Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vé số may mắn (Phần 3/5)

2021-11-27 01:10

Tác giả: Vũ Duy Hiệp


blogradio.vn - Minh bị đánh cũng không cảm thấy bực dọc trong lòng cho lắm, bởi cậu cũng khá quen thuộc với cảnh tượng này rồi. Cậu thường bị bà Hồng vỗ đầu mỗi khi lý sự trước mặt bà ta, vả lại hôm nay tâm trạng của Minh cũng cảm thấy đầy vui thích, mỗi khi nhớ lại cảnh vũ nhục thằng Hùng gấu.

***

Phần 3: Nỗi Lòng

Trong một con hẻm nối liền ra một con đường lớn trong thị xã, Minh đủng đỉnh dạo bước, nét mặt đầy hỷ hoan. Thình lình phía đầu hẻm bên kia xuất hiện một đám nhóc bán vé số đang từng bước tiến về phía Minh.

“Thằng kia mày ở đâu tới, buôn bán trong địa bàn của tao có nộp tiền bảo kê chưa?“. Một thằng đứng đầu trong nhóm dáng người thô kệch, tóc tai bù xù, mặt mũi bặm trợn lớn tiếng quát.

Ngay vừa khi nhìn thấy đám nhóc bán vé số đứng chắn ở đầu hẻm là Minh đã đoán ra bọn nó là ai, mà nhìn thằng cầm đầu thì Minh càng chắc chắn hơn đó chính là bọn thằng Hùng gấu. Sở dĩ thằng đại ca có cái biệt danh Hùng gấu là vì nó tên Hùng, tóc tai bù xù cộng với cái vóc dáng to cao cùng mặt mày dữ tợn nên càng quy điển rõ nét tương đồng với loài gấu hơn, thế là cái biệt danh Hùng gấu ra đời từ đó.

Minh đây là lần đầu tiên được thấy mặt thằng Hùng gấu, trước đây cậu chỉ được nghe đám bạn bán vé số miêu tả về thằng đó thôi nên chỉ hình dung được sơ sơ đôi nét về Hùng gấu. Quả thật lý thuyết và thực tế không khác biệt nhau là mấy, ngay từ cái nhìn đầu tiên là đã nhận biết ra ngay một con gấu.

Về phần thằng Hùng gấu thì tất nhiên là không biết Minh là ai rồi, mà nó cũng chẳng muốn biết để làm gì, nó chỉ quan tâm đến tiền cống nạp cho bản thân nó mà thôi.

“Dạ, em từ ngoài thị xã vào đây bán lần đầu tiên nên không biết đây là địa bàn của anh ạ!“. Minh giả bộ ngu ngơ như bò mới đẻ, lễ phép trả lời.

“Vậy à, nộp 50 nghìn tiền bảo kê đi mày“. Hùng gấu ra lệnh dứt khoát.

Nghe thấy số tiền cần phải nộp mà lòng Minh như đóng băng, đầu óc ngây ra trong giây lát.

“Con bà nhà nó, tiền bán một ngày cao lắm chỉ được 150 nghìn, ấy thế mà nó đòi lấy 50 nghìn, vậy bảo mình đi cạp đất mà sống à! Lũ ăn cướp khốn nạn! Mày hay lắm gấu ạ, hôm nay ông phải dạy cho mày bài học để mới biết ‘ăn khoai có ngày đầy hơi‘!“. Minh thầm rủa thằng Hùng gấu đồng thời trong lòng cũng đang tính toán cách hạ nhục nó. Tất nhiên Minh chỉ giám rủa xả trong lòng chứ đâu có dám nói toạc móng lợn ra cho nó nghe, dẫu sao Minh đẹp chứ đâu có ngu.

“Dạ, em đưa liền. Nhưng có điều...”. Minh ngập ngừng tỏ vẻ có điều khó xử.

“Có điều gì nói mau coi!“. Hùng gấu nóng nảy quát lớn.

Minh nghe tiếng quát, làm bộ giật mình một cái, dáng bộ ra vẻ nhu mì khép nép.

