Quê tôi mùa khế
2016-10-24 01:17
Tác giả:
Đối với những đứa trẻ sinh ra từ làng quê như chúng tôi thì xa quê là xa những gì thân thuộc nhất. Người ta vẫn nói: "Quê hương là chùm khế ngọt", mỗi khi nhớ quê, ngoài nhớ đến cánh đồng làng, nhớ đến mái đình nhỏ, thì chúng tôi còn nhớ đến nao lòng những cây khế ở góc vườn, cạnh giếng nước mỗi nhà. Mùa khế quê hương đã trở thành kí ức của tuổi thơ chúng tôi. Những đứa trẻ quê ngày ấy đã lớn lên dưới bóng những cây khế dày đặc lá, chi chít hoa và trĩu xuống từng chùm quả ngon lành. Chẳng biết từ khi nào, cây khế đã gắn bó với người dân quê tôi đến thế, góc vườn nhà ai cũng có một cây dù chua hay ngọt, dân quê tôi trồng khế như một thói quen đã truyền từ đời này sang đời khác.
Thuở bé, nghe bà kể chuyện Cây khế, chúng tôi chỉ thấy những điều kì lạ và xa vời ở loài cây ấy, khi lớn lên, cây khế trở nên gần gũi và quen thuộc. Chúng tôi đôi khi vẫn thì thào với nhau bằng cái giọng ngô nghê nhưng đầy bí hiểm rằng “khế làng mình cũng giống như khế trong truyện cổ tích, bởi thế chim vẫn thường đến ăn trộm khế”. Mãi đến sau này chúng tôi mới hiểu rằng chim đến ăn vì khế làng mình rất ngon và mọng nước, hoặc đôi khi chúng đến là để mổ những con sâu be bé trên cây, còn chúng tôi khoái nhất là bắt những tổ kén treo lủng lẳng trên những cành khế khẳng khiu rồi chụm đầu vào khám phá xem trong đó có gì.
Những gốc khế dường như là nơi thân thuộc và bình yên nhất với mối đứa trẻ quê tôi, dưới tán lá khế rợp mát, dưới cái mùi chua chua của những quả khế chín, chúng tôi chơi đủ mọi trò. Khi thì chơi chuyền, chơi bi, nhảy dây, lúc lại ngồi ê a đọc mấy câu đố rồi túm tụm vào suy nghĩ, tranh cãi. Nhiều khi chán trò, chúng tôi lại trèo lên thân khế, đánh đu và chuyền cành, mắc cả võng đu từ trên cành cao xuống sát mặt đất mà thú vị biết bao.

Vào dịp tháng 3, tháng 4, khế bắt đầu trổ hoa. Từ những cành cây khẳng khiu, những chùm nụ khế bắt đầu trào ra lúc nào mà chúng tôi rình mãi cũng không sao thấy được. Rồi từng chùm, từng chùm hoa khế chỉ sau một đêm đã bừng nở như mấy ngôi sao nhỏ xíu xinh xắn. Những chùm hoa khế tím ngắt xen lẫn màu trắng hồng ở giữa nhụy hoa và màu đỏ của cuống hoa như phủ đỏ cả cây, rụng đầy xuống gốc, một vẻ đẹp bình dị mà dường như chỉ những đứa trẻ quê tôi mới cảm.nhận được mỗi mùa hoa khế.
Chỉ vài tuần sau, từng cánh hoa tím hồng trăng trắng của hoa khế rơi xuống mặt đất làm cho khu đất xung quanh gốc khế trở thành một thảm hoa rực tím. Chúng tôi sung sướng nằm kềnh ra tấm thảm đẹp đẽ ấy mà suýt xoa. Và đó cũng là lúc từ cuống của chùm hoa làm lộ ra những chùm quả non. Chúng tôi chỉ trỏ, rỉ tai nhau đầy sung sướng, chúng giống như là tuyệt phẩm của thiên nhiên, vừa hôm nào mới ra hoa mà hôm nay đã kết thành trái rồi. Lúc đầu, quả khế tuy còn bé hơn cả ngón tay út chúng tôi nhưng đã đủ năm múi đều đặn, màu xanh non nớt của khế, vị chua dịu chưa rõ ràng lắm, vị chát chát của những quả khế non cũng khiến chúng tôi thích thú. Cứ thế, từng ngày, từng chùm khế lớn dần lên trong con mắt đau đáu ngóng chờ của bọn trẻ con quê tôi.
Mùa khế đã đến sau vài tuần kết trái. Từng chùm sai trĩu quả bám vào những cành gầy guộc, những cành nhỏ bị chùm quả kéo võng xuống nhưng vẫn không sao gãy được. Những quả khế đã đủ lớn, căng mọng trông mới ngon lành và hấp dẫn làm sao. Bóng mượt, xanh ngắt, đủ rõ năm múi, chùm quả cứ lấp ló trong những tán lá xanh ngắt rồi ngay cả chỗ những thân cây xù xì không có lá, quả cũng mọc ra từng chùm. Chúng tôi cứ thắc mắc không hiểu quả từ đâu mọc ra khi mà thân gỗ già nua ấy của khế tưởng như đã cạn hết sức sống rồi.
Mùa khế, khi quả đã hung hung vàng cũng là lúc khế cho hái quả. Những trưa hè oi nồng, mẹ nấu canh chua bằng khế thái mỏng với cá rô đồng cùng mấy chú cua và mấy cọng rau thơm hái trong vườn nhà. Bát canh nóng hổi, ngọt chua thanh thanh của khế sao mà ngon đến vậy. Chúng tôi cứ ngỡ nếu không sinh ra từ nông thôn thì có lẽ những đứa trẻ khác sẽ không bao giờ được thưởng thức ẩm thực làng quê ngon lành đến vậy. Bát canh có vị chua chua của khế, vị thơm ngọt của cá rô, vị thơm của cua và rau mùi tây, có lẽ khế là chủ vị trong bát canh đầy hấp dẫn này. Không chỉ có vậy, khi khế chín rộ, chúng tôi thường đi nhặt khế về thái mỏng rồi phơi khô để giành kho cá ăn vừa thơm vừa bùi.

Mùa khế, mẹ hái những quả to mọng cho vào rổ và mang ra chợ bán. Mẹ bảo bán khế chẳng được là bao nhưng đó là sản vật bình dị của quê mình nên mẹ mang đi vừa bán lại vừa cho để dân mình biết quý, biết yêu cây trái quê mình. Những ngày mùa, người dân làng tôi đi làm đồng về, không quên dừng lại gốc khế nghỉ ngơi, ăn một vài quả giải khát và xin về làm món canh chua.
Những đêm mưa mùa hạ rào rào trên mái nhà, gió rít lên từng hồi làm chúng tôi không sao ngủ được. Nằm trong nhà, chúng tôi vẫn lắng nghe rất rõ tiếng rơi lộp bộp của những quả khế đã chín vàng. Chúng tôi nằm đếm từng trái, từng trái rơi xuống mà thấy tiếc rẻ...
Giờ đây, chúng tôi đã lớn khôn, đã đi làm xa nhà nhưng cây khế quê tôi vẫn xanh tốt ở mỗi góc vườn, bờ giếng, vẫn ra từng chùm quả căng mọng, vẫn reo vui trong kí ức của tôi mỗi khi nhớ về. Có lẽ khi nhớ về tuổi thơ, nhớ về làng quê yêu dấu, hằn trong những mảng kí ức chen lấn, hình ảnh cây khế chính là hình ảnh quê hương.
© Hoàng Hằng – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.






