Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa Trung thu năm ấy

2018-09-24 14:02

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi nhớ mãi cái hình ảnh ba đi cây xe cup 50 trên tay lái là tiếng nhạc từ cái lồng đèn kêu từ đầu ngõ xóm vô tới nhà. Tôi cười, mẹ tôi cũng cười hình ảnh đó mỗi khi nhớ lại tôi vẫn còn nghẹn ngào vì cái hạnh phúc ấm cúng rất đời thường của một gia đình nay không còn nữa.

***

blog radio, Mùa Trung thu năm ấy

Chúng ta đang sống trong những ngày vô cùng rộn ràng của mùa Trung Thu năm 2018. Cũng lâu rồi không thật sự tha thiết với cái không khí náo nhiệt này, kể ra cũng 26 xuân xanh thì còn mong muốn chi nữa vào những ngày này cơ chứ. Chiều chạy xe đi làm về người vừa mệt vừa áp lực nhưng hai bên đường lại náo nhiệt vui vẻ trống Lân như thế tự dưng cảm giác trong lòng cũng lắng dịu hẳn đi.

Tấp xe vô một quán coffee lề đường ngồi coi bọn nhóc múa Lân. Thôi thì đủ thể loại từ Lân giàn, Lân nhạc, Lân vải, rồi tới cả những đầu Lân làm từ thùng mì tôm của những cậu cu 4 hay 5 tuổi. Lật lại trí nhớ Trung Thu của bản thân vào những năm về trước, kí ức chạy chậm hiện lên nhưng một cuốn phim dài đầy màu sắc.

Năm đó quê tôi còn nghèo lắm, chưa có đường nhựa vẫn còn những mảng dính đất đỏ từ những trận mưa thu đầu mùa. Chúng tôi hăm hở chạy theo những con Lân đủ màu sắc từ thị trấn xuống, một năm chỉ đợi một lần để xem cái không khí náo nhiệt ấy. Không chỉ lũ nhỏ chúng tôi mà cả người lớn cũng hồ hởi chạy ra đường xem Lân thị trấn mỗi khi nghe tiếng hò hét trên cái xe tải cũ kĩ của hội múa Lân. Những con Lân đủ màu sắc được kết từ những dây ni lông nhựa mỗi khi lắc qua lắc lại là nó rũ ra trông hấp dẫn lắm. Người người nhà nhà mở to cửa đợi Lân vô nhà, mấy chú trong xóm còn ra vẫy tay cho đoàn Lân vô nhà mình mỗi khi nó múa ở nhà nào quá lâu. Vẫn nhớ như in tôi và con bạn thân gần nhà có tính sợ Ông Địa, mỗi khi Ông Địa vô quạt là lại khóc ré lên, cái thói quen tuổi thơ nực cười đó giờ tôi vẫn còn giữ gìn nguyên vẹn kể cũng không hiểu nổi bản thân mình.

Những mùa Trung thu của những năm chúng tôi lên 7 lên 8 chưa có lồng đèn chạy pin như bây giờ, tràn ngập khắp các cửa hàng tạp hóa là chiếc đèn ông sao được chắp vá từ những mảnh giấy dẻo bóng 5 màu. Lúc đó không phải đứa nào cũng được gia đình mua cho một cái nên chúng tôi những đứa trẻ trong xóm thường chơi chung với nhau. Tôi có lồng đèn thì tụi nó kiếm đèn sáp. Ngày xưa để cây đèn sáp vô trong lồng đèn ông sao tương đối vất vả, mùa thu gió tương đối nhiều chỉ cần một đợt gió nhẹ thì coi như cái đèn tối thui nên cái đứa chịu trách nhiệm cầm đèn giống người hùng lắm, cầm sao mà gió thổi không được tắt thì lần sau mới được cầm nữa.

blog radio, Mùa Trung thu năm ấy

Giai đoạn đó chúng tôi cũng tương đối lớn lên có thể biết cách giữ gìn cái lồng đèn để chơi nhưng mấy nhóc nhỏ hơn khoảng 5 hay 6 tuổi thì cây đèn sáp ngã cháy mất lồng đèn không biết bao nhiêu lần, mà đã cháy thì mất chơi. Có một lần tôi cũng làm cháy mất cái lồng đèn do cái tội tranh cầm đèn đi trước thế là về nhà khóc nức nở không ăn không uống cả ngày. Lúc đó tôi con một nên ba tôi xót con mới lên thị trấn dùng một phần tư số tiền lương mới nhận để mua hẳn cái đèn lồng chạy pin cho tôi.

Tôi nhớ mãi cái hình ảnh ba đi cây xe cup 50 trên tay lái là tiếng nhạc từ cái lồng đèn kêu từ đầu ngõ xóm vô tới nhà. Tôi cười, mẹ tôi cũng cười hình ảnh đó mỗi khi nhớ lại tôi vẫn còn nghẹn ngào vì cái hạnh phúc ấm cúng rất đời thường của một gia đình nay không còn nữa. Lúc đó trong xóm tôi oai phong lắm vì chỉ có mình mình có lồng đèn chạy pin vừa sáng không bị cháy lại còn hát bài trung thu. Mấy đứa nhỏ nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ lắm thế là tôi ra vẻ ta đây đứa nào nghe lời tao thì tao cho chơi cùng, nghĩ lại không hiểu sao lúc đó mình lại phách lối và đáng yêu như thế chứ.

