Yêu Hà Nội vì nơi đó có anh
2020-08-12 01:25
Tác giả:
Hòa Emily
blogradio.vn - Tôi yêu Hà Nội, yêu nơi đó vì ở đấy có anh. Một tình yêu hanh hao giữa bầu trời đổ gió.
***
Có một chàng trai rất đặc biệt với tôi, chàng trai có đôi mắt nâu buồn đến trầm mặc. Nhìn vào đôi mắt ấy tôi như bị hút vào bộn bề suy tư và trăn trở, như lạc vào thế giới không đầu không cuối của những nỗi lòng chằng chịt.
Đó là lần đầu tiên giữa những cơn mưa, trái tim tôi cảm lạnh vì ướt sũng. Nhưng cũng lạ thật đấy, tôi không hề thấy lạnh lẽo. Anh khiến lòng tôi rối bời, và tôi cũng thầm hỏi trái tim mình: Đây là những rung động hay chỉ là chút hồn nhiên sau chuỗi ngày cô đơn trống vắng?
Lặng người, tôi gửi nỗi nhớ ra tận thủ đô…
Hà Nội nơi đó chắc có vài cơn mưa, một chút nắng nhạt ưu tư so với thành phố khác. Hà Nội của bóng nắng bóng râm, của cái nét đối lập xô bồ ban trưa và bình yên mỗi tối. Tôi yêu Hà Nội, yêu nơi đó vì ở đấy có anh. Một tình yêu hanh hao giữa bầu trời đổ gió.

Hà Nội đang ở xa tôi và anh cũng xa như thế, duy chỉ có lòng tôi là thấy gần. Bóng dáng ấy hiện lên trên bức ảnh hiếm hoi, được chiếu sáng bởi những cảm xúc trong trẻo của tâm hồn. Bóng hình ấy để lại trong tôi nhiều cảm xúc đặc biệt lắm, không âm thanh, không hương vị nhưng vẫn cảm nhận được sự ngọt ngào đơn phương.
Thanh Hóa ngày mưa, lòng người tràn vào nỗi nhớ, khoảng cách xa và tương lai cũng xa. Những âm điệu đơn phương hòa vào tiếng rả rích bên cửa sổ chưa bao giờ là vui cả. Nhưng nó vẫn đẹp theo cách riêng của nó, vì dù không thể nói thành tiếng, con người ta vẫn nghiện cái cảm giác yêu một người nào đó đơn phương theo một cách riêng. Tôi cũng thế, buồn một chút nhưng quá đỗi dịu dàng…
© Hòa Emily - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Những ngày không anh, Hà Nội trong em đã đổi khác | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )
Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.
Nhà có hoa Tigon (Phần 14)
Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.
Nhà có hoa Tigon (Phần 13)
Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"









