Vé số may mắn (Phần 5/5)
2021-11-29 01:05
Tác giả:
Vũ Duy Hiệp
blogradio.vn - Những hình ảnh tươi đẹp nồng ấm kia như một ngọn đèn ấm áp xua tan đi cái giá lạnh sâu thẳm trong tâm hồn của Minh, khiến cho cậu cảm thán trong lòng mà có chút vương vấn tình xưa. Phải, từ khi Mẹ mất đến nay, tâm hồn Minh đã lặng im trong giá lạnh của sự thiếu thốn tình thương gia đình.
***
Phần Cuối: Ước Mơ Nhỏ Nhoi !
Bên trong nhà thờ đẹp đẽ rộng rãi, mát mẻ, đèn điện sáng rực. Lúc này đã chật kín các em thiếu nhi công giáo quần tây áo trắng sạch sẽ lịch sự. Góc khác nhà thờ cũng có lượng lớn thiếu nhi quần áo khác màu, đây hẳn là những em ngoại đạo. Minh được một chị quản lý thiếu nhi, gọi là Giáo Lý viên sếp ngồi vào một chỗ trống nơi dãy ghế cuối nhà thờ. Không khí trong nhà thờ lúc này có chút sôi nổi ồn ào bởi tiếng nói chuyện của các em thiếu nhi. Vài phút sau, từ phía trong cung thánh bước ra một người đàn ông trung niên khoảng 50 tuổi, khuôn mặt hiền hòa, mình mặc áo chùng đen, chiếc áo đặc trưng cho các vị tu sĩ linh mục. Đây chắc chắn là vị linh mục của giáo xứ hay còn gọi là Cha xứ.
Cha xứ cười hiền hậu nhìn các em thiếu nhi trong nhà thờ, tay cầm micro bắt đầu nói:
“Các con giữ trật tự nào!”.
Sau một vài giây cả nhà thờ điều im thin thít không một tiếng động.
“Tiếp sau đây Cha sẽ phát quà cho các con, mỗi người một phần và không có ai bị thiếu cả. Sau khi phát quà xong các con theo Cha ra trước cửa nhà thờ xem múa Lân rồi sau đó cùng tham dự chương trình “vui tết trung thu” do các anh chị Giáo Lý viên và các em thiếu nhi tổ chức”
“Cha chúc cho các con có một đêm trung thu đầy ấm áp và vui vẻ!”
Bộp! Bộp! Bộp! Từng tràng pháo tay vang dội khắp nội cung thánh đường như thay cho lời cám ơn từ phía các em thiếu nhi đến Cha xứ.
Sau đó Cha xứ ra hiệu cho mấy anh chị Giáo Lý viên khuân ra nhiều thùng giấy lớn, bên trong đựng đầy quà bánh trung thu. Cha xứ cùng các giáo lý viên phân phát quà cho tất cả các em thiếu nhi có mặt trong nhà thờ. Sau đó các thiếu nhi lần lượt thứ tự theo sau Cha xứ đi ra trước cửa lớn nhà thờ, đứng xem màn múa Lân vui trung thu.
“Tùng! Tùng! Tùng!!!”
