Viết cho những yêu thương không bao giờ vơi cũ
2023-07-06 01:10
Tác giả:
Trần Hiền
blogradio.vn - Ta chỉ biết mỗi một năm trôi qua trong đời, dẫu hình hài ta lắm đổi thay trong những tấm gương soi, thì tâm hồn ta vẫn vẹn nguyên như ngày xưa cũ.
***
Tháng chín trôi bồng bềnh giữa trời thu se se gió. Nắng rơi nhàn nhạt, mây giăng giăng trắng, chấp chới muôn ngàn hạt nước long lanh trên dòng sông lấp loáng dát bạc. Ta di chân qua phố, hương sữa rơi trong thênh thang. Ướt mình trong cơn mưa ban chiều vừa ghé ngang, lá và gió xoay xoay như múa, ta đi phiêu diêu, dãy phố dài nhiều cửa sổ và lắm ban công. Lòng ta rộng nhưng tim ta chật chội, hương sữa bao quanh như ngạt hết cả lòng. Đưa ta về một miền xưa đầy nhớ, miền yêu thương của những tháng năm dẫu xa nhưng không hề vơi cũ. Thế giới có hơn bảy tỉ người, sao trong lòng vẫn mênh mông một khoảng trống vô hình, một khoảng không không cách gì có thể lấp đầy được.
Một cánh hồng nhung rơi lặng lẽ giữa lối đi, cánh hoa mỏng lấm tấm những vết bầm, chỉ còn sót lại vài chiếc lá mỏng mảnh hình răng cưa nhỏ. Hoa nằm đó một mình, cuối một buổi tiệc vừa dứt, sau những lần được trao tặng qua tay. Ta bỗng thương đời hoa dạt trôi giữa bầu trời giông gió. Cánh hồng tươi khi ngắt ra khỏi cành đã hoàn thành sứ mệnh của nó, ấy mà khi tàn rồi lại cô đơn giữa muôn lối cuộc đời. Hoa có bao giờ buồn không hoa? Bỗng ta nhớ lấy ta, một cái ta rất xa xưa nào đó, một cái ta với những nhớ thương chưa bao giờ vơi cũ. Một cái ta mãi cố chấp chênh chao giữa bao tháng năm dài. Dẫu tháng năm cứ vô tình trôi mãi, sao ta vẫn là ta trong cơ hồ mải miết đến mệt nhoài.

Không phải ngẫu nhiên mà mỗi độ cuối thu đầu đông đều đem vào lòng người những chùng chình suy nghiệm. Làn mưa trắng xối xả và những chiều gió thổi ngược sẽ làm bước chân ta chậm lại. Con đường mưa ướt sũng cũng khiến bước chân không thể bon bon hối hả qua nhanh từng góc phố. Bầu trời u ám, xám xịt, mây đen nặng một trời nước làm mỏi những cánh chim bay lả vào phương Nam tránh rét. Vai ta gồng, tay ta gầy chạy xe miệt mài trong màn mưa, để mưa đậu lên môi nhạt lạnh và mưa vương bết trên những sợi tóc mai lòa xòa trước mặt. Thỉnh thoảng thong dong có thể tranh thủ khóc một chút mà chẳng ai hay biết, vừa đỡ ngượng nghịu, lại vừa xoa dịu chút thương tổn trong trái tim vốn đã quá nhiều những vết xước.
Phố trong mưa, sải những bước dài qua đáy mắt, đếm đong những vết cứa sõng soài của ký ức, của ánh mắt ngày cũ hơn ngàn lần nhói tim ta trong vô vọng, chỉ còn đọng lại những khoảng khắc âm thầm nhất của phố, là những mảnh nhớ chắp vá trên một tấm ký ức mỏng tang nhập nhòa xa xót. Phố bung sắc hoa mềm, phố ngạo nghễ uống từng giọt sương trong vắt. Phố giấu mình trong gió xa hoang hoải. Phố đưa ta về cúi đầu trong đáy mắt thẳm sâu hun hút năm nào. Ta cố đưa ngón tay tạc ra những đường khâu trên tấm vải vô hình giữa thinh không, may lại dáng hình thấp thoáng trong ảo niệm. Ta cố vẽ ra trên mi cười một ánh nhìn vừa thẳm sâu vừa ngập ngừng bẽn lẽn, lại da diết khôn cùng. Tay mân mê đường chỉ khâu từ nỗi nhớ. Tim thắt lại bao xót xa hằn in mãi không chịu phai mờ. Là ta nhớ những yêu thương đã cũ, hay ta nhớ chính ta của những khoảnh khắc tinh khôi nhất trong đời.
Ừ thì quá khứ cứ đi, bởi hiện tại phải được sống và tương lai vẫn đang cựa mình. Trên con đường một chiều ấy ta chỉ có thể di chân về những phía rất xa của ngày tháng. Cũng như ngày tàn thì đêm tới, đêm phai thì ngày về, một ngày sáng trưa chiều tối luôn luôn luân chuyển và một năm bốn mùa cứ thế níu nhau qua. Cũng một bình minh vàng, một trưa nắng bạc, một đêm trăng mờ, hàng trăm năm trước và hàng trăm năm này có điều gì khác. Và hàng trăm năm sau nữa, trăng sau có khác trăng này không, hay mãi là một quả bóng vàng tròn bĩnh giữa trời đêm, khi tròn, khi khuyết, khi tán, khi quầng. Ta chỉ biết mỗi một năm trôi qua trong đời, dẫu hình hài ta lắm đổi thay trong những tấm gương soi, thì tâm hồn ta vẫn vẹn nguyên như ngày xưa cũ. Vẫn mặc sức biếng lười khi nằm dài trêu bóng nắng trước hiên nhà. Vẫn gọi mẹ, gọi ba, mỗi khi tìm không ra một món đồ gì đó. Vẫn có đôi mắt nhỏ ngắm nhìn thế giới, thu gọn nó trong những suy nghĩ của cái đầu tròn nhỏ. Và trái tim đang đập trong lồng ngực vẫn tưởng như mình là cô gái nhỏ năm nào.
Và mỗi khi mùa qua trên phố, ta lại lần giở lại những yêu thương đã cũ. Những bóng hình đã lướt qua ta hay đã đi cùng ta một đoạn đường nào đó trong đời. Dẫu thế gian bao la muôn lối thì trong thế giới của ta, những lớp học, sân trường trong ký ức, những con đường, mái phố tượng hình trong nỗi nhớ, những gì đã qua và đang qua trong đời, mỗi hình hài, mỗi vóc dáng, những nụ cười, ánh mắt, vẫn lưu lại mãi trong thế giới nội tâm rộng lớn của ta. Cho nên nếu trên đường dài người bước có lúc nào mỏi mệt, hãy tựa đầu vào ký ức và tin rằng, trong trái tim ta, vẫn luôn có một chỗ rất lớn dành cho người. Cho những yêu thương mãi mãi không bao giờ vơi cũ!
© Trần Hiền - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Hãy Đưa Tôi Đến Nơi Không Còn Buồn | Playlist Blog Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống







