Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi thơ có bà hạnh phúc biết nhường nào

2020-11-19 01:05

Tác giả: Phùng Văn Định


blogradio.vn - Xong công việc, chúng tôi lại mỗi đứa một phương. Rời ngôi nhà cũ trong ngày đông giá lạnh. Tôi như vẫn thấy bà tôi dõi theo cùng chúng tôi nơi miền xa xăm ấy. Tay bà vẫn dang rộng đón chúng tôi về sau những ngày lao động mệt nhọc. Bà lại múc những gầu nước giếng mát lạnh đổ vào chiếc thau đồng tắm gội cho chúng tôi thật êm nhẹ biết nhường nào.

***

Mùa đông năm ấy cách nay cũng đã rất xa. Tiết trời hanh khô, nhiệt độ xuống báo chỉ còn 9 độ C. Trời lạnh lắm, có lẽ cái lạnh đại hàn của mùa đông để chuẩn bị bước sang mùa xuân thì phải. 

Ngày đó, bà tôi qua đời. Thời khắc đã mấy mươi năm có lẽ đi vào trí nhớ tôi không sao mà quên được. Bà tôi ra đi mãi mãi về chốn xa xăm nơi cuối trời mênh mang trong lòng đất. 

Người bà đáng kính của tôi. “Bà ơi” tiếng gọi vang vọng trong không gian bay bay lồng vào gió mây như muốn gửi đến bà dù không biết bà có nghe thấy. Bùi ngùi tưởng nhớ lại thuở ấy, lòng tôi xốn xang chờ ngày giỗ để nhanh chân về thăm, thắp cho bà nén trầm hương thơm thoảng trong ngôi nhà cũ. 

Ngắm lại ảnh hình bà của thuở còn cạnh cháu con. Vẫn cái rét của mùa đông như năm ấy cắt da, cắt thịt phả hơi lạnh tê tái vào lòng. Vẫn tiết trời hanh khô gió Bấc thổi miên man sao lạnh buốt tâm can. 

Anh em chúng tôi ngồi nhắc lại những kỉ niệm khi bà còn sống. Những ao ước của bà lúc múc nước giếng ra chiếc thau đồng tắm cho chúng tôi khi mỗi chiều hè về sao thân thương quá đỗi có tìm lại cũng chẳng thấy đâu.

con-ai

Bà căn dặn khi múc những gáo nước dội tắm cho chúng tôi “Cháu nhớ ngoan, học giỏi, mai sau lớn lên đi làm kiếm tiền nuôi bà cháu nhé”.

Bà thủ thỉ bên tai chúng tôi, đứa nào cũng không sao quên được. Lời nói chứa đựng nỗi niềm bà dành cho cháu “Bà muốn sống thật lâu để thấy các cháu trưởng thành là bà hạnh phúc nhất, lỡ bà mất cháu có thương bà không?”

“Có ạ, mà bà ơi, sao bà lại nói thế. Cháu không thích bà mất đâu?”.

Ai biết được mới hôm nào thủ tha thủ thỉ với cháu, ấy thế mà lời bà nói vương vào người bà đến xót xa, có ngờ đâu bà mất nhanh như thế để lời răn dạy cháu đọng mãi trong kí ức tuổi thơ. 

Đám tang bà, chúng tôi đưa tiễn buổi chiều đông lạnh ấy. Gió đông phả vào mặt cháu con chẳng nghe cảm giác gì chỉ có tiếng khóc tiếc thương hòa trong gió và khói hương bay nghi ngút. 

Anh em chúng tôi ngơ ngác nhìn trong sự tiếc thương và nhớ nhung. Từ hôm nay và mãi mãi về sau, ngôi nhà sẽ thiếu vắng bà ngồi ăn cơm bên mâm cơm vui cùng con cháu. 

Cơi trầu và cối đồng ngoáy trầu kia dành để cho ai khi bà tôi không còn nữa. Giàn trầu xanh bên hông nhà có biết chăng bà đâu lom khom chăm tưới cho ngươi mỗi khi buổi chiều về. 

bep-lua_ba

Tất cả sẽ theo bà tôi mãi mãi. Nhưng bà chẳng thể nào sống lại cùng cháu con để vui vầy khi Tết đến xuân về. Để cùng cháu con sống những tháng ngày vui nhất mà bao ước ao bà thầm mong bấy nhiêu năm.

Ngày đám giỗ của bà đã tới. Tôi vội vàng đón xe về trong gió lạnh buốt lòng. Chuyến xe cuối cùng trong ngày bon bon chạy trên con đường trải nhựa rộng thênh thang. 

Chưa đầy 2 tiếng đồng hồ, tôi đã về tới nơi. Mọi người đã đông đủ chuẩn bị cho ngày mai xuống mộ thăm bà. Chẳng cần để ai nhắc nhở, tôi lại bàn thờ thắp ba cây hương cho bà. 

Chúng tôi sum vầy bên mâm cỗ kể cho nhau nghe những chuyện làm ăn bấy lâu nay. Nhìn khói bay nghi ngút trong ngôi nhà cũ, tôi lại thấy nghèn nghẹn nơi cổ họng, nước mắt lại chực rơi. 

Mọi người thấy tôi mắt đỏ hoe. Ai cũng cố nhớ lại cái ngày này năm ấy, anh em tôi khóc tiễn đưa bà. Dáo dác nhìn nhau không tin nổi bà bỏ mặc chúng tôi theo ông về cõi tiên xa lạ. 

ba-chau-trong-bep-lua

Nay, tìm ở đâu ra được vóc dáng bà thuở ấy để bàn tay bà lại săn sóc như ngày xưa. Tất cả qua đi và qua đi mãi mãi. Dẫu biết rằng bà tôi nay chỉ còn trong mỗi giấc mơ. 

Bà tôi đã sống và quan tâm đến chúng tôi nhiều hơn cả biển trời. Tình thương vô hạn bà trao gửi cho chúng tôi xoay vần qua năm tháng. Trái ngon, quả ngọt bà nhường lại cho chúng tôi. Chợ xa bà về thế nào chúng tôi cũng có quà, miếng bánh gói trong miếng giấy hay miếng lá chuối nho nhỏ đựng trong cái thúng bóng vàng mật ong vừa tầm bưng phủ cái đệm đan bằng cói chiếu.

Tuổi thơ của chúng tôi gắn liền với tình thương vô bờ bến của bà. Những câu Kiều bà hát cho chúng tôi nghe như một làn điệu ru con mà khi lớn lên chúng tôi thuộc làu làu từng câu, từng chữ. 

ba_ngoại

Lời ru ngọt ngào của bà đã đi qua quãng thời gian xa lắc mà cho đến ngày hôm nay, lời ru đó như nâng đỡ chúng tôi trên mọi ngả cuộc đời. Bà gắn với tuổi thơ chúng tôi như một bà tiên hiền lành, che chở cho cháu con những lúc khó khăn. Mang lời ru của bà ủ ấp đến ngày hôm nay và mãi mãi về sau.

Xong công việc, chúng tôi lại mỗi đứa một phương. Rời ngôi nhà cũ trong ngày đông giá lạnh. Tôi như vẫn thấy bà tôi dõi theo cùng chúng tôi nơi miền xa xăm ấy. Tay bà vẫn dang rộng đón chúng tôi về sau những ngày lao động mệt nhọc. Bà lại múc những gầu nước giếng mát lạnh đổ vào chiếc thau đồng tắm gội cho chúng tôi thật êm nhẹ biết nhường nào.

© Phùng Văn Định - blogradio.vn

Xem thêm: Những câu chuyện về gia đình khiến bạn không ngừng khóc


Phùng Văn Định

Thích văn học

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Một lần nhớ về Ngoại

Một lần nhớ về Ngoại

Nhà ngoại tôi khá rộng, phía trước có một vườn rau cùng với một cây xoài to choảng đến nỗi phải ba bốn đứa cỡ tôi mới ôm xuể. Mùa xoài về, trái xum xuê đủ cho cả đám con nít trong làng ăn cả tháng. Từ vườn, đi thẳng ra sau sẽ tới gian bếp. Gian bếp được xây bằng gạch, không trát vữa. Bếp được đặt trên một bệ xi măng, phía dưới là một khoảng không gian dùng để chất củi. Mùa đông đến, đây là nơi ấm nhứt nhà. Tôi hay ở dưới này với bà tôi, vừa để giữ ấm, vừa để ăn những món ăn mà ngoại ưu ái cho tôi ăn trước. Khi thì một xiên thịt, một con cá nhỏ, hay đơn giản là một trái bắp nướng. Nằm chếch với gian bếp về phía sau là một chuồng bò kiểu cũ, mái lợp bằng rơm lấy từ ụ rơm to đùng đối diện.

Cứ độc thân một cách tỏa sáng, rồi sẽ gặp được người như ý

Cứ độc thân một cách tỏa sáng, rồi sẽ gặp được người như ý

Sống đúng thì mỗi giai đoạn đều sẽ trở thành một bản ngã tốt hơn của chính bạn. Trưởng thành không chỉ đơn giản là để thoát khỏi cảnh độc thân mà là khiến cho bản thân có thể trải nghiệm tất cả những việc gì có khả năng. Chỉ khi hiểu rằng cho dù hẹn hò, hay độc thân thì bạn vẫn sẽ sống một cuộc sống tốt đẹp bạn mới có thể bắt đầu yêu thương ai đó. Tình yêu đôi khi là yêu bản thân nhiều đến mức lan toả đến người khác và họ sẽ bị thu hút bởi sự lạc quan này. Dù thế nào, cũng xin chúc bạn cứ độc thân một cách tỏa sáng và rồi đúng lúc gặp được người như ý.

9 thói quen nhỏ giúp bạn luôn chiếm

9 thói quen nhỏ giúp bạn luôn chiếm "thế thượng phong" nơi công sở

Không cần phải là người giỏi nhất, chỉ cần là người "biết chuyện" nhất. Đôi khi, khoảng cách giữa một nhân viên mờ nhạt và một ngôi sao đang lên không nằm ở chỉ số IQ, mà nằm ở những tiểu tiết cực kỳ tinh tế này.

3 con giáp này hết khổ, 1 con giáp cẩn trọng kẻo nợ nần quấn thân khi bước sang năm Bính Ngọ 2026

3 con giáp này hết khổ, 1 con giáp cẩn trọng kẻo nợ nần quấn thân khi bước sang năm Bính Ngọ 2026

Trong guồng quay của vận mệnh, có những người sẽ thấy bầu trời bỗng chốc sáng bừng sau cơn mưa, nhưng cũng có người cần chậm lại một nhịp để bảo vệ thành quả của mình. Hãy cùng xem "bản đồ tài lộc" năm tới gọi tên ai nhé!

Tình yêu đến hơi muộn nhưng cũng vừa kịp lúc

Tình yêu đến hơi muộn nhưng cũng vừa kịp lúc

Không phải tình yêu nào cũng đẹp hết chỉ là hai người yêu nhau có kiên nhẫn và thật sự yêu nhau hay không để cùng nhau vượt qua khó khăn thử thách.

Hỏi cưới

Hỏi cưới

Em như lúa trổ đòng đòng, Thơm hương con gái, mát lòng người ta. Xuân về nắng rải hiên nhà, Em hong vạt áo, mặn mà nét duyên.

559 ngày đếm ngược khi lòng học cách buông

559 ngày đếm ngược khi lòng học cách buông

Sông Nại Hà còn trăm điều trắc trở, vậy mà Mạnh Bà vẫn đợi đời chờ bao năm, chỉ mong được gặp người trăm năm. Một khắc ngắn ngủi mà gieo cả bao đời. Vậy thì mình có đáng là chi? Bao năm tháng cũng không còn quan trọng, chỉ như gió thoảng qua. Người mình cần gặp có khi cũng đã gặp qua rồi, đợi ngày sau ta lại lần nữa lướt qua nhau.

Chúng tôi và thời đại của chúng ta

Chúng tôi và thời đại của chúng ta

Cảm xúc của chúng tôi cũng bị công nghệ nắn chỉnh theo cách riêng của nó. Chỉ cần mất điện một chút là lòng đã bồn chồn; mất mạng một lát cũng thấy như cả thế giới bị tách khỏi mình; quên điện thoại ở đâu đó thì cả ngày bứt rứt như đánh rơi một phần linh hồn. Bất an ấy, thiếu thốn ấy, trống trải ấy – đôi khi mạnh mẽ hơn cả việc thiếu đi một người bạn đồng hành thực sự. Chúng tôi dường như quen với việc được bao bọc bởi tín hiệu, sóng mạng, thông báo… đến mức quên mất rằng sự kết nối thật sự giữa con người với con người phải đến từ trái tim, không phải từ những biểu tượng trên màn hình.

Xuân về, Tết ở hai thời

Xuân về, Tết ở hai thời

Xuân xưa đến rất chậm thôi Theo làn khói bếp, tiếng cười sân quê Bánh chưng gói giữa đêm mê Cả nhà thức trắng, chuyện quê rì rầm.

90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ

90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ "Chạp" trong tháng Chạp nghĩa là gì?

Chúng ta quen miệng gọi tên, quen cái không khí hối hả của những ngày cuối năm, nhưng liệu có bao giờ bạn tự hỏi chữ "Chạp" ấy từ đâu mà ra? Đằng sau một âm tiết mộc mạc là cả một hành trình lịch sử của những lễ tế ly kỳ và sợi dây gắn kết tâm linh bền chặt của người Việt từ ngàn đời nay.

back to top