Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vé số may mắn (Phần 4/5)

2021-11-28 01:10

Tác giả: Vũ Duy Hiệp


blogradio.vn - Đúng thật để tồn tại ở cái xã hội đầy khắc nghiệt này, với một đứa trẻ như Minh nói riêng, bắt buộc phải có sức mạnh và sự lanh lợi và kèm chút quỷ quyệt ranh mãnh, và Minh đã phải thích nghi với điều đó.

***

Phần 4: Thói Đời

“Ối dồi!!! Mấy cái thằng bán vé số mà cũng đòi trung thu với trung tha, bịa đặt rước đèn này nọ nữa chớ há... há...“. Một giọng nói đầy vẻ giễu cợt kèm giọng cười khả ố vang lên.

Người vừa lên tiếng đó là thằng Tân mập, đằng sau nó còn có thêm ba bốn thằng đệ hằng ngày theo hầu nó, nịnh nọt đủ thứ các kiểu. Thằng Tân gia đình thuộc loại khá giá trong thị xã. Chính do cái điều kiện gia đình sung túc mà nuôi cái thân nó mập nung núc như heo đạt chuẩn xuất chuồng. Giàu có là thế, vậy mà nó còn may mắn được thừa hưởng đầy đủ cái nhan sắc ma chê quỷ giận từ Ba Mẹ nó, phải nói là xấu dã man đến đê tiện, đã thế mà còn kiêm luôn cái tính nết hống hách kêu ngạo nổi tiếng trường lớp.

“Mày có nghe thấy tiếng lợn rống không Minh? Nghe nhột tai quá à!”. Thằng Thành ra vẻ ngạc nhiên hỏi Minh.

“Thằng kia mày đang nói ai thế?”. Tân mập trừng mắt quát thằng Thành.

“Ồ! Lợn rống rồi còn nghe mùi thúi thúi nữa mày ơi! Con bà nó! Không biết mấy bà quét rác sân trường làm ăn kiểu gì mà để tình trạng ô nhiễm môi trường nặng nề đến thế này!”.

Thằng Thành vẫn một mặt đối diện với Minh mà chuyện trò, bỏ mặc lời nói cũng như sự tồn tại của đám thằng Tân mập. Minh ngồi nghe thằng Thành trào phúng Tân mập mà chỉ biết mỉm cười chứ không nói gì, tiếp tục cắm cúi học bài.

“Thằng chó mỏ nhọn kia, mày chán sống rồi hả?“. Tân mập không kìm nổi cơn giận, điên máu quát lên.

Thằng Thành lúc này mới giả bộ giật mình một cái, quay mặt nhìn thằng Tân mập, vẻ mặt hết sức bình tĩnh cùng pha chút ngây ngô rồi thản nhiên nói:

“Ồ! Thì ra là anh Tân, nãy giờ e có nói gì anh đâu, em đang nói có con lợn thúi nào ồn ào, mà... Á... không lẽ anh chính là con...”.

Thành đang nói, bỗng nhiên ngập ngừng chậm lại rồi giả bộ hét lên đầy ngạc nhiên.

“Phụt... há... há... chắc tôi cười đau ruột đến chết mất thôi... há... há...”

Minh đang ngồi học bài, nghe thằng Thành nói mà nhịn không nổi, phụt cười rũ rượi.

Thành với Minh cười muốn đứt rốn vì tình huống vừa rồi, quả thật độ lầy của thằng Thành đến thánh cũng phải nể. Hai đứa mải cười mà không nghĩ đến bên kia có một người đang tức muốn ói nước kìa! Thằng Tân mập lúc này mặt mũi đỏ au như gấc chín vì tức giận và ngượng, tạm thời đầu óc nó rối tung nên chưa biết dùng lời lẽ gì để phản bác lại. Mà cũng đúng thôi, nó bị thằng Thành gài quả này thật là đau đớn ê chề.

“Mẹ nó! Đại ca có cần em tát vỡ mõm thằng mồm nhọn không ạ?”. Một thằng đàn em của Tân mập bất mãn lên tiếng.

“Mấy đứa biến đi chỗ khác để anh học bài coi!”. Minh lạnh lùng quát nhẹ.

Minh vừa thấy bọn đàn em thằng Tân mập có vẻ muốn động tay chân nên cậu nhanh chóng lên tiếng cảnh giới bọn nó. Thằng Tân mập lúc này nhìn chằm chặp về phía Minh, lặng yên suy nghĩ điều gì đó, trong ánh mắt nó toát lên vẻ kiêng kị Minh. Sau một hồi trầm tư, Tân mập gắng kìm cơn giận quát đàn em:

“Đi thôi! Thằng Thành nhớ mặt mày đó, đừng để tao gặp lại lần sau”.

Bọn đàn em thằng Tân mập đều một mặt theo sau nó rời đi, trên mặt một vài thằng còn tỏ ra vẻ bất mãn với quyết định của đại ca nó, thế nhưng nào dám ý kiến ra miệng, chỉ biết ngậm ngùi cắm đầu theo đít đại ca mà đi.

Bọn nó đi rồi để lại phía sau tiếng cười ngả nghiêng vang rộn của Minh với Thành.

“Hóa ra óc thằng lợn mập này còn có chút vận động. Mẹ nó, bữa trước múc nó trong trường báo hại tao bị hạ một bậc hạnh kiểm, vẫn còn đang ức lắm đây. Định lúc nãy đụng chuyện là tao hốt nó luôn!”. Minh hậm hực nói.

“Thằng mập chảnh chó, tao cũng muốn hốt nó lâu rồi. À, bữa nào anh em mình canh me nó đi về một mình, xong mình trùm bao tải vào đầu nó rồi đánh cho nó một trận nhừ xương đi”. Thành híp mắt, miệng cười nham hiểm ý kiến.

“Hay! Ý kiến không tồi! Rồi quyết định vậy đi”. Minh gật gù tán thành.

Sở dĩ thằng Tân mập kiêng nể Minh mà chấp nhận quay đầu bỏ đi là vì nó biết rõ Minh thuộc loại cánh cứng khó nhằn. Lúc đầu nó thấy Minh hiền lành, học giỏi, được nhiều gái gần gũi nên nó sinh ra ganh ghét. Bữa kia nó kéo thêm mấy thằng đàn em, đợi lúc giờ ra chơi mà kéo đến chỗ Minh ngồi học bài ở sân trường gây sự. Kết quả nó bị Minh đấm vào mắt vài cái, làm mắt nó tím bầm hóa thành gấu trúc. Mặc dù mấy thằng đàn em của nó cũng hùa vào tham dự nhưng cũng bị Minh bức cho chật vật mà lùi bước, chỉ biết đứng trông đại ca hóa trang thành gấu trúc. Đừng tưởng Minh gầy ốm mà cho là yếu đuối. Minh hằng ngày cuốc bộ bán vé số nên sức khỏe cũng như độ dẻo dai khá mạnh, vả lại nhiều lúc vào buổi tối, lúc đi bán ngang qua mấy lớp dạy võ ở công viên, cậu cũng đứng lại xem cho vui. Ấy thế mà cũng ngẫu nhiên học vặt được vài ba thế võ tự vệ.

Một người không biết võ, chỉ biết suốt ngày ngồi máy tính cày game, sức khỏe tầm thường như thằng Tân mập thì hỏi làm sao có thể so sánh được với một đứa như Minh, vừa khỏe mạnh dẻo dai, lại còn biết võ nữa. Một mình Minh cũng có thể đối chọi với 3 đứa cùng lứa tuổi. Chính vì ưu thế đáng gờm này mà tụi thằng Tân mập mới kiêng kị nể nang Minh, không phải nói ngoa ngay cả tụi thằng Hùng gấu Minh còn dám có gan trêu chọc nữa chứ là...

Đúng thật để tồn tại ở cái xã hội đầy khắc nghiệt này, với một đứa trẻ như Minh nói riêng, bắt buộc phải có sức mạnh và sự lanh lợi và kèm chút quỷ quyệt ranh mãnh, và Minh đã phải thích nghi với điều đó.

