Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bản năng hàn gắn

2013-08-12 15:52

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù, Jun

Cậu ta vừa thẳng thắn mạnh mẽ như bố, thậm chí hơi hoang dã, ăn mặc bụi bặm và đi xe thể thao to xụ, lại vừa dịu dàng như mẹ, điển hình là việc nuôi nhiều các con thú nhỏ như cá hay thỏ. Nhìn từ phía sau, trông Hant rất hùng dũng, cậu ta cao to hơn tôi cả hai chục phân và to như bò sữa. Nhưng tôi biết, cậu ta đang khóc. Những người có lớp vỏ mạnh mẽ thường không thích ai nhìn thấy mình khóc.

Trước sinh nhật ba ngày

Tôi ngồi trong rạp, một tay bốc ắp rang bơ ăn ngon lành, mắt hau háu nhìn lên bộ phim đang đến hồi gay cấn. Đột nhiên một bàn tay thò sang chỗ tôi và cầm lấy cổ tay rôi. Tôi “Á!!” lên một tiếng hãi hùng khiến lượng khán giả ít ỏi trong rạp hét theo tôi vì tưởng hung thủ trong bộ phim lại xuất hiện đột ngột.



Tôi quay sang hỏi Hant:

- Cậu làm gì thế?

- Tớ định xem đồng hồ cậu.

Câu trả lời thản nhiên của cậu ta làm tôi lúng túng, ngúc ngắc:

- Ờ, sáu giờ hai mươi.

- Uhm…

Cậu ta im lặng một lúc. Từ lúc đó đến cuối phim tôi không sao tập trung lại được, như người đang ngủ chợt bị đánh thức không thể nhắm mắt lại được nữa. Tôi nhìn sang Hant, cậu ta có vẻ vẫn mông lung suy nghĩ điều gì đó. Nửa tiếng sau, ra khỏi rạp, tôi đi bên cạnh Hant trong dòng người ồn ã bàn tán về bộ phim. Tôi quay sang hỏi cậu ta:

- Cuối cùng ai là hung thủ nhỉ ?

- Lương Triều Vỹ, không cần kiểm tra tớ đâu tớ vẫn xem mà, chỉ không tập trung thôi.

- Cậu chưa nghĩ xong à?

- Chưa.

Tôi nhìn lên trời, vài gợn mây, không khí nóng nực kiểu ép mưa.

- Trời sắp mưa đấy. Vào Highland ngồi đi.

- Cảm giác thôi, không mưa đâu.

Chúng tôi leo lên xe vòng vèo được khoảng năm phút, mưa to như con bò. Táp xe vào lề đường, ngồi dưới mái hiên một quán trà gần nhà thờ. Tôi nhún vai:

- Cảm giác luôn đúng.

- Vậy cậu có cảm giác rằng mọi chuyện sẽ ổn không?

- Có, nhưng điều đó không quan trọng. Quan trọng là làm hết khả năng.



Trước ngày sinh nhật năm ngày

Những nhánh tầm gửi trồng ở cây hoa mõm chó trước nhà tôi lớn nhanh không tưởng. Quả là thứ thực vật kỳ lạ, sống mà chẳng cần được chăm sóc. Có lẽ nó là thứ cây mang tính… độc lập cao nhất. Tôi mở cửa sổ, luồng không khí nóng nực phía bên ngoài ập vào trong khiến tôi thấy tắc thở. Hant đứng phía dưới, nhìn tôi bằng ánh mắt trong suốt. Ngày nào cũng vậy, từ khi chúng tôi chơi với nhau đến giờ là gần hai năm, cậu ta luôn cùng tôi đi bộ tới trường. Chạy ầm ầm xuống cầu thang, tôi vừa xỏ đôi giày búp bê vừa với tay bật phần trả lời tự động của máy điện thoại. Chốt cửa, xoay lưng ra, đột nhiên tôi hẫng hụt khi nhìn thấy đôi mắt sưng húp của Hant, hẳn là cậu ta vừa trải qua một cơn khóc kinh hồn đêm qua mới tạo ra dư âm thế này. Hant thì thầm:

- Hôm nay nghỉ học được không? Tớ muốn…

- … đi loanh quanh – tôi mỉm cười thấu hiểu.

