Trung thu - mùa của sum vầy
2016-09-15 01:35
Tác giả:
Kề cận ngày Trung thu, cũng bận rộn đủ thứ trên đời với hội nhóc, nhưng vẫn muốn dành chút thời gian nói về trung thu của quá khứ, của kí ức, của tuổi thơ... Gọi là Trung thu trong kí ức bởi lẽ bọn trẻ giờ đây ít được tận hưởng cảm giác hạnh phúc nho nhỏ mà trọn vẹn từ những điều bình dị nhất.
Đèn Trung thu là đèn lồng bằng giấy, bằng vỏ lon côca cắt đủ thứ hình trên đời. Dễ làm nhất là cắt phần thân giữa của vỏ lon coca thành từng đoạn thanh nhỏ, uốn cong ở giữa khum khum lại, gắn cây nến đỏ vào trong và vô tư tung tăng cầm đi khắp xóm nhỏ. Tiếng cười nói râm ran, huyên náo. Cả một góc xóm sáng rực, sáng hơn cả ông trăng cao tít. Vô số ngọn nến, vô số vỏ lon coca quây quần về đây, rủ nhau í ới qua từng ngõ nhỏ, từng mảnh vườn. Chúng tôi ngày ấy hồn nhiên và hạnh phúc khi ăn tối xong là thấp thỏm cầm đèn lồng tự chế đi “trông trăng” với bè bạn... Hoặc cũng để chia nhau tí bánh tí kẹo tí quà của ông giăng cho lũ bạn trong lớp...
Trung thu có rất nhiều việc, tôi phơi hạt bưởi từ mấy tuần trước, rồi xâu hạt bưởi lại thành chuỗi... Đốt hạt bưởi cháy còn đượm và lâu hơn cả nến. Công đoạn bóc tách, phơi, xâu hạt cũng kì công ra phết.

Một công việc gian nan không kém, phải khéo tay lắm mới có thể làm nổi. Ấy là chế tạo ra pháo bằng than củi. Phải chọn lấy cây củi nào đốt đi rồi tro vẫn đỏ lửa, không tàn như tro rơm, tro giấy rác. Lựa lúc tro củi còn đỏ, đem giã nhỏ, mịn, đều. Để nguội rồi dùng giấy vở học sinh bọc lại, cuộn tròn vừa tay cầm như que kẹo. Sau đó lấy đất sét loại đất mịn, nặn tròn làm phần tay cầm kẻo khi đốt sẽ bỏng. Và để đo xem đứa nào làm pháo than củi thành công, chỉ có cách đốt chúng lên, tung qua đảo lại, của đứa nào pháo sáng hơn, tóe từng tia sáng đều hơn, tỏa ánh sáng rộng hơn là thắng. Không ít đứa đốt mãi pháo than chẳng cháy, chỉ để lại trên sân những đám bụi tro tàn vì làm nhanh làm vội.
Trung thu đúng là ngày của sự sum vầy. Dù cuộc sống có khó khăn cỡ nào thì mâm ngũ quả trông trăng cũng luôn đầy những oản xôi, oản bánh, những thức quả quen thuộc thôn quê như bòng, bưởi, ổi, nhãn,.... những bỏng ngô bỏng gạo, những khoai sắn đậm đà. Sang lắm cho thêm vài ba túi kẹo chắt chiu từ việc bán khế bán nhãn... Thực ra tôi chẳng thể nào quên thức quà xôi oản ông kì công làm. Chỉ là xôi đồ lên với đỗ xanh rồi cho vào khuôn làm oản mà sao tôi thấy nó ngon đến vô cùng. Đó là món thường được để dành đến cuối cùng hoặc sáng hôm sau. Thế là với lũ trẻ thôn quê, mâm ngũ quả nói cho to tát là thế, cũng chỉ cần có ông có bà hay có cha có mẹ, thêm tiếng cười của trẻ con hàng xóm đã đủ sum vầy hạnh phúc lắm rồi!

Vào ngày Trung thu trăng tròn, chúng tôi có thể chạy khắp con đường làng xa tít tắp ra tận cánh đồng chỉ để đuổi tìm bác trăng tròn trĩnh khuất sau đám mây nào đó. Và có những lần vỡ òa trong hạnh phúc khi đang tiu nghỉu buồn thiu vì cơn mưa rào chuẩn bị ập đến thì bỗng dưng ánh trăng sáng lóe hiện ra. Bây giờ có ai ngóng mãi một vầng sáng xa tít giữa muôn ngàn mây của trời đêm cao vời vợi nữa đâu?
Trăng của kí ức, Trung thu của kỉ niệm đó còn là tình yêu thương người lớn dành cho trẻ nhỏ, cái này mãi mãi không bao giờ mất đi. Đó còn là những trò chơi dân gian: ô ăn quan, đi cầu khỉ, bịt mắt đánh trống, bịt mắt bắt dê,.... Đó còn là lời ca tiếng hát quen thuộc chẳng ngại ngùng mà hét cho nhau nghe: “Tùng rinh rinh...đây ánh sao vui chiếu xa sáng ngời...”. Đó mãi mãi là những điều tuyệt vời nhất vô tình rơi vào cuộc đời một con người, để đi qua những năm tháng đó người ta không khỏi nuối tiếc và mơ ước một lần sống lại. Và hôm nay, tôi bắt đầu chuẩn bị cho một Trung thu ý nghĩa, sum vầy, như nhiều năm về trước. Dù chắc là sẽ không được trọn vẹn như cái cách chúng tôi đã cảm nhận đâu! Biết đâu lại theo một cách khác....
Trung thu 2016
© Hoai Pham – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.






