Văn chương trong một con người thô ráp
2022-12-11 01:25
Tác giả:
Lê Hiếu
blogradio.vn - Đôi khi cứ phải sống, phải yêu và tôn thờ những lý tưởng. Nếu đó là điều tốt cho bản thân thì sẽ luôn cố gắng, có khi ngược lại thì xem như từng bài học đã qua. Chẳng ai bỗng dưng có một tâm hồn đẹp và trong veo, chỉ có cát bụi nấu chảy mới có ngày thành thủy tinh mà thôi.
***
Cuộc đời gân guốc ở những cảm xúc không bao giờ rõ ràng, lòng con người bất tận đến nỗi có lúc tôi còn chẳng hiểu cả chính bản thân tôi.
Tôi có thể tồn tại như một thực thể nhưng chẳng dài lâu, tôi có thể nhân hóa mình thành mọi thứ ở nơi cảm xúc, có thể tự thốt lên những lời đau như cắt tự cứa vào trong con tim.
Thế nhưng chưa bao giờ tôi thấy tôi xảo trá trong văn chương tôi cả.
.jpg)
Ít ra tôi cũng thấy trong sâu thẳm suy nghĩ tôi là một góc khuất của riêng mình, trong vô vàn cảm giác khó có thể hình dung hết được.
Tôi vẫn chỉ thấy một hình hài tồn tại là của tôi chứ chẳng phải là ai cả. Tôi biết khóc, biết đau, biết cười, và hơn nữa là biết được cách sống qua từng ngày lăn lộn với thời gian. Không chấp nhận dừng lại, không cam chịu, cũng chẳng dại khờ mà xoáy sâu vào mình những âu lo bộn bề vô cảm.
Nhiều lúc cứ thích ăn mặc phong phanh ra đường khi mùa Đông, thích được làm gì đó khác thường chả giống ai. Chẳng hạn như ngồi cafe trên một tầng thượng của tòa nhà cao, hứng lấy những cơn gió lạnh như cắt trong đêm, để thấy mình tự biết mọi thứ là vừa đủ.
Có những hôm cảm xúc chực chờ, mọi suy nghĩ bất an tôi không thể ngồi yên nghe hết một bản nhạc êm dịu mà ngày thường tôi vẫn thích. Cũng có những hôm trong bộn bề của tâm trí, lòng tôi sáo trộn, mọi giác quan như điên đảo, muốn gồng mình lên không yên từng giây phút.
Chẳng lẽ cứ tới mùa Đông là phải chạnh lòng kia chứ, mùa Đông vẫn luôn có cái thú vui của mùa Đông chứ. Gió mùa thì mặc gió mùa, tôi vẫn ngồi bên vách cửa sổ thấy con tim mình toát mồ hôi, nóng như có ngọn lửa đang thiêu đốt.
Có lẽ trong tâm thức luôn bảo mình hờn dỗi vì ai nhưng có lẽ bên ngoài cơ thể thì hoàn toàn trái ngược lại. Từ ánh mắt, làn da, đến chiếc áo sơ mi cũ săn lên ngang cánh tay, chiếc quần kaki màu bàng bạc có vẻ đều rất biết cách tỏ ra thật lạnh lùng. Chẳng thế mà ban ngày khi nhìn đàn bồ câu nhặt nắng thả trên vai, ở khắp nơi trong thành phố mọi thứ vẫn ồn ào theo một thói quen, rất mộc mạc rất đời thường.
Chưa bao giờ trong dòng văn tôi lại thấy mình vô vị, chưa bao giờ dám bảo không nhớ thương ai dù là chỉ một ít thôi bằng nửa con chữ. Nhưng cũng chưa bao giờ tôi dấu được tâm trạng của lòng tôi khi trao cảm xúc cho nơi ấy một từ...
Nơi ấy rất gần mà lại xa cách tôi một tầm với, nơi ấy rất ngọt ngào mà lại đắng đến thấu tận tim gan.
Nơi ấy nụ cười giòn tan như bài ca phố Hạ nhưng có vẻ phía sau là một tình cảm rất hững hờ.
Nơi ấy có yêu thương nhưng chỉ là một yêu thương ruồng rẫy, một yêu thương chưa bao giờ biết tôn thờ một trái tim tôi cả.
