể chờ đợi anh nữa rồi

Em xin lỗi vì không thể chờ đợi anh về sau mỗi giờ tan ca nữa, em xin lỗi vì không thể chờ đợi tin nhắn của anh mỗi ngày, em xin lỗi vì không thể bên cạnh anh nữa. Nhưng hơn hết, em cần dành một lời xin lỗi cho bản thân mình, vì đã quên chăm sóc, quên yêu thương chính bản thân trong một thời gian dài vừa qua.

Em từng yêu tôi chưa 'Mắt biếc'?

Em từng yêu tôi chưa 'Mắt biếc'?

Tình yêu phải xuất phát từ rung động có thật ở cả hai phía thì mới là tình yêu, thì mới “lành lặn”, cố chắp vá hay níu kéo cầu cạnh chỉ khiến cho đoạn tình cảm thêm tàn tật, thương tâm

Chọn người mình yêu hay chọn người yêu mình

Chọn người mình yêu hay chọn người yêu mình

Gặp câu hỏi này, nếu là lúc trước thì mình còn tò mò, nghĩ ngợi, hay lướt xem ý kiến của người-đi-trước, đánh giá xem cái nào được bình chọn nhiều hơn. Nhưng hiện tại khi được hỏi đến, chỉ thấy buồn cười.

Cô đơn là 'món quà' của tuổi trưởng thành

Cô đơn là 'món quà' của tuổi trưởng thành

Mỗi ngày đều cố gắng phấn đấu, học hỏi để hoàn thiện mình hơn. Học cách yêu bản thân mình hơn. Không phải ai cũng thích một mình và không phải ai cũng muốn chọn cô đơn một mình để làm bạn. Nhưng hãy xem một mình chính là món quà của sự trưởng thành để thanh xuân của bạn luôn vui vẻ và đáng nhớ.

Cậu sẽ không bao giờ biết tớ vẫn đợi cậu

Cậu sẽ không bao giờ biết tớ vẫn đợi cậu

Trở về hiện tại, tôi đang ở trong thư viện nhìn bầu trời trong xanh cao vút qua ô của sổ thư viện. Nắng tháng Tám vẫn lạ lùng như thế, vừa ấm áp vừa tươi mát vô cùng. Tôi nhắm mắt lại khẽ thầm thì “Khoa ơi, chỉ một lần duy nhất thôi, cho tớ tin rằng trên đời này phép màu tồn tại. Tớ vẫn sẽ đợi cậu nhưng lần này tớ không để cậu biết đâu, chỉ mình tớ chờ đợi là đủ rồi”.

Trong vòng tay mẹ

Trong vòng tay mẹ

Dường như lúc đó, cả thế gian này chỉ có nụ cười của mẹ mà thôi.

7 đặc điểm trí tuệ của người gặp nhiều thuận lợi và may mắn trong cuộc sống

7 đặc điểm trí tuệ của người gặp nhiều thuận lợi và may mắn trong cuộc sống

Cùng theo dõi bài viết dưới đây để xem những đặc điểm gì có thể khiến cho cuộc đời chúng ta luôn gặp may mắn, thuận lợi.

Tâm tình khi yêu biết bao nhiêu là đủ

Tâm tình khi yêu biết bao nhiêu là đủ

Em nở nụ cười ấm áp Anh đắm chìm trong ánh mắt em mơ.

Em cũng thích anh rồi

Em cũng thích anh rồi

Anh ơi, em nghe rõ Anh nói thích em rồi.

back to top