Buổi trưa nóng bức bởi mặt trời chói chang, phía cuối những con đường đất có thể thấy rõ hơi nước bốc lên tạo thành những màn gương vặn vẹo mờ ảo, trông như những cánh cửa xuyên không đi đến những thế giới khác trong những bộ phim viễn tưởng. Nơi thôn xóm ngoài thị xã, không khí có vẻ thanh dịu hơn so với vẻ oi bức trong thị thành, tất nhiên đều nhờ vào mảng cỏ cây rậm rạp nơi đây mà nên. Không gian thật tĩnh mịch, dường như mọi sinh vật phải tạm dừng hoạt động để chui rúc vào trong những bụi cây dày đặc um tùm, mong tránh bớt cái nóng hậm hực khó chịu. Thỉnh thoảng vài cơn gió nhẹ xào xạc lướt qua những tán tre già nhợt nhạt xác xơ, như muốn tạo cho người ta một sự nhầm tưởng về thứ cảm giác mát mẻ hư ảo.

Minh cố gắng lấp đầy cái bụng trống rỗng ọt èo bằng những hạt cơm trắng không mấy gì là mềm dẻo, cùng với vài nhúm cải chua kho thịt mỡ, bữa cơm diễn ra chóng vánh trong sự vội vã cùng tẻ nhạt.

Vẫn chiếc giỏ đen nho nhỏ đeo bên hông, Minh đội thêm trên đầu chiếc nón tai bèo xanh lá để tránh đi cái nắng gay gắt chói chang kia! Minh phải gắng đi thật nhanh đến thị xã để mong thoát khỏi cái không khí hậm hực đang bốc lên từ lòng đất đường xá, một sự tránh né cật lực hao sức!

Đường xá thành thị hôm nay có chút thay đổi, các cửa hàng hai bên đường treo bán la liệt những loại lồng đèn trung thu, có cả loại cổ điển lẫn hiện đại. Những tiệm bán bánh trưng bày đủ loại bánh trung thu vàng ươm, bóng láng trông hết sức bắt mắt và thơm ngon. Hai bên đường cũng được giăng những hàng dây đèn Led chạy dài đến cuối hẻm, trên có gắn những chiếc đèn ông sao đủ sắc màu. Những nhà thờ công giáo lại nổi bật hơn, khắp khuôn viên nhà thờ được trang hoàng bởi nhiều loại lồng đèn ông sao, cá chép... chúng được treo trên những sợi dây điện Led nhiều màu. Ngoài ra trên dây điện còn được gắn thêm nhiều lá cờ tam giác đủ loại màu sắc, đây chắc hẳn một loại trang trí chỉ dành riêng cho những dịp lễ lớn của người công giáo? Phải! Tết trung thu, tết của nhi đồng!

Minh rảo qua các quán ăn trưa để mời bán vé số, vào giờ này khách hàng đến ăn trưa rất đông. Thế nhưng số lượng người mua vé số cũng chẳng nhiều, vì đơn giản họ không mặn mà cho lắm đối với thứ may mắn xa vời mà vé số mang đến. Vừa trông thấy Minh cầm trên tay xấp vé số tiến lại mời mua, những người khách kia đã hiển hiện rõ thái độ từ chối khước từ, thông qua hành động một cái liếc mắt nhanh như chớp về phía Minh, rồi sau đó ánh mắt họ lại chuyển dời về lại dĩa cơm đang ăn, cái đầu cúi gằm xuống như thể đang tập trung cao độ cho việc ăn uống và không có thời gian cũng như không muốn bị quấy rầy bởi những việc bên ngoài. Một hành động xua đuổi đúng nghĩa cao thâm!