“Em không muốn đưa tiền cho đại ca trước mặt mấy thằng ranh kia, em không muốn bọn nó thấy tiền trong túi em“. Minh nói không chút kiêng nể lũ đàn em thằng Hùng gấu, mắt nhìn chằm chặp vào bọn nó đầy vẻ khiêu khích.

“Sao lại không đưa ngay tại đây, có gì phải sợ?“. Hùng gấu vẫn cái bộ mặt chó cắn, nạt nộ Minh.

“Em sợ lũ cóc ghẻ kia một khi thấy được tiền của em rồi thì sinh ra lòng tham, nhân cơ hội không có đại ca ở bên, bọn nó chấn lột tiền em rồi uy hiếp đủ điều hòng để bịt miệng em. Tiền thì em không nói, em chỉ sợ là việc đó sẽ ảnh hưởng tới danh tiếng của đại ca. Việc bọn nó ăn sau lưng đại ca thì có khác gì tát vào mặt đại ca mà sỉ nhục!“.

Minh nói năng một mạch nhắm đến bọn đàn em Hùng gấu mà sỉ nhục không thương tiếc, nhằm làm lung lay lòng tín nhiệm giữa bọn nó với Hùng gấu.

Hùng gấu sau một hồi suy nghĩ, gật đầu ra vẻ có lý, liền quay về phía đàn em quát nạt uy hiếp:

“Tao mà thấy thằng nào chấn lột nó là tao cho sống chung với gián luôn nhá, tụi bay liệu hồn“.

Thấy Hùng gấu tự dưng nghe lời vu khống của Minh mà chửi rủa bọn nó, thằng nào cũng giận tím mặt, trong lòng đầy ấm ức vì cái cục oan này. Bọn nó nhìn Minh đầy nguyền rủa, hận bây giờ không thể nhảy vào đè Minh ra mà giật mũi, búng tai, vả cho xéo cái miệng xú uế kia!

Minh thì nào không rõ suy nghĩ của bọn chúng, cậu vẫn giả vờ tỏ ra như không biết, không quan tâm, mắt híp lại nhìn lên bầu trời trong xanh, khoé miệng nhếch cười đầy vẻ kiêu ngạo, trong lòng đầy thỏa mãn mà cảm thán:”Cỡ như mấy chú mà đòi đấu trí với anh à! Còn non và xanh lắm. Còn thằng Hùng gấu, mày giống như loài cá trê, tao chỉ cần thả chút thính thúi là mày đã cắm đầu vào đớp rồi, há… há..!“.

“Anh Hùng theo em ra chỗ kia, em đưa tiền cho anh“. Minh chỉ tay về phía trước ra hiệu cho Hùng gấu tới chỗ cần đến.

“Hừm... Mày lắm điều quá, được rồi“. Hùng gấu có vẻ bực bội khẽ quát.

Khi đã đến một chỗ cách xa bọn đàn em Hùng gấu khoảng 20 mét thì Minh mới dừng lại, lúc này chỉ còn lại cậu và Hùng gấu ở một chỗ. Minh vội vàng mở túi đeo bên hông, tay thò vào bên trong lấy tiền ra, rồi như cố ý cậu làm rơi tờ tiền mười nghìn xuống đất trước mặt Hùng gấu. Và đúng như cậu dự đoán, với bản chất tham tiền của Hùng gấu, lập tức nó cúi xuống đất nhặt tờ tiền rơi mà không chút do dự.

“Mày đúng là tay chân hậu đậu, có nhiêu đó cũng làm rơi tiền này!“

Hùng gấu vờ trách Minh bất cẩn nhưng trong lòng đang mừng thầm:”Không ngờ thằng này thế mà nhiều tiền gớm nhỉ“

Minh trông thấy bộ giáng lúm khúm nhặt tiền của Hùng gấu thì trong lòng thầm cười vì cá đã cắn câu. Và chưa để cho Hùng gấu kịp đứng lên, Minh nói:

“Anh Hùng ơi nghe em nói cái này...”

“Nói cái gì...”

“Bủm… Bủm… Bẹt...”

