Thanh xuân của tôi rực rỡ vì có cậu
2017-06-08 01:10
Tác giả:
Có lẽ tuổi trẻ dễ rung động trước những điều đơn giản, hạnh phúc cũng vì thế mà xuất phát từ những thứ quá đỗi bình thường!
Ở những năm tháng thanh xuân rực rỡ, tôi cảm thấy mình may mắn hơn rất nhiều người. Vì sao ư? Vì cậu đã xuất hiện, tỏa sáng như ánh nắng mơ hồ khó nắm bắt khiến người ta cứ hết thảy đắm chìm.
Cậu có tin vào "oan gia ngõ hẹp" hay không? Tôi đã từng không tin. Nhưng từ khi gặp cậu, tôi đã tin vào điều đó.
Những tia nắng vàng rực rỡ tinh nghịch chạy nhảy khắp lớp học, len lỏi vào từng ô cửa, từng góc bàn, từng gương mặt và dường như đã vương nhầm cả vào tim tôi. Tôi áp mặt xuống bàn, mắt mơ màng nhìn khoảng không gian mê say trước mắt, tay đưa hờ hững trong không trung, như muốn nắm bắt lấy từng sợi nắng. Tiếng giáo viên vẫn vang lên bên tai, nhưng đầu óc tôi lại trở nên trống rỗng. Rồi, theo một thói quen, tôi quay đầu về phía trước, mắt nhìn thẳng. Ở một độ nghiêng vừa đủ, tấm lưng rộng của một tên con trai che chắn tất cả ánh nắng chói lóa kia cho tôi, khiến chẳng hiểu sao mà khóe miệng tôi bất chợt mỉm cười - dịu nhẹ, y như cái nắng kia cứ mơn trớn trườn dài trên vai rộng của cậu. Bất ngờ, ai kia bỗng quay người lại khiến tôi thoáng giật mình. Nhanh chóng lấy lại "phong độ", tôi trừng mắt nhìn cậu thì bắt gặp ngay cái cau mày khó chịu trên gương mặt lênh láng ánh mặt trời. Âm thanh trầm nhưng lại vang vọng trong tiềm thức của tôi, khiến tất thảy mọi thứ xung quanh dường như đều bị tôi cho chìm vào quên lãng:

"Mày làm gì thế?"
Tôi chối:
"Làm gì đâu?"
"Sao cười hoài vậy?"
"Cười cũng không được à?" - Rồi như để tránh né ánh mắt dò xét của ai kia, tôi vội vàng kiểm cớ mà đẩy người cậu trở về trạng thái ban đầu. - "Quay lên đi! Giáo viên nhìn thấy bây giờ!"
Nói là nói vậy thôi chứ ngay sau đó, khi cậu đã quay lên rồi, tôi lại lấy tay nghịch ngợm trên lưng cậu, khiến cậu lần nữa phải lên tiếng:
"Này! Mày thôi đi được không?" Nghe cậu nói vậy, tôi có chút buồn buồn nhưng lại chỉ có thể buông câu trêu chọc:
"Sao thế? Sợ Diễm ghen à?"
À, Diễm là bạn cùng bàn của cậu, là người mà tôi vẫn thường gán ghép đủ trò, mặc dù chưa lần nào hai người nói yêu nhau. Tôi khi ấy cũng không rõ với cảm xúc của mình nên cứ đùn đẩy mãi như vậy để rồi sau đó...
Đúng vậy! Tôi thích cậu!
Tôi thích cậu, cậu của những khi trêu chọc tôi, cậu của những khi mắng tôi sao không chịu học hành, cậu của những khi nói câu "Cảm ơn" lãng xẹt...
Tôi thích cậu, cậu của những lúc tốt bụng cho tôi chép bài, cậu của những lúc trên sân tranh giành bóng, cậu của những lúc vui vẻ ngồi bên những người bạn thân của mình...
Tôi thích cậu, thích nụ cười tỏa nắng của cậu, thích cái cau mày giận dỗi của cậu, thích cậu khi chăm chú học bài.
Tôi thích cậu, thích những khi cậu quan tâm, hỏi thăm tôi, thích những khi ánh mắt hai ta vô tình đặt chung một tiêu điểm, thích những khi cậu bước đến bên tôi, gần thật gần...
Tôi thích cậu, thích hình ảnh mưa rơi phủ ướt đẫm mái đầu cậu, thích những chiều tan trường vội bước nhanh theo lưng cậu.