Bản thân Minh quá quen thuộc với những cử chỉ xưa như trái đất của những người khách kia. Thế nhưng cậu cũng vẫn thuận miệng một câu mời mọc cho có lệ vậy thôi, sâu trong thâm tâm cậu cũng không có chút hy vọng gì về sự đổi ý hay chút lòng thương hại của họ mà mua giúp cậu vài tờ vé số. Nhiều người bán vé số khác vì muốn khách mua vé số cho mình mà tỏ ra bộ dáng hết sức tội nghiệp, miệng chai mặt mười luôn tiếng năn nỉ người ta mua giúp, họ đeo bám khách hàng sát chặt như đỉa bám mông trâu cho đến khi khách chịu mua mới thôi. Nhiều người khách bản tính cởi mở nên nhanh chóng mềm lòng mà mua giúp, nhiều vị khác cứng rắn hơn lắc đầu kiên quyết từ chối. Thế nhưng nào có dễ dàng như thế! Con bán kia vẫn cố đeo bám mà ỉ ả cái miệng mãi không nguôi. Nhiều khi khách cảm thấy bực mình trong lòng muốn lớn tiếng rủa cho nó đi khuất để cho đất trời bình yên. Tuy nhiên chút sĩ diện cùng phép lịch sự trước chốn đông người, như hàng rào dây thép kẽm gai bao bọc kín kẽ cái miệng của họ, rồi giống như chiếc kim sắc nhọn đâm vào ngón tay mang lại cảm giác đau nhói ngõ hầu đánh thức một tia lí trí bản thân. Cuối cùng vị khách đành miễn cưỡng dồn nén sự bực dọc khó chịu đó vào một cái nhăn mặt mà mua cho con bán một tờ vé số.

Sáu giờ tối, ‘con phố đã lên đèn, lên đèn thì phải xuống phố‘. Những dây đèn Led nhiều màu trên có treo những đèn ông sao nhiều màu, bắt đầu phô trương vẻ đẹp tiềm tàng vốn có, soi sáng mọi ngóc ngách tối tăm trên con phố bằng thứ ánh sáng lung linh lấp lánh. Dòng người xuống phố tấp nập, xe máy lượn lờ khắp phố, trên xe đèo những em gái thanh niên tươi trẻ sành điệu áo quần, tóc tai nhuộm sắc màu cá tính. Đâu đó tiếng trống múa lân thùng thùng vang vọng khắp nơi, tiếng trống dồn dập trong lòng như khơi dậy kí ức tuổi thơ tươi đẹp nơi những cụ già tóc sương đang ngồi thưởng thức miếng bánh trung thu nướng, miệng chóp chép nhâm nhi ly trà nóng trước cửa nhà. Vài ông lão ngồi túm tụm một chỗ, tay vuốt vuốt chòm râu bạc, mắt hướng nguyệt hằng như muốn tìm lại chút chuyện xưa để mà hàn huyên kể lể cho nhau nghe.

Minh chậm chậm trên con phố như để tận hưởng cái cảm giác choáng ngợp, đẹp đẽ bởi đủ loại ánh sáng chớp nháy kia. Ngôi nhà thờ phía trước rực rỡ ánh sáng muôn màu. Trước sân nhà thờ đông đúc những người lớn đang đứng, dáng vẻ nghiêm trang, mắt hướng vào phía trong thánh điện, miệng liên tục mấp máy đọc câu kinh.

Minh trông thoáng qua cũng đủ biết họ đang tham dự thánh lễ của người công giáo. Cậu cũng ý thức được rằng đó là một hoạt động tôn giáo mang tính chất linh thiêng, không được phép xúc phạm. Thế rồi Minh đứng ngoài cổng, dáng vẻ cũng bắt trước những người phía trong mà một mực trang nghiêm theo dõi hoạt động bên trong Nhà Thờ.

Chừng khoảng mười phút sau, đám người lớn phía ngoài nhà thờ trở nên có phần náo nhiệt, họ bắt đầu nói nói cười cười, khoa tay múa chân chỉ chỏ vào phía trong nhà thờ mà bàn tán chuyện gì đó. Trông thấy tình hình thay đổi, Minh cũng mơ hồ đoán ra là thánh lễ đã kết thúc, vậy nên những người kia mới dám tùy tiện huyên thuyên với nhau như vậy. Hoạt động linh thiêng kết thúc cũng đồng nghĩa với việc cánh cổng nhà thờ rộng mở chào đón mọi người tự do ra vào thoải mái, mà Minh cũng không ngoại lệ. Người đông đúc như kiến, đối với Minh rất thuận lợi cho việc bán buôn, cậu không chút do dự mà đi thẳng vào sân viên nhà thờ bán vé số.