Nơi ấy từ dáng dấp đến con người, từ mái tóc đến làn da trắng ngần tất cả đều đẹp như một bức tranh, nhưng có lẽ bức tranh ấy là một cánh rừng không lối thoát. Bởi thế mà bao nhiêu năm nay tôi cứ luẩn quẩn mình trong một chiếc bóng theo đuổi những si mê.
Nhưng dù có nói gì thì nói, tôi vẫn cứ phải sống theo định luật bất biến trong cuộc đời vạn biến. Lòng người có đẹp như vần thơ tình của bao người thi sĩ, vẫn có lúc vàng úa như từng thảm lá rụng rớt đầy mùa Thu. Con tim ai có chân thành và nảy lửa đến đâu, có thánh thiện hồn nhiên như tuổi thơ cũng sẽ có ngày nằm yên an vì số phận.
Đôi khi cứ phải sống, phải yêu và tôn thờ những lý tưởng. Nếu đó là điều tốt cho bản thân thì sẽ luôn cố gắng, có khi ngược lại thì xem như từng bài học đã qua. Chẳng ai bỗng dưng có một tâm hồn đẹp và trong veo, chỉ có cát bụi nấu chảy mới có ngày thành thủy tinh mà thôi.
Nhiều khi cứ bảo tôi yêu văn, nhưng thực chất có lúc tôi còn ghét văn hơn cả bản thân tôi tưởng. Cũng có khi cảm xúc được tạo ra bất chợt rồi sau đó tan biến đi một cách mất kiểm soát… Thì văn chương là thứ vô hình nhưng luôn biết cách miêu tả thực tại, là thứ không ai có thể cầm nắm nhưng lại là một cách thể hiện sâu sắc đến biết bao cuộc đời.
Là thứ không có sức nặng nhưng đã đè chết bao nhiêu kẻ dưới xiềng xích từ trong những năm tháng chiến tranh.
Là thứ không biết bom đạn nhưng đã vẽ lên bom đạn cầy xới tung hoành những vùng đất anh hùng.
Là thứ không biết máu thịt gắn bó với quê hương là cao quý, nhưng thực chất đã làm cho mọi thứ cao quí với biết bao tâm hồn ở phía sau từng thế hệ con người. Là thứ cứ tưởng nhỏ bé vô vị nhưng đã có thể bẻ cong đạo đức, hay nâng cao những tâm hồn của nhiều con người biết sống tốt đẹp.
Văn chương thì cũng có văn chương tốt văn chương xấu, có độc hại, có đẹp, có xung đột, có bình yên rất hiền.
Văn có muối, có mắm, có đường, có cả dao nhọn, có cả những chén men cay tê trên đầu lưỡi
Văn có tình cảm, có dỗi hờn, có lãng mạn như chưa từng lãng mạn.
Thế nhưng cuộc đời này vẫn cứ chỉ xem trọng những thứ cao đẹp nhất mà thôi. Vô vi như tư tưởng của Lão Tử, hay trầm như một vần thơ chứa nước mắt, hoặc có thể có những phút mưa ướt hết tất cả thời gian, kí ức.
Thế mới nói cuộc đời này tôi thấy mình rất lạ vì một có chút máu văn chương trong một con người đầy thô ráp.
© Lê Hiếu - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Viết cho tháng sáu của riêng tôi | Radio Tâm Sự
Lê Hiếu
" Và ta ơi! Con người đơn giản thôi nhưng trầm lắng, không cầu kì cũng chẳng nhân hóa với những nỗi đau. Ta hay suy tư, hay lặng với những tiếng thở dài. Nhưng ta vẫn còn một sức sống mãnh liệt như những cánh chim chao liệng nơi đầu sóng. Ta vốn thật là ta, không giả dối, không lọc lừa. Ta yêu tất cả, và ta mang trên mình tất cả với trọn vẹn trong ta…
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đài vinh quang của riêng mình
Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.
Tết này con sẽ về (Phần 6)
Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.
Làm sao để em có thể quên anh
Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.
Chỉ một giây gió thổi
Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.
Biết đủ là hạnh phúc
"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.
Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con
Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.
Chỉ cần ở lại
Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.
Một ngày trong veo
Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.