Hùng gấu nghe Minh nói thì ngước đầu lên nhìn, mà ngay lúc này thì vừa vặn mặt Hùng gấu sát ngay cái bộ mông của Minh. Hùng gấu chưa kịp nói hết câu thì đã nghe một vài âm thanh lạ tai kèm với mùi thối đê tiện từ cái mông tội lỗi của Minh phát ra. Mùi hương của rắm xộc thẳng vào mũi rồi xông thẳng lên não bộ của Hùng gấu, khiến hắn đầu hoa mắt choáng trong phút chốc.

“Nghe cái rắm này... Bộp... Bộp... há... há...”

Lợi dụng lúc Hùng gấu đang trong cơn say mùi rắm, Minh liền tay bồi thêm mấy cái bạt tai vào mặt Hùng gấu khiến cho hắn cùng cực thăng hòa với lũ đom đóm nhiều màu.

“Tụi mày đâu... cứu... cứu tao...”

Hùng gấu sau vài giây choáng váng, liền theo bản năng quay đầu về phía bọn đàn em ra hiệu trợ giúp, cái xác to như gấu hoang vẫn còn đang quỳ xổm dưới đất trông hết sức thê thảm.

Bọn đàn em Hùng gấu thấy Minh bạt tai đại ca của chúng, rồi còn thấy Hùng gấu ra hiệu cần bọn chúng trợ giúp, thì lúc này chúng nó mới chợt nhận ra điều bất thường, liền cả lũ chạy đến.

“Đại ca bị sao thế ạ!“. Một đứa lên tiếng hỏi han giọng điệu quan tâm.

“Bị... bị sao cái con bà nhà mày... bộ mày đui hay sao mà không thấy...”. Hùng gấu mặt mày méo xệch gầm la, và chợt như nhớ ra điều gì đó hắn lại quát:

“À mà tụi bay giết ngay cái thằng bán vé số khốn nạn kia cho tao“

Hắn vừa nói vừa theo bản năng quay mặt về phía Minh đứng lúc trước. Và rồi lúc này mặt mũi hắn lại một lần nữa méo mó, con mắt trợn to muốn nổ tung trông hết sức khó coi.

“Nó... nó đâu rồi...”. Hùng gấu gầm lên trong sự sửng sốt tột cùng khi không còn thấy bóng dáng Minh bên cạnh mình.

“Há… há... Ông ở đây này!“. Minh đứng cách xa bọn Hùng gấu 30 mươi mét lớn tiếng cười chế giễu.

“Một lũ trẻ trâu mà học đòi làm đầu gấu á! Một nghìn năm tiến hóa nữa đi con! Ăn rắm của ông cho nhanh phát triển này!”

Minh vừa nói vừa chổng mông về phía bọn Hùng gấu, tay vỗ vỗ vào cái mông thẳng đuột như trái bầu, ra chiều phỉ báng, rồi còn tặng bọn chúng một chàng âm thanh pháo rắm thối tha vô sỉ.

Bọn Hùng gấu ngây mặt như phỗng một phen vì hành động bẩn lầy của Minh. Đợi khi Minh chạy xa một đoạn thì Hùng gấu mới chợt tỉnh giấc mà gầm thét:

“Tụi bây còn đứng đó tế tổ tiên bây à! Mau rượt theo bắt nó về đây cho tao... Tao thề không bắt được mày tao không làm gấu nữa...”

Bọn đàn em luống cuống xô đẩy nhau rượt theo Minh, nhưng nào dễ, đường xá khu trung tâm rậm rạp như rễ cây và mặt khác Minh đã kịp khuất bóng bọn chúng. Thế là chúng chia nhau ra từng nhóm nhỏ mà lùng xục rượt bắt Minh.

Minh sau khi ly khai khỏi bọn Hùng gấu thì một mạch chạy thẳng ra khỏi vùng trung tâm mà hướng về phía vùng ngoài rìa. Kể từ lúc này Minh vừa bán vé số vừa phải tránh né bọn Hùng gấu đang hối hả lùng tìm cậu. Thế nhưng bọn chúng nào tìm được Minh, dù sao Minh nắm rõ đường xá nơi vùng ngoài rìa thị xã như lòng bàn tay, mà ngược lại bọn kia thì đâu có thành thạo nơi đây được như cậu. Minh chỉ cần nhìn thấy bóng dáng bọn nó là cậu đã nhanh chân ẩn mình vào góc khuất ngõ hẻm rồi.