Cậu bạn nhìn tôi, gật đầu. Tôi leo lên chiếc xe thể thao của Hant, đội mũ bảo hiểm vào. Cậu bạn phóng rất nhanh, từng cơn gió vụt qua mặt tôi, chui xuống cổ mát lạnh. Hant đi ra phía ngoại thành, lòng vòng một lúc rồi đâm thẳng đường lên sân bay…

Chúng tôi ngồi ở phía bên ngoài của sân bay, nơi những người trễ giờ bay hối hả nhảy xuống taxi đẩy vali vào trong như mũi tên. Tôi mua hai lon Diet Coke, ngồi bệt xuống cầu thang dẫn xuống khoang dưới của sân bay, đưa cho Hant một lon. Cậu ta cầm lấy cả hai lon, bật nắp rồi đưa lại cho tôi một lon. Kiểu bạn bè kì quặc.

Tác giả :  Sưu tầm

Được thể hiện qua giọng đọc : Jun, Nhím Xù

Kỹ thuật : Jun


Click nghe truyện teen Cảm động nhất : Yêu lạ lùng

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trả Lại Anh Cho Cô Gái Khác | Radio Tâm Sự

Trả Lại Anh Cho Cô Gái Khác | Radio Tâm Sự

Sau chia tay, có ai không bi luỵ lẫn tổn thương… chẳng qua chúng ta chỉ khác nhau ở thời gian chữa lành mà thôi. Có người cần một tháng, có người cần một năm, có người cần thời gian đủ lâu và có kẻ chấp nhận dùng cả một đời để học cách quên đi một người.

 Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Ngày hôm đó chúng ta đã nói sẽ luôn nhớ tới nhau, sẽ giữ trọn vẹn trong tim mối tình của năm tháng ấy. Nhưng anh biết không, mỗi người chúng ta ai rồi cũng đều khác, lời hứa năm đó cũng chỉ là tên gọi khác của lời tạm biệt mà thôi.

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Dây xích sắt trượt dài trên thanh chắn cửa, rít lên một tràng âm thanh chói tai, kết thúc bằng tiếng đáp đất nặng trịch. Trời lặng gió, áng mây vắt ngang qua ngọn cây, trong đêm tối không trăng không sao, chiếc lồng đèn cũ phủ một lớp bụi mỏng

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Mưa rơi, làm hình bóng anh trong mắt cô mờ đi, gương mặt điển trai sau màn mưa trắng chẳng rõ đang vui hay buồn. Mưa vẫn không ngừng xối lên thân ảnh liu xiu của anh, lớp áo sơ mi trắng dính vào da lộ ra vết sẹo dài chạy dọc theo cánh tay khẳng khiu.

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn chính là chủ nhân của cuộc đời mình. Tương lai ra sao, do bạn định đoạt. Đừng để năm tháng trôi qua, trong bạn chỉ toàn là tiếc nuối.”

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Đôi khi, sự ra đi của người khác là lí do để ta nhìn lại mình. Nhìn lại những gì mà bản thân đã cư xử. Có phải vì ta chưa đủ trưởng thành? Có phải vì ta vẫn còn quá cảm xúc và bi kịch hoá mọi thứ?

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy tận hưởng điều đó. Độc thân không có nghĩa là chưa đủ tốt để yêu. Độc thân nghĩa là chưa có ai đủ tốt để được bạn yêu.

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Muốn ngắm bình minh, phải dậy thật sớm. Muốn tạm biệt ngày tàn, phải vẫy chào hoàng hôn. Hạnh phúc của mình nên tự mình nắm lấy...

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Một giấc mơ dang dở dấy lên trong lòng tôi một sự hiếu kỳ với dáng vẻ của hạnh phúc. Nếu bước qua lằn ranh giữa quá khứ và hiện tại, tôi sẽ thấy được điều, có phải kết cục sẽ vẹn tròn hơn không.

Hôn lễ của em | Blog Radio 901

Hôn lễ của em | Blog Radio 901

Bên trong ai cũng có một vài vết thương, có kẻ biến vết thương thành một sự hiểu biết. Có người lại biến vết thương thành một nguyên nhân, sinh ra một vết thương mới đau hơn…

back to top