Phát thanh xúc cảm của bạn !

Trung thu và mơ ước của em

2018-09-23 08:01

Tác giả:


blogradio.vn - Mỗi năm một lần được đốt lồng đèn, ăn miếng bánh trung thu cùng cha mẹ và các bạn cười vang vang. Chúng em sẽ ngồi ngắm những ngọn nến nổ lách tách thật nhỏ và ánh sáng mềm bé nhỏ cùng hương thơm từ nến cứ mãi phảng phất trong gió. Những ánh nến từ lồng đèn khiến màu xanh, vàng, đỏ… ánh lên khuôn mặt dễ thương và nụ cười không thể thiếu được trong tuổi thơ bình yên.

***
Trung thu và mơ ước của em

Em và các bạn của em ước gì có một tuổi thơ thật bình an!

Mỗi năm một lần được đốt lồng đèn, ăn miếng bánh trung thu cùng cha mẹ và các bạn cười vang vang. Chúng em sẽ ngồi ngắm những ngọn nến nổ lách tách thật nhỏ và ánh sáng mềm bé nhỏ cùng hương thơm từ nến cứ mãi phảng phất trong gió. Những ánh nến từ lồng đèn khiến màu xanh, vàng, đỏ… ánh lên khuôn mặt dễ thương và nụ cười không thể thiếu được trong tuổi thơ bình yên. Điều ước mơ thật giản dị mà hàng triệu triệu các trẻ thơ có được điều em mong ước. Ai cũng ngạc nhiên vì sao em lại ước điều em đương nhiên được hưởng. Không ai có thể lấy của em đi được cả. Nhưng một số các em thì không…

Mỗi năm em được may vài bộ quần áo mới để tựu trường. Các bạn nhảy vui khi mặc quần áo trắng xanh cùng bao nhiêu sách vở, bút viết. Có ai nghe mùi thơm từ sách vỏ mới đáng yêu như thế nào. Thơm thoảng thoảng mùi giấy mới ấy khó ai có thể quên tuổi thơ của mình. Các bạn nói về cô giáo mới, lớp mới và ngôi trường sắp đến các bạn được học. Nhìn khuôn mặt rạng rỡ, nghe ước vọng trong lớp học mới sao mà sáng láng tràn đầy hy vọng. Hy vọng tất cả trẻ thơ như em đều phải được hy vọng, được chạm đến. Nhưng các em ở đây mãi rời xa khung trường của mình và bao ước mơ đành đóng gói đem cất. Buồn ơi là buồn!

Mỗi tuần vào ngày chủ nhật ai nấy chạy bên mẹ, đôi khi mẹ nắm tay em thật chặt sợ em lạc giữa đám đông. Em và mẹ đi siêu thị. Ai cũng có những vui buồn khi theo mẹ mua sắm. Mùi siêu thị nó ngai ngái, nhiều mùi trộn lại và đi từ xa ai cũng nghe mùi. Em không mè nheo mẹ mua đồ chơi, bánh kẹo cho em, em vòi vĩnh váy áo nhiều màu xinh ơi là xinh. Nhưng em không cần nữa vì ở đây ai cũng mặc một loại đồng phục buồn tênh là quần áo bệnh viện.

blog radio, Mùa Trung thu tuổi thơ của chúng mình

Các bạn được lên lớp, được thay sách vở mới, các bạn lên mỗi năm một tuổi và em vẫn ở tuổi ấy, lớp ấy. Chân trời em muốn sống rạng rỡ như các bạn đã khép lại, vĩnh viễn khép lại. Căn bệnh nghiệt ngã đã không cho em cuộc sống bình yên như bao các bạn cùng tuổi.

Em ước mong sao mỗi năm em được cộng thêm một tuổi.

Em ước mong sao khung trời không vướng mây đen,

Em ước mong em là bác sĩ chữa bệnh cho tất cả mọi người nhất là người nghèo giờ đã vỡ vụn.

Em ước mong em là cô giáo dạy các em lang thang cơ nhỡ bây giờ không còn ước mơ.

Em ước mơ em đi làm có tiền em sẽ xây nhà tình thương nhưng bây giờ chẳng còn là giấc mơ.

Em ước mong các nhà khoa học, các bác sĩ sẽ tim ra loại thuốc, phương pháp điều trị để các em được sống toàn vẹn cho tuổi thơ của mình.

© Kim Dung – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Cuộc hẹn chụp ảnh này, Phong cảm thấy có chút mong chờ. Khi bạn được gặp người tạo ra thứ bạn thích, trong bạn đã tồn tại một sự ngưỡng mộ về tài năng con người đó. Phong nghĩ mình nên kết bạn với anh chàng thú vị này.

Yêu “Nhạt

Yêu “Nhạt" nhưng “Lành"

Mình cố gắng nói ít đi, làm nhiều hơn. Kết quả là cách mình trả lời cho câu hỏi “Có yêu không?" Bởi mấy ai chấm điểm quá trình, cái cuối cùng chúng ta quan tâm chẳng phải là đích đến tròn, méo, vuông vức ra sao đúng chứ?

Năm mới xinh tươi

Năm mới xinh tươi

Trong bao bước chân nhẹ êm trên những con đường vắng Năm mới vừa đi qua với giao thừa rộn rã

Hai đầu ngọn sóng

Hai đầu ngọn sóng

Bảo thấy gia đình em rất giống một bài hát mà em hay nghe là “Ở hai đầu nỗi nhớ”, nhưng Bảo lại muốn thêm vào là gia đình có đến ba đầu nỗi nhớ lận. Vì mẹ luôn trong bệnh viện và quay cuồng với những ca cấp cứu với những bệnh nhân còn ba ở ngoài tận khơi xa, chỉ có mỗi Bảo ở nhà và luôn ngồi vào bàn ăn một mình.

Mùa đông dang dở

Mùa đông dang dở

Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Mùa đông có anh một mùa đông có anh Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Anh bên cạnh em và bên em suốt con đường

Lời ước hẹn

Lời ước hẹn

Anh có còn nhớ lời ước hẹn cùng em Lời ước hẹn năm xưa anh đã nói Lời ước hẹn trong một ngày đông cũ Khi cơn gió đông về cứ buốt lạnh tim em

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

back to top