Bọn đàn em Hùng gấu sau một buổi lùng tìm bóng dáng Minh, kết quả chẳng được như ý mà ngược lại mệt lả cả người ra. Bọn nó dần sinh ra chán nản rồi dần từ bỏ ý định, kéo nhau cả lũ quay về gặp Hùng gấu.

“Sao vẫn không kiếm được nó à! Lũ ăn hại, nuôi tụi bây tốn cơm của tao quá đi!”. Hùng gấu điên giận chửi mắng.

“Em có bao giờ thấy đại ca khao tụi em hộp cơm nào đâu?“. Một thằng trong nhóm ngu ngơ thật thà ý kiến.

“Khao cái mả cha mày... muốn ý kiến này... bốp... bốp...”

Hùng gấu rống giận rồi tiện tay cho thằng kia mấy cái bạt tai vì dám dũng cảm ý kiến khiến hắn ngượng mặt trước đàn em, thành thử ra giận cá chém thớt là vậy.

“Từ nay bọn bay mà thấy nó lẩn vẩn quanh đây là hốt xác nó về đây cho tao!”. Hùng gấu lớn tiếng ra lệnh.

“Dạ, tụi em rõ rồi đại ca!“

Bọn đàn em răm rắp đáp lời, rồi lại tản ra đi bán vé số như bình thường.

Từ sáng đến giờ Minh vừa bán vé số vừa phải lưu tâm trốn tránh bọn Hùng gấu, nên vé số bán ra cũng chẳng được nhiều. Sắp tới giờ trả lại vé số, Minh vội vàng chạy đến chỗ đại lý cách đây không xa.

Xa xa trước quầy đại lý vé số, bà Hồng đã đứng sẵn đợi Minh tới. Hằng ngày bà Hồng lấy danh nghĩa người lớn để lấy vé số về cho Minh bán, rồi trả vé số cũng là một tay của bà. Thấy Minh tới, trên tay cậu cầm xấp vé số gần trăm tờ, mặt bà Hồng sụ xuống ra vẻ không hài lòng.

“Buôn bán kiểu gì mà từ sáng đến giờ còn nhiều thế mày, hóa ra làm biếng đi chơi không chịu buôn bán đúng không?“. Bà Hồng hằn học truy vấn Minh.

“Chắc là được rảnh mà đi chơi quá, không thấy là càng ngày buôn bán càng khó khăn à!“. Minh hờ hững trả lời.

“Lại còn lý sự à... bốp... bốp...”.

Bà Hồng nhíu mày mắng rồi tiện tay vỗ vào đầu Minh vài cái.

Minh bị đánh cũng không cảm thấy bực dọc trong lòng cho lắm, bởi cậu cũng khá quen thuộc với cảnh tượng này rồi. Cậu thường bị bà Hồng vỗ đầu mỗi khi lý sự trước mặt bà ta, vả lại hôm nay tâm trạng của Minh cũng cảm thấy đầy vui thích, mỗi khi nhớ lại cảnh vũ nhục thằng Hùng gấu.

Sau khi cầm xấp vé số từ tay Minh, bà Hồng trả lại vé số đó cho đại lý, rồi nhận một xấp vé số mới, số ra ngày mai đưa cho Minh.

“Đi bán đến 6h tối mới được về ăn cơm nha mày, liệu hồn mà buôn bán đó!“. Bà Hồng ra lệnh, đồng thời cảnh cáo Minh một tiếng.

“Biết rồi, không cần phải nhắc“

Minh trả lời trống không rồi cũng quay đầu, hòa mình vào dòng người đông đúc của trời chiều nơi chốn thị xã, tiếp tục công việc của mình.

