Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Anh có từng nhớ tới một người ngang qua đời mình chứ?

2022-11-20 01:25

Tác giả: Trái Đất Tròn


blogradio.vn - Hà Nội mùa này, chắc đẹp lắm anh nhỉ? Cơn mưa lai rai, khí trời ngai ngái, chút se se lạnh thật phù hợp để cùng ai đó tay trong tay. Nếu giữa tiết trời như vậy thức dậy khoác một chiếc áo mỏng, điểm thêm chút son rồi vòng tay ôm lấy ai đó lượn lờ ngõ nhỏ thì còn gì bằng nữa. Hoa sữa mùa này, phải chăng đã nồng nàn khắp các con phố? Còn anh, anh có từng nhớ tới một người ngang qua đời mình chứ?

***

Hôm nay em chợt lặng người rất lâu khi soi mình trong gương, dường như chính bản thân em cũng thấy lạ lẫm. Từ bao giờ em lại thích mái tóc xoăn bồng bềnh thay vì mái tóc dài thẳng mượt? Từ bao giờ em mê tô son đậm thay vì những màu nhẹ nhàng hơn? Từ bao giờ em lại thường diện những bộ đầm bó sát quyến rũ? Từ bao giờ nụ cười của em lại gượng gạo như thế này?

Bước ra ngoài cửa sổ, có cơn gió trộm lướt qua làm em khẽ rùng mình. Thì ra mùa thu tới rồi, cái mùa thu mà em nặng lòng tới rồi.

Anh có cảm thấy mùa thu lãng mạn không? Còn em, chẳng biết từ khi nào lại thấy mùa thu mang màu héo úa. Sự hoài niệm của mùa thu thường sẽ là khởi đầu của nỗi cô đơn tê tái mà mùa đông mang tới. Mà trùng hợp thay, chúng mình lại quen nhau đúng vào những tháng giao mùa dở dở ương ương nhất năm thế này.

Tháng 10 vừa tới, mạng xã hội liền thông báo kỉ niệm cũ. Em lướt xem một lượt và sực nhớ ra, vào tầm này năm ấy, chúng mình gặp nhau.

Anh có còn nhớ không? Hồi đó, vì muốn tạo bất ngờ mà em đã tìm tới cơ quan anh, sau đó nhắn tin nói rằng em đang ngồi đợi ở dưới. Dáng vẻ luống cuống chỉnh lại góc áo sơ-mi sơ-vin vội của anh khiến giờ nghĩ lại em vẫn không nén được mà khẽ bật cười và cả sự run rẩy của nhịp tim khi ấy trong lồng ngực em nữa. Chúng ta ngồi kế bên nhau nơi ghế chờ mà tay chân thì luống cuống, bối rối tới độ chỉ mãi cúi mặt chẳng dám nhìn nhau. Không biết anh có giống em không, khi hai má nóng bừng và tâm trí chẳng hề còn lý trí.

neu-thay-met-qua

Hôm ấy, Hà Nội vừa kết thúc một cơn mưa. Không khí mát lành se se lạnh lại thêm cái vị ngai ngái ấy kèm theo một chút tình rạo rực thật dễ làm người ta bay bổng. Tình yêu ngày ấy xanh mướt như màu từng phiến lá được gội rửa sau mưa, đẹp rực rỡ như ánh cầu vồng lấp ló. Và hôm ấy em nhận ra mình thích anh hơn tất thảy những gì từng dự liệu.

Em muốn biết anh đang làm gì, đi làm có mệt hay không; hôm nay anh có chuyện gì vui hay buồn, rồi thì anh đã để ý tới cô gái nào chưa vậy? Thích anh nhiều tới mức mỗi ngày đều nghĩ cách để bắt chuyện, nhưng khi anh không đáp lại liền tự biết thân biết phận cũng im lặng, không dám làm phiền. Em đã tưởng rằng sự im lặng ấy của mình sẽ khiến cho anh nhung nhớ em, nào ngờ vài ngày sau đó, em chợt lặng đi khi thấy story anh đăng là một cô gái khác. 

Hà Nội tuy đẹp đẽ nhưng thật ra cũng lắm xô bồ, có thương, nhưng cũng lắm đau. Nó sẽ thật lấp lánh trong mắt một đứa trẻ, lãng mạn đối với những cặp tình nhân. Nó sẽ thật vội vã trong thế giới người trưởng thành, cũng thật cô đơn với những ai có cho mình “cuộc tình độc thoại”.

Từng nhìn qua bao nhiêu cảnh đẹp, từng si mê ánh đèn vàng của thành phố ngược xuôi,… vậy mà khi anh xuất hiện, em đã vội vã coi nơi có anh là điểm dừng chân rồi. Nhưng có lẽ em mãi chỉ là một kẻ lữ khách ngộ nhận, rõ ràng sớm muộn cũng phải rời đi, mà lại tự mơ mình sẽ gắn bó cả đời. Vì anh chẳng thương em.