Ngày đó trẻ con, trong tiềm thức hoàn toàn chẳng suy nghĩ gì nhiều, cũng chẳng có thể hiểu được tình yêu rốt cuộc là gì nữa. Ngày đó tôi chỉ mong rằng buổi sớm hãy mau tới để có thể tới lớp, đón nhận nụ cười của cậu, nhìn thấy gương mặt cậu, dõi theo bóng lưng cậu trải dài nơi hành lang lớp học. Hạnh phúc của tôi khi đó thực sự rất giản đơn, và cậu, chính là nhân vật chính của cảm xúc tuyệt vời men say ấy! Ừm... Là say nắng! Chính là say nắng!
Hình như cậu đã nhìn ra tình cảm của tôi rồi nhưng lại giả vờ không biết. Đôi khi cậu lảng tránh hay giữ khoảng cách với tôi, nhưng khi lại quan tâm tôi rất nhiệt tình. Cậu thật biết cách làm cho người ta quyến luyến đấy!
Hôm tổng kết, suốt buổi hôm đó tôi chẳng nói được mấy câu màchỉ cứ ngồi lặng lẽ ngắm nhìn cậu. Có cảm xúc gì đó cứ chặn ở trái tim tôi, khóc không khóc được, cười cũng không xong. Trong lòng tôi có quá nhiều điều, nhưng lại chẳng biết có nên nói ra không.
Buổi lễ kết thúc, mọi người tản về các lớp học còn tôi cứ lẽo đẽo theo cậu mãi. Dáng người thân thuộc của cậu ở ngay trước mắt tôi, khiến màu nắng trước mắt tôi như rẽ làm hai khiến trái tim cứ run run đến lạ! Cậu dừng lại trước lớp mình. Tôi đưa mắt nhìn chung quanh mọi thứ. Mấy bạn nữ đứng tựa vào tường, ôm nhau khóc. Tôi có chút khó chịu nơi lồng ngực, cảm xúc bỗng khó diễn tả thành lời. Tôi không khóc! Nhất định sẽ không khóc đâu!

Mải mê chìm đắm trong cảm xúc hỗn độn; bất chợt, tôi ngẩng đầu về phía cửa trên lớp học, nhìn thấy cậu. Tôi thấy cậu đứng đó nhìn về cuối lớp, và lần này là lần duy nhất tôi có thể chắc chắn là cậu đang nhìn tôi. Ánh nắng hắt qua ô cửa, kéo bóng cậu trải dài lênh láng trên mặt bàn, và cả trong tim tôi nữa. Tôi vội vàng lau lấy vài giọt nước mắt trực rơi, chạy lại phía cậu:
"Bọn lớp mình đâu rồi?"
"Chơi bóng nước." - Cậu trả lời cộc lốc.
"Ờ." - Rồi như sực nhớ ra điều gì, tôi hỏi. - "Sao mày còn ở đây? Tìm đồ à?"
Cậu bị câu hỏi vô tình kia của tôi làm cho lúng túng, dường như ngại ngùng mà quay mặt đi, giọng trầm ấm lạ thường:
"Tìm mày."
Tôi ngây ngốc nhìn cậu hồi lâu, rồi khẽ nhoẻn miệng cười, trong lòng không khỏi hoài nghi:
"Tìm tao làm chi?"
Cậu bỗng quay lại nhìn tôi, nhe răng ra trêu chọc:
"Tìm mày để ném bóng nước!"
Dứt lời, một quả bóng nước cậu giấu sau lưng bất ngờ ném trọn vào tôi; làm cả cơ thể tôi ướt nhẹp, nước bắn ra tung toe. Tôi hét loạn lên:
"Này! Làm gì vậy hả?"
"..."
Không thấy cậu đáp lời, tôi hé hé mắt ra, liền thấy cậu vẫn đứng đó, phía trước tôi, cách chừng vài mét. Tôi nhìn cậu một hồi, lòng rối ren bao suy nghĩ mông lung. Nhỏ bạn thân của tôi bất ngờ xuất hiện, ném về phía tôi một quả bóng nước. Tôi đỡ lấy, rồi chẳng chút do dự mà ném thẳng về phía cậu. Cậu cười, nụ cười tỏa nắng...
© Trái Đất Tròn – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.