Những mùa Trung Thu sau đó mỗi năm tôi đều có đèn lồng chạy bằng pin như một món đồ chơi trân quý mà ba mẹ thưởng cho thành tích học tập của cả năm đó. Cũng không nhớ rõ từ lúc nào tôi đã không còn háo hức chờ chiếc lồng đèn kêu nhạc của ba, không còn nắm tay lũ bạn e rè chạy theo đoàn Lân mỗi khi mùa Trung Thu đến.

26 tuổi lần đầu tiên sau bao nhiêu năm tôi ngồi lại nhớ về những kỉ niệm của những mùa Trung Thu trong cái xóm nghèo cơ cực, nhớ lại cái cảm giác ấm cúng của gia đình và nhớ lại mình đã từng có một tuổi thơ bình yên như thế!

© Nguyễn Lê Quỳnh My – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không được bỏ cuộc

Không được bỏ cuộc

Những người mà ít nhiều kém may mắn kém khả năng hơn nhiều người. Nhưng rồi sao, nhưng rồi họ đã mạnh mẽ đứng lên họ đã quyết tâm đến cùng, với họ thì dường như những khó khăn phải dừng bước những khó khăn phải buông xuôi trước họ, bởi vì tất cả họ đều có quyết tâm rất lớn ấy, là không được bỏ cuộc.

Nơi cỏ mọc xanh rì

Nơi cỏ mọc xanh rì

Người ta vẫn thường khen má giỏi, nhưng má khiêm tốn: “Tôi chỉ đang sống thôi mà.” Nhưng tôi biết má sống không chỉ cho má mà còn cho nhiều hơn một người, đó là chúng tôi. Rằng một điều hiển nhiên mà cả xóm đều biết, nhờ má mà có những mùa nước lũ không ai bị bỏ lại.

Bạo lực tinh thần có biểu hiện thế nào?

Bạo lực tinh thần có biểu hiện thế nào?

Những lời nói, cử chỉ, sự thờ ơ, ám thị, khinh miệt hay hạ thấp người khác một cách có chủ ý và lặp đi lặp lại cũng có thể trở thành một hình thức bạo lực tinh thần.

Ta tìm kiếm điều gì ở tình yêu tuổi 22

Ta tìm kiếm điều gì ở tình yêu tuổi 22

Điều quý giá nhất chúng tôi dành cho nhau có lẽ là sự thấu hiểu và sẻ chia, những điều chẳng thể nhìn thấy bằng mắt thường. Chỉ khi thực sự bước vào căn nhà tâm hồn của đối phương, kiên nhẫn soi chiếu từng ngóc ngách, dành thời gian lặng lẽ quan sát, ta mới có thể hiểu được.

Nếu có thể hãy chọn thứ tha

Nếu có thể hãy chọn thứ tha

Anh nói nó nếu có thể nếu nó có thể tha thứ được để trái tim nó sẽ ấm áp hơn, để nó biết cuộc sống này còn rất nhiều tình người còn rất nhiều tình thương xung quanh nó, vì nó xứng đáng được yêu thương vì nó xứng đáng với một cuộc sống tốt nhất, mà chỉ chính nó mới làm đươc điều đó.

Thằng ăn học

Thằng ăn học

Cái giấy tốt nghiệp đại học mà người ta vẫn gọi là bằng cử nhân đối với những đứa dân tỉnh lẻ như nó thực ra là tờ giấy mỏng tang đóng trong khung gỗ rẻ tiền mẹ nó mua ở chợ chiều. Thằng Cường không treo mà nó cuộn lại, cất trong túi áo cũ như giữ một món nợ chưa trả.

Mưa xuân

Mưa xuân

Mưa xuân mưa xuân yêu mưa xuân Đôi mắt biển xanh thuyền đậu vắng Mới lớn nên hay cười uỷ mị Ai biết lòng ai như triết nhân

Con đường ngắn nhất

Con đường ngắn nhất

Lâm đi theo con đường tắt để nhanh giàu và thăng tiến, lợi dụng mối quan hệ và chức quyền, nhưng cuối cùng bị phát hiện sai phạm, mất gia đình và tự do. Truyện nhấn mạnh: “Con đường ngắn nhất không phải là con đường đúng nếu thiếu đạo đức và cống hiến cho đời.”

Người làm được 3 điều này khi 40-55 tuổi thực sự rất khôn ngoan, đáng nể

Người làm được 3 điều này khi 40-55 tuổi thực sự rất khôn ngoan, đáng nể

Làm được 3 điều này, bạn sẽ thấy mình an yên với hiện tại, không tự tiêu hao, không lo lắng.

Mùa hè năm ấy, ve chưa kịp hét hết khúc chia ly

Mùa hè năm ấy, ve chưa kịp hét hết khúc chia ly

“Phượng Hồng”, bài hát gắn liền với bao thế hệ học trò. Nhưng với cô, nó không chỉ là âm nhạc, mà là hồi ức. Là thanh xuân. Là một người. Là mối tình non dại chỉ mới chớm nụ mà chưa bao giờ nở.

back to top