Ngày thấy anh công khai bên người khác, phản ứng đầu tiên chính là lặng người đi rất lâu. Em bàng hoàng như vừa bừng tỉnh sau một giấc mộng thật đẹp. Nhưng không hiểu vì sao, mấy ngày sau đó em cũng chẳng hề rơi một giọt nước mắt. Cho tới khi lịch hẹn đã đặt trước trong điện thoại bất ngờ thông báo sắp tới sinh nhật anh, em mới vô thức nằm khóc nấc lên. 

co-gai-6

Anh biết không? Món quà đó em đã kì công chuẩn bị trước cả tháng, vậy mà giờ lại chẳng thể gửi tới nơi người nhận được rồi. Thì ra từ đầu tới cuối chỉ có em đặt anh trong lịch trình cuộc đời mình, còn anh, có lẽ chỉ đơn thuần nghĩ em là một vị khách quá đỗi yêu Hà Nội.

Ngày ấy em đã tự trách rất nhiều, trách bản thân quá nhút nhát để rồi lỡ mất một tình yêu. Em cố tập quên anh, thử dùng cả những biện pháp mạnh nhất. Em thường vào trang cá nhân của anh và chị ấy để tự nhắc nhở bản thân rằng hai người đang rất hạnh phúc, sẽ không ai quan tâm tới nỗi đau lòng của mình đâu. Và rồi lâu dần, em dường như thay đổi,  giống với người anh yêu.

Em thôi mặc những bộ đồ rộng thùng thình, chuyển qua những chiếc váy nữ tính. Em chuyển qua kiểu trang điểm đậm, thay đổi phong cách giống với người phụ nữ trưởng thành. Và rồi vào một ngày em vừa vui vừa buồn trước thông tin anh đã chia tay chị ấy, em tự hỏi “Giờ đây, anh sẽ thích em chứ?”.

Khoảnh khắc ấy trong đầu em liền hiện ra cả ngàn lời cười nhạo bản thân. Một con người vốn luôn kiêu ngạo như em tại sao lại trở thành một kẻ cơ hội như vậy? Những quy tắc em từng đặt ra trong tình yêu của mình, hình như đã bị anh lần lượt phá bỏ hết rồi. Nhưng em yêu anh, muốn ở bên anh nên chỉ cần còn 1% cơ hội, em cũng không muốn bỏ phí. Vậy là em lại một lần nữa gạt hết tự tôn của bản thân mà nhắn tin bắt chuyện với anh, nhưng mọi thứ dường như đã khác. Em thấy anh không còn đủ nhiệt tình đáp lại, mà chính em, cũng không còn những rung động như ban đầu. Những xúc cảm tinh khôi khi mới quen trong em có lẽ đã biến đổi. Muốn bên anh, nhưng trái tim cũng đã mệt mỏi rồi.

Có lẽ Thượng đế thương xót em chăng, nên mới để một cô gái khác xuất hiện bên anh lần nữa. Cô ấy thích phong cách giản dị, thường mặc những bộ đồ rộng thùng thình. Cô ấy ưa đánh son nhạt, tóc buộc giản đơn. Cô ấy xuất hiện sau em, nhưng vẫn bước vào tim anh trước em. 

hay-biet-quy-trong-cuoc-doi

Ngày thấy anh đăng hình cô ấy lên story, kì thật, em không khóc lóc hay than thở với bạn bè mà lại chỉ khẽ buông một nụ cười thật nhẹ. Hóa ra trong những phút giây anh hời hợt trả lời tin nhắn của em là khi anh đang bận làm quen một người mới. 

Hóa ra trong ngày lễ em khóc tới nghẹn ngào khi vô tình ngang qua nơi chúng mình từng gặp nhau thì anh lại đang hạnh phúc bên cô ấy. Hóa ra không phải anh không thích cô gái trẻ con, càng không phải anh thích mẫu hình trưởng thành, quyến rũ; anh chỉ là không thích em mà thôi. Vậy nên cho dù em mang dáng vẻ thế nào cũng không thể là tình yêu của anh.

Hôm nay, em cởi bỏ chiếc váy bó sát, tẩy đi lớp son đỏ thẫm và duỗi thẳng mái tóc mềm. Hôm nay, em xóa anh khỏi thanh tìm kiếm, xóa cả những bức hình của anh lưu trong máy mình. Hôm nay, mùa thu tới rồi, nhưng em hứa sẽ không day dứt mỗi khi nó tới nữa. Hôm nay em quyết định dạo phố, mặc cho nơi ấy có vương hình bóng của anh hay không.

Hà Nội mùa này, chắc đẹp lắm anh nhỉ? Cơn mưa lai rai, khí trời ngai ngái, chút se se lạnh thật phù hợp để cùng ai đó tay trong tay. Nếu giữa tiết trời như vậy thức dậy khoác một chiếc áo mỏng, điểm thêm chút son rồi vòng tay ôm lấy ai đó lượn lờ ngõ nhỏ thì còn gì bằng nữa? Hoặc chỉ đơn giản là ngồi kế bên nhau nhìn ngắm mưa rơi, khẽ thủ thỉ thù thì dăm ba lời yêu đương giản dị tầm thường.

Hoa sữa mùa này, phải chăng đã nồng nàn khắp các con phố?

Cúc họa mi mùa này, đã bừng nở hay chưa?

Tiệm cà phê, giờ đã đang mở cửa?

Còn anh, anh có từng nhớ tới một người ngang qua đời mình chứ?

© Trái Đất Tròn - blogradio.vn                                  

Xem thêm: Tình như hoa trong gương trăng dưới nước, phút chốc tan thành mây

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Trái Đất Tròn

Hãy trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ta đang gieo gì cho chính ta

Ta đang gieo gì cho chính ta

Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

Người mang gió

Người mang gió

Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.

back to top