Mình rảo qua từng đám người trong sân mời họ mua vé số, có người tiện tay mua giúp Minh vài ba tờ, cũng có người không bận tâm đến lời mời của Minh mà hăng say chuyện trò với nhau. Khi đi đến gần cánh cửa lớn dẫn vào nhà thờ, Minh thấy đứng trước cửa là hai người đàn ông trung niên, quần áo lịch sự sang trọng, họ là những người có chức vụ trong nhà thờ hay còn được gọi là các ông “Trùm”. Từ “Trùm” ở đây không giống như từ để chỉ những tên đầu sỏ trong một tổ chức tội phạm phi pháp nào đó, mà “Trùm” nghĩa là “Trưởng”.

Thông thường một giáo xứ đạo công giáo được chia ra thành nhiều khu đạo nhỏ để tiện cho việc quản lý giáo dân. Và mỗi khu đạo đều có một vài người đứng đầu chấp trưởng quản lý gọi là “Trùm khu”. Các ông Trùm ngoài công việc quản lý khu đạo của mình thì còn phải tham gia vào các hoạt động ở nhà thờ như: trang trí nhà thờ mỗi dịp lễ, ca hát thánh ca, tổ chức từ thiện...

Hai ông Trùm đứng chắn trước cửa ngăn không cho người lớn vào trong nhà thờ, và thỉnh thoảng thấy có một vài em thiếu nhi còn đứng ngoài sân thì họ liền kéo các em vào trong nhà thờ hết thảy, kể cả các em ngoại đạo. Trông thấy Minh còn đang ngơ ngác đứng nhìn vào trong nhà thờ, một ông trùm lớn tiếng nói:

“Cháu sao còn đứng ngây ra đấy, mau vào trong lãnh quà đi nào!”

“Dạ, cháu không có theo đạo với lại quần áo của cháu nhếch nhác như vậy...”. Minh ấp úng nói.

“Mặc kệ, đã là thiếu nhi thì cứ việc vào trong không cần phân biệt đạo với không đạo”.

Ông Trùm mỉm cười trấn an và không để cho Minh kịp phản ứng, ông cầm tay Minh kéo vào trong nhà thờ mặc cho cái bộ dáng còn đang sững sờ đến ngây ngốc của Minh.

Thực ra lúc đầu Minh cũng không có ý định bán vé số trong sân nhà thờ. Cậu cảm thấy có chút gì đó e ngại. Thứ nhất nhà thờ là nơi linh thiêng dành cho người giáo dân công giáo, mà cậu thì là người ngoại đạo. Còn điều thứ hai là mọi người trong sân viên nhà thờ quần áo sạch sẽ, đẹp đẽ, lịch sự mà cậu thì lại lôi thôi lếch thếch trông tương phản đến nhức mắt. Cuối cùng sau một hồi đắn đo, Minh cũng quyết định đi vào trong. Cậu ý định chỉ bán vài tờ vé số rồi sẽ đi ra liền. Nhưng ai ngờ sự việc phát sinh ngoài ý muốn, lúc cậu đi đến gần cửa chính vào trong nhà thờ, mấy ông Trùm trông thấy liền kéo cậu vào bên trong khiến cho cậu cũng đành chịu mà chấp nhận sự việc.

(Còn nữa)

© Vũ Duy Hiệp - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy | Radio Tâm Sự

Vũ Duy Hiệp

Mình có sở thích yêu thể thao và âm nhạc, sáng tác truyện

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Xuân về nghe điệu hát Then

Xuân về nghe điệu hát Then

Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.

Mưa nghịch mùa

Mưa nghịch mùa

Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.

Chuyến xe định mệnh

Chuyến xe định mệnh

Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

back to top