Xin lỗi và cảm ơn tôi của tuổi 18
2021-02-25 01:20
Tác giả:
Nhật Hoàng
blogradio.vn - Thanh xuân ấy nhanh lắm, nhanh đến mức tôi cứ ngỡ ngày hôm qua còn đang là học sinh lớp 10 nhưng giờ lại trở thành sinh viên. Cho dù ngày ấy tôi có hối hận vì những suy nghĩ bồng bột nhưng bây giờ tôi tự cho phép tôi làm sai vì đó là tuổi trẻ, cái tuổi đẹp nhất của đời người. Cảm ơn những người bạn đã xuất hiện cùng tôi đi dưới bầu trời thanh xuân xanh ngát ấy, hy vọng chúng ta vẫn đi cùng nhau như ngày hôm qua, hôm nay và mai sau cùng thực hiện ước mơ còn dang dở. Xin lỗi và cảm ơn rất nhiều - tôi của tuổi 18.
***
Bạn thân mến, hôm nay, vào một chiều mưa phùn trên đất Sài Gòn, một mình thưởng thức tách cà phê nóng ấm mà bỗng khóe mắt hơi cay và chợt nhận ra mình đã ở đây hơn 2 năm rồi, mình có lẽ đã quen với khí hậu và nhịp sống Sài Gòn hối hả và tôi dường như quên mất đi bản thân mình đã từng yếu đuối và vấp ngã khi phải xa quê nhà, xa bạn học để đến thành phố này thực hiện ước mơ.
Chắc hẳn giờ này các em cấp 3 đang rất bận rộn với đống đề cương để chuẩn bị cho kì thi THPT sắp tới, nói cho cùng thì dù thế nào kỳ thi ấy cũng quan trọng. Nói quan trọng không phải là nó thật sự quyết định tương lai mấy em về sau như nào nhưng cái quan trọng ở đây đó chính là cột mốc trưởng thành của mỗi chúng ta.
Chúng ta không còn ngây thơ, không còn chịu những quy định của nhà trường của thầy cô đôi khi làm mình cảm thấy thật ngột ngạt, mỗi chúng ta sẽ đến một thành phố mới, cuộc sống mới, bạn bè và những mối quan hệ mới, thú vị hơn và cũng mệt mỏi hơn.
Ở cái tuổi 16, khi ta còn đang là học sinh cấp 2 với giấc mơ đỗ vào một ngôi trường THPT tốt, rồi vào một ngày nắng gắt của tháng 7 chúng ta như vỡ òa khi biết mình đã trở thành học sinh cấp 3.
Đến sau này khi học lớp 12 ta lại ước mơ đến thành phố mới với những ánh đèn lấp lánh cùng nhiều điều mới lạ, ta lại ao ước đỗ Đại học và giờ đây đang ở cái tuổi không còn là học sinh nữa thì trớ trêu thay khi bỗng nhớ đến nao lòng những buổi chiều tan học ấy.
Chúng ta đã qua thời cấp 3 tươi đẹp đó rồi. Tôi đang là sinh viên ở một nơi khác không phải Quảng Ngãi, cũng không có các cậu ở bên để cùng đi ăn ốc hút mỗi buổi chiều tối. cùng ăn vội tô hủ tiếu để vào lớp ôn thi và về nhà vào lúc 9 giờ tối.
Chúng ta ngày ấy đã cùng thức đêm giải bài đến 2 giờ sáng và tiết 1 đứa nào cũng ngủ gật. Tôi vẫn còn nhớ như in vào cái đêm chúng ta chia tay nhau, bạn và tôi và cả chúng ta nữa, chúng ta đã khóc rất nhiều, khóc như thể đây có khi lại là lần cuối chúng ta gặp nhau nhưng rồi đến hôm nay tôi chợt nhận ra, chúng ta phải xa nhau, xa nhau để cùng trưởng thành và tự đi trên con đường riêng của chính bản thân mình, để biết được chúng ta sẽ là ai trong cuộc đời này.
Thanh xuân ấy nhanh lắm, nhanh đến mức tôi cứ ngỡ ngày hôm qua còn đang là học sinh lớp 10 nhưng giờ lại trở thành sinh viên. Cho dù ngày ấy tôi có hối hận vì những suy nghĩ bồng bột nhưng bây giờ tôi tự cho phép tôi làm sai vì đó là tuổi trẻ, cái tuổi đẹp nhất của đời người. Cảm ơn những người bạn đã xuất hiện cùng tôi đi dưới bầu trời thanh xuân xanh ngát ấy, hy vọng chúng ta vẫn đi cùng nhau như ngày hôm qua, hôm nay và mai sau cùng thực hiện ước mơ còn dang dở. Xin lỗi và cảm ơn rất nhiều - tôi của tuổi 18.
© Nhật Hoàng - blogradio.vn
Xem thêm: Thanh xuân không có giá như l Truyện Hay
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)
''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".
4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy
Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.
Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này
Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)
Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)
Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm
Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.
Tết của những người con xa quê
Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…
Quá khứ không còn thuộc về anh
Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?






