Ai mang con sáo sang sông
2016-12-18 01:15
Tác giả:
Em đã sang sông cùng duyên mới.
Liệu em có hạnh phúc bên ấy không?
Hiền luôn là cái tên được mọi người trong xóm Bờ Kè nhắc đến khi nói về người con gái ngoan, biết giúp đỡ gia đình. Chỉ vừa tròn mười tám tuổi nhưng nàng đảm đang không khác những phụ nữ ở miền đất bán sơn địa này.
Cách một con sông nhỏ, bên kia là một sắc thái khác. Nơi ấy là chợ và khu hành chính của thị xã. Nếu nhìn xóm làng bên phía tả ngạn con sông, người ta chỉ thấy toàn nhà tôn thấp bé nằm giữa những vườn cây xanh. Phía ngược lại có nhà lầu, đèn sáng trưng buổi tối. Để lưu thông, xóm Bờ Kè có một bến sông với vài chiếc đò ngang chèo tay đưa người và hàng hóa qua lại. Hiền là một trong số những cô lái đò ngang nơi bến ấy. Gia đình nàng đông con, cha nàng canh tác vài sào ruộng chỉ đủ kiếm gạo nuôi sáu đứa con. Mẹ nàng phải làm việc thuê cho một gia đình buôn bán bên kia sông. Riêng nàng vừa chèo đò để phụ việc mưu sinh vừa nấu ăn chăm sóc đàn em thay mẹ. Bởi vậy, làng xóm ai cũng khen: con bé đẹp người đẹp nết!
Chúng tôi học chung lớp, nhưng đến hết lớp sau thì Hiền xin nghỉ. Tuy không còn được chung trường, chung lớp như trước nhưng giữa tôi và nàng nhiều kỷ niệm lắm. Cả một thời ấu thơ, hai đứa lớn lên chung một xóm, tắm chung một dòng sông với những trò chơi trẻ con nhà nghèo.
Khi người lớn tóc bạc đi, bọn trẻ xóm Bờ Kè đã phổng phao thành nam nữ thanh niên tràn đầy sức sống. Nhưng theo trào lưu, họ lại bỏ quê đi làm ăn. Còn tôi vẫn đeo đuổi ước mơ học hành. Trong hành trang tôi đem theo lên thành phố, ngoài tình cảm với cha mẹ và đứa em gái út thì còn một thứ cũng quan trọng: Tình yêu của tôi với Hiền. Xuất phát từ tình bạn xen lẫn sự quan tâm của một người anh, tôi đã bày tỏ tình yêu với nàng cách đây hai năm.

Đó là một buổi chiều cuối đông, mưa rả rích trên bến sông vắng khách chỉ còn mỗi con đò của Hiền. Hai đứa cứ ngồi trùm chung áo mưa với nhau, mặc ướt át lạnh lẽo. Tôi lấy can đảm mở lời:
- Anh sắp đi Sài Gòn học đại học nên trước khi tạm biệt, muốn nói với em một chuyện quan trọng.
- Em hồi hộp quá, anh nói đi đừng làm em lo!
- Chúng mình thân nhau gọi là từ bé, đến lớn vẫn là bạn còn bây giờ anh muốn chúng mình là người yêu của nhau, được không em?
Hiền mở to mắt nhìn tôi, tay nàng đang run trong tay tôi, hai má ửng hồng:
- Thật ra, anh không nói ra thì em cũng đã đơn phương yêu anh từ lâu. Chỉ tại... là con gái nên không dám thể hiện mà thôi!
- Hãy hứa với anh là chờ anh học xong, về làm thầy giáo rồi anh xin cha mẹ qua cưới em. Nhớ chờ anh, đừng thay lòng đổi dạ nha em...
Hiền gật đầu và xác nhận bằng những nụ hôn đầu đời, vụng về nhưng tinh khôi như những giọt mưa cuối mùa đang rơi...
...Thầy giáo Tùng vẫn thường đứng trên bến sông mỗi chiều sau giờ đi dạy về. Trẻ con không biết nhưng người lớn tuổi ở xóm này biết vì sao thầy đứng đó, đưa mắt nhìn qua bên kia sông...
Con sáo ngày xưa đã không chờ được người cũ.
Em đã sang sông cùng duyên mới.
Liệu em có hạnh phúc bên ấy không?

Năm năm về trước...
Tùng đi học xa rồi, tôi cảm thấy lòng rất trống vắng. Nó giống như người vừa bị mất một cái gì đó rất quý. Hàng ngày, vẫn khung cảnh cũ, công việc cũ mà sao tôi không vui. Tôi nhớ anh Tùng nhiều lắm!
Vài tháng sau, mẹ tôi về thăm nhà đem theo rất nhiều quà. Mẹ không về một mình như thường lệ, lần này mẹ đi cùng một chàng trai được giới thiệu là con trai ông bà chủ của mẹ. Vẻ ngoài anh ta đúng là con nhà giàu: Áo sơ mi tay dài trắng muốt, bỏ vào quần tây cùng đôi giày bóng loáng. Tóc chải chuốt và sức nước hoa thơm tho. Trong khi cha mẹ tôi đôn đả mời khách thì anh chỉ nhìn tôi chăm chăm. Sau vài câu chuyện xã giao, anh ta cũng hỏi tôi vu vơ. Chỉ có sự khác lạ khi tôi thấy mẹ thì thầm to nhỏ với ba. Độ khoảng một tiếng sau, tôi tự tay chèo đò đưa mẹ và người con trai ấy qua sông.
Hai hôm sau, mẹ tôi lại về. Cả cha và mẹ gọi tôi vào bên trong buồng để bảo cho tôi biết sau khi cậu Hai xem mặt tôi, cậu đã ưng bụng nên hai bên muốn tổ chức đám cưới. Tôi phản đối quyết liệt, thậm chí nói thật chuyện tôi và anh Tùng đã yêu nhau, nhưng vẫn không lay chuyển được cha mẹ. Cha khuyên tôi đi làm dâu nhà giàu cho sướng tấm thân. Mẹ góp lời dỗ dành tôi hãy nghĩ đến gia đình, đến các em bởi lấy cậu ấy, bên nhà trai sẽ giúp cho một số tiền lớn để mẹ về buôn bán, không phải đi làm thuê nữa. Sau nhiều ngày cha mẹ vừa thuyết phục vừa ép buộc, tôi đã chấp nhận sang sông làm dâu nhà người.

Giờ đây, cuộc sống riêng của tôi, tuy không gọi là hoàn hảo nhưng ổn định, vì chồng tôi con nhà giàu nên biếng nhác và có thói trăng hoa. Gia đình chồng hài lòng vì chọn con dâu nhà nghèo nên biết chịu đựng và chăm chỉ. Điều duy nhất tôi làm được là cha mẹ tôi sửa lại được căn nhà dột nát và mở tiệm bán tạp hóa tại nhà nên đã đỡ vất vả hơn. Trong góc khuất của con tim, tôi vẫn thấy mình có lỗi với Tùng vì đã nhiều năm đi qua, anh chưa lập gia đình. Tôi cứ rơi nước mắt mỗi khi ru con:
"... Ai đem con sáo sang sông
Để cho con sáo sổ lồng nó bay..." (Dân ca)
© Hải Triều – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp
Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.
Phía sau rực rỡ
Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.