.jpg)
Tiếng trống hào hùng mạnh mẽ vang lên, tiếp theo đó từ phía cổng nhà thờ xuất hiện một đầu Lân to lớn vàng óng, bộ mặt sắc nét, đẹp đẽ, uy nghi đang dũng mãnh lướt như bay về phía cửa chính nhà thờ. Theo hai bên hông nó là hai ông Địa mặt mũi hoan hỉ, tướng tá mập mạp với cái bụng tròn quay, trên tay đang phe phẩy cái quạt giấy. Con Lân chạy đến trước mặt cha Xứ, cúi chào ba cái rồi bắt đầu uốn éo múa lượn những động tác đẹp mắt, cùng kết hợp với tiếng trống hùng dũng khiến nó lúc này như một con thần thú đang oai diễn trước thiên địa bao la. Những ông Địa dễ mến tranh thủ đeo bám bên cạnh cha Xứ mà phe phẩy cái quạt đầy vẻ xu nịnh, sau đó lại lượn lờ qua chỗ các em thiếu nhi, tay phát ra từng làn gió mát mẻ phục vụ chăm sóc các em đầy vẻ trìu mến. Các em thiếu nhi thích chí ngắm nhìn con Lân đang phô diễn đầy vẻ ngưỡng mộ, đồng thời không quên dành cho các ông Địa những nụ cười đầy hòa ái và mến mộ, nhiều đứa còn đùa giỡn ôm chặt cái bụng tròn trĩnh của ông Địa khiến cho các ông cũng cảm thấy ngượng ngùng e thẹn.
Sau màn múa Lân đầy hào hứng và vui nhộn là đến những tiết mục sinh hoạt đêm trung thu do các anh chị giáo lý viên và các em thiếu nhi tổ chức: múa hát, diễn kịch, đố vui,... Các em thiếu nhi tham gia nhiệt tình và đầy hào hứng. Minh cũng hào hứng đứng xem một lúc, trong lòng cảm thấy khoan thai lạ thường. Có lẽ từ khi Mẹ mất đến nay, cậu chưa có được cảm giác vui vẻ như hôm nay, biết bao thăng trầm cuộc sống như đã cướp đi những khoảng khắc, những niềm vui mà lý ra những đứa trẻ như cậu phải được hưởng một cách trọn vẹn.
“Ọoc... ọoc...”
Cái bụng trống rỗng của Minh vang lên những âm thanh khô khốc đầy khó chịu, báo hiệu cơn đói bụng. Minh chợt nhớ ra từ chiều đến giờ mình chưa có gì bỏ vào bụng, chợt nhìn qua bọc bánh trên tay, Minh thoáng mỉm cười. Minh vội tìm một chiếc ghế đá nơi sân viên nhà thờ để đặt mông, cậu nhanh tay lột chiếc bánh nướng to tròn, vàng ươm, thơm phức mà đưa vào miệng cắn một miếng. Vị ngọt thanh của mứt bí, mặn mặn của trứng muối cùng bùi bùi của hạt sen, tất cả hòa quyện tạo nên một hương vị đặc trưng không sai biệt của thương hiệu bánh Kinh Đô nổi tiếng.
Trong sân nhà thờ lúc này đã sáng lung linh ánh đèn phát ra từ nhiều chiếc lồng đèn hiện đại tính tế hoa mỹ. Những đứa trẻ tay xách lồng đèn, miệng hát, thân mình lắc lư theo điệu nhạc đầy hứng khởi. Theo sát bên chúng là bậc cha mẹ với nụ cười nồng ấm trên môi, thỉnh thoáng lại ôm chúng vào lòng, tay bón cho từng miếng bánh ngon ngọt, thật là ấm áp tình thương biết bao!
Những hình ảnh tươi đẹp nồng ấm kia như một ngọn đèn ấm áp xua tan đi cái giá lạnh sâu thẳm trong tâm hồn của Minh, khiến cho cậu cảm thán trong lòng mà có chút vương vấn tình xưa. Phải, từ khi Mẹ mất đến nay, tâm hồn Minh đã lặng im trong giá lạnh của sự thiếu thốn tình thương gia đình. Mặc dù ông Đức, Ba của Minh, rất thương cậu, gắng sức để lấp đầy khoảng trống tình Mẹ. Nhưng rồi hoàn cảnh cuộc sống đã bức buộc ông phải xa rời Minh để mà ra đi lập nghiệp nơi phương xa. Về phần Minh, tình Cha mặc dù rất ấm áp nhưng vẫn chưa đủ thỏa mãn cho cậu, có lẽ thực tâm cậu vẫn cần tình Mẹ nhiều hơn. Bởi vì tình Mẹ là một thứ tình cảm rất thiêng liêng, rất đặc biệt mà không có một thứ tình cảm nào khác có thể so sánh và thay thế được. Tính chất thiêng liêng và đặc thù ấy phải chăng đã được thai nghén suốt thời gian dài dằn dặc chín tháng mười ngày cưu mang, ẩn chứa trong từng cơn đau đẻ, hòa lẫn trong từng giọt nước mắt người mẹ lúc đứa bé chào đời và nó chảy xuôi trong từng dòng sữa mẹ trắng trong ngọt ngào.