Tùng!!! Tùng!!! Tùng!! Tiếng trống dồn dập báo hiệu giờ ra chơi vang lên, mạnh mẽ xóa tan bầu không khí nặng nề, căng thẳng của những giờ học buồn tẻ, ngán ngẩn. Ngày xưa, học sinh đến trường trong tâm trạng vui sướng, hào hứng bởi những tiết học nhẹ nhàng, bổ ích, thú vị. Ngược lại ngày này thì học sinh đến trường với tâm trạng uể oải, chán trường bởi những tiết học dồn dập, áp lực bởi lượng kiến thức khổng lồ đang cố nhồi nhét vào bộ não với vết nhăn có giới hạn của lũ trẻ.

Chương trình giáo dục ngày nay trông rất chuyên sâu, đạt chuẩn quốc tế, giáo viên nghiệp vụ chuyên nghiệp, kiến thức truyền dạy tiên tiến cao thâm. Một sự đột phá trong cải cách giáo dục đáng được ghi nhận. Nhưng liệu phương thức giáo dục ấy có phù hợp với đối tượng tiếp nhận không? Chương trình giáo dục dành cho bậc trung học cơ sở lại có thể tương đương với bậc trung học phổ thông. Có lẽ IQ của lớp trẻ sau đã vượt qua lớp anh chị của chúng nhiều lần hay có lẽ mọi thứ đều chỉ là sự ngộ nhận, áp bức cầu tiến thái quá. Mà nói đến vậy thôi! Liệu có mấy ai rảnh hơi mà quan tâm đến chuyện ấy? Bởi vì nền giáo dục thời này chỉ quan tâm về lượng chứ nào chú trọng về chất, một nền giáo dục mang hơi hướm thương mại hóa.

Xa xa trong sân trường, nơi gốc phượng già sum suê cành lá, trên chiếc ghế đá màu trắng nâu đã ngả màu theo năm tháng. Minh ngồi dựa lưng ra sau thành ghế, trên tay cầm quyển tập, đang cúi đầu chăm chú học, miệng lẩm bẩm thứ âm thanh có lẽ chỉ mình cậu mới nghe được. Hình ảnh của Minh có lẽ trở nên tương phản so với những hình ảnh khác xung quanh. Trong lúc lũ học sinh khác đang tận hưởng những giây phút thư giãn thoải mái của giờ ra chơi: vui đùa, rượt đuổi, đá cầu, ăn vặt chuyện trò chém gió, miệng đầy ắp tiếng cười... Còn Minh thì ngược lại, cậu ngồi thù lù một đống trên ghế đá học bài, quên hết mọi sự việc diễn ra xung quanh. Phải chăng cậu là một người chăm học đến điên cuồng?

Thưa không! Và đó cũng là điều Minh không hề muốn chút nào, cậu cũng muốn được chơi đùa như bao bạn bè khác, thế nhưng cậu nào có được cái diễm phúc ấy! Cậu phải tranh thủ thật nhiều thời gian rảnh rỗi trên lớp để học bài trước, chuẩn bị cho ngày hôm sau. Bởi vì sau giờ học trên lớp thì cậu làm gì có thời gian để bài vở nữa, sau giờ học cậu phải đi bán vé số đến tận trời tối mới về nhà. Về nhà rồi cũng cần tranh thủ vài tiếng đồng hồ còn lại để làm bài tập về nhà, chỉ có như vậy mới có thể đáp ứng được lượng bài vở khổng lồ trên lớp của ngày hôm sau. Vì muốn đạt được danh hiệu học sinh giỏi thì cậu phải gắng sức chịu đựng vậy thôi.

“Lại bài với vở, mày học suốt ngày mà không thấy chán hả Minh?“. Giọng thằng Thành bất ngờ vàng lên từ phía sau Minh.

“Kệ tao, học hoài nó thành quen. Sao hôm nay không đi ghẹo gái nữa à, nay lại có hứng thú qua đây chơi thế?“. Minh trào phúng trả lời.

“Mấy con quỷ già, đã xấu mà còn dữ như ngỗng cái á! Nó vừa mới rượt tao chạy đứt hơi đây này. Mà sao? Có vấn đề gì chăng? Hôm nay tao muốn quan tâm đến bạn mình một chút cũng không được sao?“. Thành có chút bất mãn trả lời Minh.

“Ồ! Thì có sao đâu, tránh ra chỗ khác để tao học coi“. Minh miệng cười đuổi khách.

“Hứ, nhớ cái mặt chảnh, lần sau đừng có mong anh đến nữa nhé!“.

Thành giận dỗi ra mặt, Minh thấy vậy cũng chỉ biết cười thầm trong bụng.

Minh quen thằng Thành từ lúc đi bán vé số trong thị xã. Thành cũng bán vé số nhưng ngược lại so với Minh, thằng nay chỉ thích chơi bời này nọ, học hành dốt đặc như me. Nhưng đổi lại do cái tật thích hóng chuyện thiên hạ nên nó biết được nhiều chuyện thú vị, ngay cả chuyện về đám thằng Hùng gấu cũng nhờ nó kể mà Minh ít nhiều hiểu rõ chuyện bọn kia. Minh ngày ngày đi bán vé số chung với thằng Thành, ít nhiều cũng cảm thấy vui vui bởi cái tính lầy lội lắm chuyện của nó. Tiếp xúc với nhau hoài cũng thành thân thiết, nhiều lúc nó cũng nhờ Minh chỉ trỏ chuyện bài vở trên lớp. Thế nhưng chuyện ấy Minh cũng không lấy gì làm phiền phức, bạn bè giúp đỡ nhau là chuyện thường, nhiều lúc cậu cũng lợi dụng cơ hội đó mà lên mặt thầy trò để được gõ đầu nó cho được hả hê lòng mình!

“Minh nè, tối nay trung thu đó mày! Có đi rước đèn chơi không? Vui lắm đó mày!”. Thành đột nhiên dò hỏi Minh.

“Chắc không đâu! Tao còn phải đi bán nữa thời gian đâu mà đi chơi, mà mày không đi bán à?”. Minh ngạc nhiên hỏi lại.

“Chiều nay Ba Mẹ tao cho nghỉ, đến tối còn dẫn anh em tụi tao đi rước đèn rồi đi ăn nữa!”. Thành phấn khởi khỏe khoang.

“Vậy thì sướng quá rồi!”

Minh ngoài miệng nói ngưỡng mộ mà trong lòng cảm thấy tủi thân vô cùng. Minh cảm thấy có chút ganh tị với thằng Thành. Cuộc đời nó xem ra còn có chút may mắn hơn cậu nhiều, có được hơi ấm gia đình, đó là điều mà cậu vẫn luôn mơ ước. Thế nhưng cuộc đời mỗi con người như đã được định sẵn từ trước, ‘Mỗi nhà mỗi hoàn cảnh, mỗi người mỗi nỗi khổ riêng‘.

(Còn nữa)

© Vũ Duy Hiệp - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Blog Radio 447: Những giọt nước mắt của cha

Vũ Duy Hiệp

Mình có sở thích yêu thể thao và âm nhạc, sáng tác truyện

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.

Phía sau rực rỡ

Phía sau rực rỡ

Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.

Mùa hoa nở rực rỡ

Mùa hoa nở rực rỡ

Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.

Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp

Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp

Tuổi thơ tôi gắn liền với những âm thanh quen thuộc của ngôi nhà: là tiếng cha kể chuyện ngày xưa, tiếng mẹ gọi tôi về ăn cơm, tiếng chị dạy em út tập đánh vần dưới ngọn đèn dầu leo lét. Những điều giản dị ấy, tưởng nhỏ bé, nhưng lại trở thành những tháng ngày hạnh phúc nhất đời tôi.

Con ước ba mẹ đừng già đi

Con ước ba mẹ đừng già đi

Nếu với người khác, có lẽ họ sẽ sợ hôn nhân nhưng với con thì ba mẹ đã truyền cho con biết bao sự yêu thương và niềm tin vào tình yêu. Đâu phải, hai người yêu thương nhau rất nhiều mà chắc chắn sẽ chung sống cùng nhau đến suốt cả cuộc đời này đâu. Con chỉ mong ba mẹ luôn bình an và khỏe mạnh là con cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.

back to top