.jpg)
Minh cảm thấy ao ước tình thương gia đình hơn bao giờ hết, loại tình cảm ấy đối với Minh như những tờ vé số độc đắc và thậm chí còn giá trị hơn cả độc đắc. Trúng một giải độc đắc, mặc dù nó có thể thỏa mãn cho con người về phần vật chất, nhưng liệu nó có chắc là sẽ giúp người ta duy trì hạnh phúc gia đình bền lâu được không? Hay nó sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho mỗi người theo đuổi mục tiêu, sở thích, thú vui nào đó của mình, mà dần trở thành một con người ích kỷ chỉ biết thỏa mãn cho cá nhân mình mà không chú ý đến những người xung quanh. Để rồi khi mọi cảm giác hưởng thụ qua đi, nhìn lại đã thấy gia đình tan vỡ, vợ con ly tán đôi ngã. Tiền bạc liệu có mua lại được cảnh tượng gia đình êm ấm đoàn tụ ấy không?
Nhiều bạn trẻ được trời ban cho những tờ vé số may mắn, đó là gia đình yên ấm, Mẹ Cha thương yêu. Ấy vậy mà không biết trân trọng tận hưởng, chỉ vì học đòi theo bạn bè xấu mà sinh ra những bản tính ích kỉ, ương bướng làm những bậc sinh thành buồn lòng. Và từ một chút sự dạy dỗ nghiêm khắc từ phía bậc sinh thành hòng uốn nắn lại con đường chân chính cho bọn chúng, thế mà chúng nó nào có hay biết gì đâu, rồi sinh ra giận dỗi, bỏ nhà đi sống bờ bụi, nhanh chóng sa vào tệ nạn xã hội và sống một cuộc đời đen tối dài đằng đẵng. Đến khi chúng nó nhận ra mọi thú vui trên đời chỉ là hư vô, thì lúc ấy mới nhận thấy gia đình là quý giá thiêng liêng đến chừng nào, lúc này thâm tâm thúc đẩy quay đầu về mái ấm ngày ấy! Thế nhưng lại nhận được một sự thật phũ phàng là các bậc sinh thành đã theo thời gian mà trở về với thiên địa tuần hoàn, và rồi bọn chúng sẽ phải sống trong sự hối hận, tiếc nuối, day dứt đến hết đời...
Đêm thu se lạnh, nguyệt Hằng sáng tỏ toả chiếu khắp thế gian. Từng luồng nguyệt quang êm dịu hòa hợp cùng muôn vàn ánh đèn lung linh, như muốn xua tan đi góc khuất tối tăm, lạnh lẽo, quạnh vắng nơi tâm hồn thiếu nhi. Đồng thời bạn tặng cho chúng niềm vui cùng nụ cười hồn nhiên trong sáng, như nguyệt hằng sáng trong kiều mị trên không trung. Hàng vàn ánh đèn lung linh sáng tỏ, đại diện cho tâm hồn trẻ thơ trắng trong cùng niềm mơ ước đơn sơ, đang tỏa ánh hào quang rực rỡ trong đêm đen mịt mù lạnh lẽo...
© Vũ Duy Hiệp - blogradio.vn
(Hết)
Mời xem thêm chương trình:
Replay Blog Radio: Khi bạn có niềm tin
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống











